Mộng Hoa Lâu
Nạp Tiền

Chương 2484: Mặt dày

Lão Chu đầu cầm tờ phiếu trong tay, hòa vào dòng người đông đúc chờ đến lượt. Đám người đứng đây kẻ thì là quản sự của các gia đình, người thì là đích thân thân nhân của quan lại đến nhận phần.

Một hai năm trở lại đây, bổng lộc của Mãn Bảo đều do lão Chu đầu tự tay đi lãnh. Giờ lão quen việc tới mức chẳng cần đám cháu chắt đọc hộ tờ phiếu, nhắm mắt cũng vanh vách mỗi tháng Mãn Bảo lãnh được bao nhiêu bạc, bao nhiêu gạo. Thế nên, lần nào lão cũng thong dong tự mình dẫn theo người hầu đi.

Cũng nhờ nhẵn mặt ở đây, lão kết giao được không ít bằng hữu.

Giữa đám người đi nhận bổng lộc này cũng có chia phe chia cánh, hội nhóm của lão toàn là gia quyến của các vị quan lại.

Trong cái hội này, có người mang phận làm cha như lão, có kẻ làm bác làm chú, cũng có người làm huynh đệ.

Điểm chung của bọn họ là gia thế chẳng mấy khá giả, phẩm trật của con cháu trong triều trải dài từ Lục phẩm đến Tứ phẩm.

Còn một điểm chung nữa: Bọn họ đều là dân ngụ cư, không phải người gốc kinh thành.

Đã mang mác dân ngụ cư, gia sản lại mỏng manh, trong khi mức sống ở kinh thành lại đắt đỏ, nên trong nhà họ thuê rất ít hạ nhân. Những việc như chạy đi lãnh bổng lộc, người nhà đành tự thân vận động.

Chơi chung lâu ngày, lão Chu đầu mới tỏ tường: Nhiều người một khi đỗ đạt làm quan, thường rồng rắn kéo theo huynh đệ, con cháu trong nhà lên nhậm chức cùng. Như thế vừa có người quán xuyến việc nhà, vừa có chân sai vặt chạy việc, bởi có những chuyện giao cho hạ nhân thì không thể nào an tâm được.

Đồng thời, đây cũng là cách để tạo bàn đạp cho người nhà thăng tiến.

Chẳng trách người đời hay có câu “Một người làm quan, cả họ được nhờ”.

Lão Chu đầu dẫn theo một tên hạ nhân đ.á.n.h xe la tới nơi. Lão đảo mắt một vòng, nhanh ch.óng lia thấy hàng người rồi chen vào xếp hàng.

Mọi người rất có ý thức, tự động chia làm hai hàng: Một hàng dành cho đám quản sự, hạ nhân; hàng còn lại dành cho thân nhân quan lại như lão Chu đầu.

Vừa thấy bóng lão Chu đầu, có người đã đon đả vẫy gọi: “Lão Chu tới rồi à, mau vào đây, mau vào đây.”

Lão Chu đầu bảo hạ nhân dắt xe la đứng xếp hàng, còn mình thì lân la bước tới chỗ đám bạn già, vừa đứng chen chúc vừa trò chuyện rôm rả, thực ra thì vẫn coi là đang đứng trong hàng.

“Chu đại nhân được nhận hai phần quà lễ đúng không?”

“Đâu chỉ thế, phải là ba phần chứ? Chu đại nhân bây giờ còn có tước vị cơ mà.”

Lão Chu đầu cười hỉ hả giải thích: “Mãn Bảo nhà tôi bảo rồi, quà lễ của tước vị được gộp chung vào tờ phiếu của Sùng Văn Quán, coi như là một tờ phiếu mà được hai phần quà. Chỉ có những vị có tước vị mà không có chức vụ thực tế mới được phát tờ phiếu riêng thôi.”

Mọi người nghe xong mới vỡ lẽ, thi nhau vuốt đuôi khen lão Chu đầu hiểu biết rộng.

