Chương 1

Đăng lúc 22:00 - 29/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

Trong mắt tất cả mọi người ở cô nhi viện, tôi là một con quái vật.

Bởi chỉ cần ngón tay tôi chạm vào một món đồ, tôi có thể nhìn thấy những ký ức mà nó mang theo.

Nhưng tôi từng dùng năng lực ấy để giúp hàng xóm tìm lại chiếc nhẫn cưới bị mất, giúp cảnh sát phá những vụ án cũ, giúp người già hấp hối truyền lại lời cuối cùng.

Tôi cũng dùng nó để tìm thấy người đàn ông định mệnh yêu tôi hơn cả mạng sống.

Sau này, ai cũng nói tôi là người may mắn được ông trời ưu ái.

Tôi cũng tin như vậy.

Cho đến đêm kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi nhặt được chiếc khuyên tai mà nữ trợ lý của anh đánh rơi khi đến nhà đưa tài liệu.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào nó, vô số hình ảnh tràn vào đầu tôi.

Trên tấm ga giường do chính tay tôi chọn, Phó Yến Từ đè lên người Cố Thư Dao, ánh mắt mơ màng, giọng khàn đi:

“Kêu to lên, anh thích nghe.”

Tay tôi bắt đầu run lên. Chiếc khuyên tai rơi xuống đất, vang lên một tiếng lanh lảnh.

Phó Yến Từ đẩy cửa bước vào. Thấy mặt tôi trắng bệch, anh cau mày:

“Em sao vậy?”

Tôi cười, nhưng nước mắt lại rơi xuống.

“Không sao. Phó Yến Từ, chúng ta ly hôn đi.”

1

“Ly hôn?”

Phó Yến Từ sững ra một giây, rồi bật cười.

Anh đi tới bóp nhẹ mặt tôi, giọng như đang dỗ trẻ con:

“Em lại xem phim máu chó gì nữa rồi? Hay vừa rồi Cố Thư Dao nói gì với em? Cô ấy nói chuyện không suy nghĩ, em đừng để bụng.”

Tôi không nói gì. Chiếc khuyên tai vẫn bị tôi siết chặt trong lòng bàn tay.

Tôi cúi đầu. Đầu ngón tay lại chạm lên nó. Những hình ảnh lập tức tràn vào như sóng.

Cố Thư Dao nằm trên ngực anh, ngón tay vẽ vòng trên cơ bụng anh, giọng nũng nịu:

“Vợ anh có phát hiện không?”

Phó Yến Từ nhắm mắt, lười biếng đáp:

“Không phát hiện được đâu.”

“Anh chắc vậy à?”

Anh mở mắt, bóp cằm cô ta, lật người đè cô ta xuống:

“Dù có phát hiện, cô ấy cũng sẽ không đi. Cô ấy không rời khỏi anh được.”

Rồi anh cúi đầu hôn cô ta, vươn tay tắt chiếc đèn đầu giường.

Chiếc đèn đó là do tôi chọn.

Tôi buông chiếc khuyên tai ra. Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, hốc mắt đỏ bừng.

“Em mới mang thai hai tháng, cảm xúc bất ổn, anh hiểu.”

Phó Yến Từ đưa tay sờ trán tôi, ánh mắt toàn là đau lòng.

“Nhưng em không thể vì nghĩ lung tung mà đòi ly hôn. Em có biết lúc em nói hai chữ ly hôn, trong lòng anh cảm thấy thế nào không?”

Tôi há miệng, nhưng chẳng thể nói gì.

Tôi có thể nói gì đây?

Nói rằng tôi đã thấy anh và cô ta trên giường của chúng tôi sao?

Anh sẽ không tin.

Đúng lúc đó, Cố Thư Dao đột nhiên quay lại.

Cô ta đứng ở cửa, nhìn thấy chiếc khuyên tai trong tay tôi, hốc mắt lập tức đỏ lên.

“Chị Khương, là của em… Xin lỗi chị, em không cố ý.”

Cô ta cúi đầu xin lỗi. Lúc đứng dậy, cô ta vô tình vấp một cái.

Phó Yến Từ theo bản năng đỡ lấy eo cô ta.

Tay cô ta cũng vô tình đặt lên ngực anh, dừng lại hai giây rồi mới rụt về, mặt đỏ lên.

“Xin lỗi, xin lỗi.”

Tay Phó Yến Từ xoa nhẹ trên eo cô ta một cái rồi mới buông ra.

Khoảnh khắc dừng lại ấy, tôi nhìn thấy rõ ràng.

Sau đó, cô ta lảo đảo chạy ra ngoài.

Phó Yến Từ lấy điện thoại ra, ngay trước mặt tôi nhắn tin cho cô ta:

“Sau này có việc công ty thì gửi email, đừng đến nhà riêng một mình nữa.”

Sau đó anh đưa điện thoại cho tôi xem:

“Em thấy chưa, anh xóa WeChat của cô ấy rồi.”

Ánh mắt anh chân thành đến mức tôi phải cố nuốt vị nghẹn trong cổ họng xuống, gật đầu, không nói gì.

Vì tôi biết, ngày mai gặp nhau, họ sẽ lập tức kết bạn lại.

Ngày hôm sau, tôi hầm canh mang đến công ty. Lễ tân nói Tổng giám đốc Phó đang ở văn phòng.

Tôi đi thang máy lên tầng. Hành lang rất yên tĩnh, cửa văn phòng không đóng kín.

Qua khe cửa, tôi nhìn thấy Cố Thư Dao đang ngồi trên đùi anh, ôm cổ anh, hôn anh.

Tay anh đặt trên eo cô ta, không hề đẩy ra.

Tôi đứng ngoài cửa, trong tay vẫn xách bình giữ nhiệt.

Hai người bên trong hôn nhau khoảng hơn mười giây. Cố Thư Dao cười rồi bước xuống khỏi đùi anh.

Mắt tôi bắt đầu nóng lên, nhưng tôi không để mình khóc.

Tôi không thể khóc ở đây.

Tim như bị khoét một lỗ. Máu không chảy ra được, tất cả nghẹn cứng trong cổ họng.

Tôi lùi lại, xuống thang máy, đặt bình giữ nhiệt ở quầy lễ tân:

“Phiền cô chuyển cho Tổng giám đốc Phó, nói là có người gửi.”

Lễ tân hỏi:

“Thưa cô, cô họ gì ạ?”

“Không cần để lại tên.”

Khoảnh khắc quay người đi, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Tối đó anh về nhà. Khi ôm tôi ngủ, tay anh đặt lên bụng tôi:

“Đợi con chào đời, cả nhà ba người chúng ta sẽ đi biển.”

Tôi nhắm mắt. Nước mắt chảy từ khóe mắt vào gối.

Hơi thở anh dần đều lại. Anh đã ngủ.

Còn tôi mở mắt nhìn trần nhà.

Trái tim như bị ai bóp chặt, mỗi nhịp đập đều đau.

2

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Phó Yến Từ đã không còn trên giường.

Tôi mất ngủ cả đêm, không biết sau đó thiếp đi lúc nào, rồi lại bị ác mộng làm tỉnh giấc.

Trong mơ, anh và Cố Thư Dao ở trên chiếc giường của chúng tôi. Tôi liều mạng muốn chạy, nhưng chân như bị đổ chì, không thể cử động.

Tôi dụi mắt, bước ra khỏi phòng ngủ.

Phó Yến Từ đứng trong phòng khách, tay cầm một hộp quà tinh xảo. Thấy tôi ra, anh mỉm cười bước tới:

“Dậy rồi à? Kỷ niệm ngày cưới anh bận quá nên quên mất, xin lỗi em.”

Anh mở hộp. Bên trong là một sợi dây chuyền bạc, mặt dây chuyền hình ngôi sao.

Anh tự tay đeo cho tôi, lùi lại một bước ngắm nhìn, trong mắt có vẻ áy náy, giọng rất dịu dàng:

“Đẹp lắm.”

Tôi cúi đầu nhìn ngôi sao ấy, đưa tay chạm vào mặt dây chuyền.

Đầu ngón tay vừa chạm tới, hình ảnh lập tức ùa vào.

Trong cửa hàng trang sức, Cố Thư Dao khoác tay anh làm nũng:

“Sợi này đẹp quá, em muốn cái này.”

Giọng anh không cho phép phản bác:

“Sợi này là mua cho vợ anh.”

Cố Thư Dao bĩu môi:

“Vậy anh mua cho em sợi ruby kia.”

Anh xoa đầu cô ta, chiều chuộng nói:

“Được.”

Cố Thư Dao cười, kiễng chân hôn lên mặt anh.

“Biết rồi.”

Tôi buông mặt dây chuyền ra, đầu ngón tay như bị bỏng.

Anh mua bạc cho tôi, nhưng lại mua ruby cho cô ta.

Nước mắt lập tức dâng lên. Tôi cố nén lại, nén đến mức hốc mắt đau nhức.

“Sao vậy? Không thích à?”

Thấy tôi ngẩn người, anh đưa tay quơ quơ trước mắt tôi.

Tôi gượng cười:

“Thích.”

Tôi qua loa cho qua chuyện. Sau khi anh ra ngoài, buổi chiều tôi cũng đến bệnh viện khám thai.

Lúc chờ siêu âm, đi ngang qua hành lang khoa sản, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc vọng ra từ phòng khám bên cạnh.

Là Phó Yến Từ.

“Mấy tuần rồi?”

Giọng Cố Thư Dao nghẹn ngào:

“Sáu tuần.”

“Đứa bé khỏe không?”

Bác sĩ trả lời:

“Hiện tại mọi thứ đều bình thường.”

Cố Thư Dao thút thít khóc:

“Phó Yến Từ, em sợ.”

Giọng anh rất dịu dàng:

“Sợ gì chứ? Có anh ở đây. Đây là con của chúng ta, anh sẽ chịu trách nhiệm.”

Tôi đứng ngoài cửa phòng khám, tờ phiếu đăng ký trong tay bị tôi bóp nát.

Anh chịu trách nhiệm với đứa bé trong bụng cô ta.

Vậy còn đứa bé trong bụng tôi thì sao?

Hôm qua khi đặt tay lên bụng tôi, anh cũng nói “con của chúng ta”.

Hóa ra hai chữ “chúng ta” ấy, anh có thể dùng cho hai người cùng lúc.

Ngực tôi như bị thứ gì đó chặn lại, không thở nổi.

Trong cổ họng như bị nhét một cục bông, nuốt không trôi, nhả không ra.

Tôi quay người rời đi, vứt tờ phiếu đăng ký vào thùng rác.

Tôi ngồi thẫn thờ ở nhà cả buổi chiều.

Tối đó anh về, mang theo một bó hoa, ôm tôi nói:

“Vợ à, hôm nay anh nhớ em.”

Tôi tựa vào vai anh, ngửi thấy mùi trên áo sơ mi của anh.

“Hôm nay anh đi đâu?”

Anh khựng lại, giọng vẫn dịu dàng:

“Ở công ty họp cả ngày.”

Tôi nhắm mắt.

Khi anh ôm tôi, nhịp tim anh ổn định đến vậy.

Anh nói dối trước mặt tôi, đã không còn căng thẳng nữa rồi.

Tia hy vọng cuối cùng trong lòng tôi hoàn toàn biến mất.

Chiều hôm sau, tôi đến trung tâm thương mại mua đồ.

Đi qua góc rẽ ở bãi đỗ xe ngầm, tôi nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc.

Xe của Phó Yến Từ.

Cửa kính xe không đóng kín. Cố Thư Dao ngồi ở ghế phụ, Phó Yến Từ nghiêng người sang hôn cô ta.

Tay anh đặt trên đùi cô ta. Ngón tay cô ta luồn vào tóc anh.

Tôi đứng sau cây cột cách đó ba mét, nhìn rõ mồn một.

Dạ dày tôi cuộn lên, buồn nôn dữ dội. Nhưng chân lại không nghe lời, như bị đóng đinh xuống đất.

Lúc tách ra, Cố Thư Dao cười hỏi:

“Vợ anh sẽ không đột nhiên xuất hiện ở đây chứ?”

Phó Yến Từ nói:

“Cô ấy đang ở nhà dưỡng thai, không ra ngoài đâu.”

Cố Thư Dao ôm cổ anh:

“Vậy chúng ta đi đâu?”

Anh khởi động xe:

“Đến chỗ em.”

Xe chạy đi rồi, tôi vẫn đứng yên tại chỗ rất lâu.

Bảo vệ trung tâm thương mại đi tới hỏi tôi có phải không khỏe không.

Nửa tiếng sau, anh nhắn tin đến:

“Vợ à, tối nay anh tăng ca, không về ăn cơm.”

Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn ấy rất lâu, rồi trả lời một chữ:

“Ừ.”

Đêm đó, một giờ sáng anh mới về.

Trên người anh có mùi sữa tắm.

Anh đã tắm rồi.

Ở nhà người khác.

Anh hôn nhẹ lên trán tôi:

“Sao em còn chưa ngủ?”

Giọng tôi bình tĩnh:

“Đợi anh.”

Anh cười:

“Ngốc quá, anh về rồi đây còn gì.”

Tôi nghiêng người, quay lưng về phía anh.

Đúng vậy, anh đã về.

Nhưng trái tim anh không về.

Hóa ra diễn xuất của anh tốt đến vậy.

Hóa ra, lòng tin của tôi lại rẻ mạt đến thế.

Ngày hôm sau, tôi đến trung tâm thương mại, mua một chiếc vali.

Không quá to, không quá nhỏ, vừa đủ chứa đồ của một người.

Về nhà, tôi nhét nó vào tận sâu trong tủ quần áo.

Anh không phát hiện.

3

“Khương Lộc Khê, tuần sau anh phải đi công tác ba ngày.”

Trước khi ngủ, anh ôm tôi nói. Tay anh đặt trên eo tôi, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi, giọng bình thản.

Tôi nói được.

“Về anh sẽ mua quà cho em.”

Tôi quay lưng lại với anh, không nói gì.

Sáng hôm anh đi công tác, anh ôm tôi rất lâu ở cửa, trong mắt đầy vẻ không nỡ:

“Đợi anh về.”

Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn xe anh chạy đi.

Hướng đó không phải đường cao tốc.

Đó là hướng đến căn hộ của Cố Thư Dao.

Tôi biết con đường ấy. Hai ngày trước tôi vừa tra qua.

Ngày thứ hai sau khi anh đi, tôi bắt xe đến gần khách sạn của họ.

Xe anh đỗ trong bãi gửi xe của khách sạn.

Tôi ngồi ở quán cà phê trong sảnh, đội mũ, đeo kính râm, gọi một ly Americano.

Ba giờ chiều, tôi nhìn thấy họ bước ra khỏi thang máy.

Cố Thư Dao mặc áo sơ mi trắng của anh, chỉ cài vài cúc phía dưới, cổ áo mở rộng, lộ xương quai xanh và bờ vai.

Cô ta để chân trần, đi đôi giày da của anh, bước đi lệt xệt.

Phó Yến Từ ôm eo cô ta. Hai người vừa đi vừa cười nói, cô ta gần như treo cả người trên người anh.

Ly Americano của tôi chưa uống ngụm nào.

Tôi ngồi bốn mươi phút rồi rời đi. Cảm giác buồn nôn càng lúc càng dữ dội.

Tối đó anh gọi điện đến:

“Vợ à, em đang làm gì?”

“Vừa ăn cơm xong.”

“Ăn gì vậy?”

“Ăn đại thôi.”

Anh có vẻ bất lực:

“Anh không ở nhà, em phải ăn uống tử tế.”

Đầu dây bên kia vang lên giọng Cố Thư Dao, rất khẽ, rất nũng nịu, như tiếng mèo kêu:

“Phó Yến Từ, nước tắm chuẩn bị xong rồi…”

Anh khựng lại. Nhịp thở cũng thay đổi.

“Vợ à, anh cúp trước nhé, khách hàng tới rồi.”

Tôi nhìn bốn chữ “cuộc gọi kết thúc” trên màn hình.

Trái tim như bị ai ném vào máy xay.

Anh thậm chí còn lười bịa một lời nói dối tử tế.

Cứ thế lấy khách hàng ra làm cớ, đến cả giọng cũng không kịp điều chỉnh.

Tối hôm sau, anh đột nhiên gọi video cho tôi:

“Vợ à, anh muốn nhìn em.”

Bên anh ánh sáng rất tối, giống như đang ở ban công. Anh mặc áo choàng tắm, tóc còn ướt, nước men theo cổ chảy xuống.

“Anh vừa tắm xong à?”

“Ừ, anh vận động ở phòng gym khách sạn một lát.”

Ống kính hơi rung lên. Tôi nhìn thấy sau cánh cửa kính phía sau anh, có một bóng người ngồi dậy từ trên giường, mái tóc dài xõa xuống.

Cô ta xuống giường, đi chân trần tới bên cửa, ôm anh từ phía sau.

Tay anh khựng lại. Sau đó anh nhanh chóng chỉnh góc máy, chỉ quay mặt mình. Phông nền biến thành một bức tường trắng.

“Vợ à, hôm nay em bé có ngoan không?”

Hơi thở anh hơi gấp.

Tôi giả vờ như không biết gì, mỉm cười đáp:

“Ngoan.”

Anh thở dốc:

“Vậy là tốt rồi. Sóng hơi kém, anh cúp trước nhé, mai về với em.”

Ba ngày sau, anh trở về, mang theo đặc sản, khăn lụa và hoa.

Vừa vào cửa đã ôm tôi:

“Anh nhớ em chết mất.”

Anh gầy đi một chút, dưới mắt có quầng thâm.

Tôi tựa vào vai anh ba giây, ngửi thấy mùi nước hoa không thuộc về anh.

Tôi nói:

“Vất vả rồi.”

Anh hôn lên trán tôi:

“Vẫn là ở nhà tốt nhất.”

Cảm xúc của tôi lại không hề dao động.

Tôi chỉ cảm thấy