Lão Chu đầu đắc ý cười toe toét. Tuy nơi này không tự tại bằng ở quê, nhưng lời lẽ của mấy ông bạn già này nghe mát tai đáo để. Đó cũng chính là lý do lão luôn tranh phần đi lãnh bổng lộc.

“Trên phiếu nhà ông ghi những gì thế?”

“Hai xấp vải, một ít gạo mì thôi, mấy thứ này chẳng quan trọng. Nghe nói bánh trung thu đợt này do chính tay ngự trù trong cung làm, cái nào cái nấy to tướng. Nhà tôi được những hai cái, đợi cúng Trăng xong là chia cho bọn trẻ con ăn.”

Lão Chu đầu lén lút dòm tờ phiếu của mình, đ.á.n.h vật với đám chữ nghĩa. Lão chỉ nhận mặt được vài con số, chứ mấy chữ “bánh trung thu” thì chịu c.h.ế.t. À mà đêm qua Mãn Bảo bảo nhà mình được mấy cái bánh trung thu nhỉ?

Lão Chu đầu vắt óc suy nghĩ, phát hiện trí nhớ dạo này hơi đình công, lòng đ.â.m ra phiền não.

Ông lão đứng bên cạnh tọc mạch ngó sang tờ phiếu trên tay lão Chu đầu, chợt ồ lên một tiếng: “Phần của Hương chúa có tận bốn cái bánh trung thu cơ đấy. Ơ kìa, sao ông lại cầm tới ba tờ phiếu?”

Lão Chu đầu bừng tỉnh, cười xòa: “Tờ này là của con rể tôi, tôi đi lãnh dùm luôn một thể. Lại đây, ông xem giúp tôi xem trên tờ phiếu này ghi những gì?”

Ông lão kia lòng đầy ghen tị pha chút thèm thuồng, nhưng vẫn đón lấy tờ phiếu đọc giúp lão: “Vải lanh mịn một xấp, vải bông thô một xấp, gạo mì mỗi thứ một túi nhỏ, bánh trung thu một cái… Ủa, đồ của con rể ông cũng ít ỏi nhỉ.”

Lão Chu đầu tặc lưỡi: “Nó mới làm quan mà, chức vụ cũng đâu có cao. Ông nhìn xuống dưới xem, nó còn có tước vị Huyện t.ử nữa cơ, xem phần bên dưới có gì nào.”

Ông lão kia nghẹn họng, đảo mắt xuống dưới, quả nhiên thấy hai dòng chữ nhỏ lí nhí: “Vải bông mịn hai xấp, lụa là hai xấp, gạo mì mỗi thứ hai túi, bánh trung thu bốn cái…”

Ông lão kia: Ghen tị đỏ cả mắt…

Đám đông xung quanh: Ước gì mình được như vậy…

Lão Chu đầu lẩm nhẩm nhẩm tính hai bận trong bụng, tạm thời ghi tạc vào não, sau đó vội vàng chìa tờ phiếu của con gái rượu cho ông lão kia, hai mắt hau háu chờ đợi.

Ông lão kia mở tờ phiếu ra, lắc đầu: “Tôi có đọc cho ông nghe, lát nữa đến nơi ông cũng quên tuốt cho xem. Nhà ông không mang theo người biết chữ à?”

Lão Chu đầu phân trần: “Sáng nay đi vội, mừng rỡ quá nên quên khuấy việc gọi theo người biết chữ.”

Ông lão kia liền nói: “Thôi được rồi, lát nữa tôi đứng ngay sau ông, cùng vào trong. Tôi đứng xem ông lãnh đủ đồ rồi tôi mới nhận phần của mình.”

“Ây da, thế thì ngại quá,” Lão Chu đầu cười híp cả mắt, miệng nói khách sáo: “Thế thì tôi không khách sáo đâu nhé. Lần sau đi nhận bổng lộc, tôi mời ông ăn đậu rang.”

Thỉnh thoảng buồn miệng, lão Chu đầu lại nhờ Tiểu Tiền thị rang cho ít đậu mang theo nhấm nháp. Đậu rang nhà lão làm ngon đứt đuôi mấy nhà khác, đám bạn già của lão ai cũng ghiền.

“Anh em với nhau bao lâu nay rồi, khách sáo cái gì?”

Mọi người lại chuyển chủ đề: “Lão Chu này, Chu đại nhân và con rể nhà ông tuổi cũng hòm hòm rồi nhỉ? Đã tính chuyện cưới xin chưa?”

Lão Chu đầu hớn hở ra mặt: “Sắp rồi, sắp rồi, đã định ngày xong xuôi cả rồi, mùng Tám tháng Mười này.”

“Ngày lành tháng tốt đấy, chúc mừng, chúc mừng nhé, đến lúc đó bọn tôi phải tới xin một chén rượu hỷ mới được.”

“Đồng hỷ, đồng hỷ,” Lão Chu đầu cười tít mắt, thuận miệng buông lời: “Đừng nói là một chén, đến lúc đó các ông muốn uống bao nhiêu cũng có.”

Có người thật thà tưởng lão nói khách sáo, nhưng cũng có kẻ ánh mắt lóe lên, kéo tay lão Chu đầu cười nói: “Thế thì đến lúc đó bọn tôi phải vác xác tới quấy rầy rồi. À mà đi ăn cỗ có cần thiệp mời không?”

Lão Chu đầu sững người, hóa ra họ định tới thật à.

Lão thì chẳng hẹp hòi gì, ngặt nỗi đi ăn cỗ là phải bỏ tiền mừng, bọn họ cũng đâu phải thân bằng cố hữu gì cho cam, cớ sao lại nhiệt tình đòi bỏ tiền mừng thế?

Nhưng ý nghĩ đó chỉ xoẹt qua trong đầu, lão Chu đầu lập tức cười xòa: “Lần sau đi nhận bổng lộc tôi sẽ mang theo cho các ông.”

Ông lão lúc nãy đọc phiếu cho lão Chu đầu im thin thít. Đợi đến khi hàng người ngày một ngắn lại, những người nhận đồ xong rời đi càng nhiều, đám đông vây quanh bớt dần, ông ta mới kéo tay lão Chu đầu thì thầm: “Lão Chu à, chuyện khách khứa tới nhà ăn cỗ đâu phải chuyện đùa? Ông không định bàn bạc lại với đám trẻ trong nhà sao?”

Lão Chu đầu vốn hợp cạ với ông ta, nghe vậy liền ngó trước ngó sau rồi hạ giọng: “Đương nhiên là phải bàn rồi. Vợ tôi đã rào trước, bảo chúng tôi không học hành, biết ít hiểu nông, chuyện bên ngoài không được tự ý quyết định, cái gì cũng phải hỏi ý kiến tụi nhỏ.”

“Vậy mà ông còn dám vỗ n.g.ự.c đồng ý cái rụp.”

Lão Chu đầu tỉnh bơ đáp: “Sợ cái mốc gì. Lát về tôi cứ hỏi con gái, nếu nó bảo mời được thì mời, không mời được thì tháng sau tôi cáo ốm không đi nhận bổng lộc nữa, sai thằng Ngũ Lang nhà tôi đi. Nó ngốc nghếch có biết cái mô tê gì đâu.”

Ông lão kia: …Mặt dày vãi chưởng.

Nhưng ông ta không phản bác, chỉ ném cho lão Chu đầu một cái nhìn bái phục: “Đến lượt tôi rồi, đi thôi, ông vào nhận đồ trước đi, tôi canh chừng cho.”

Lão Chu đầu hớn hở, vội gọi hạ nhân nhà mình đ.á.n.h xe la tới, rồi kéo tuột ông lão kia cùng vào trong.

Người phát quà lễ cũng chính là mấy vị lại viên chuyên phát bổng lộc. Bọn họ nhẵn mặt đám người này quá rồi, tháng nào mà chả gặp mặt, muốn không quen cũng khó.

Thấy lão Chu đầu, vị lại viên nọ lập tức niềm nở tươi cười. Con gái và con rể của lão này đều là hồng nhân trước mặt Hoàng đế đấy, đặc biệt là vào thời điểm nhạy cảm này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay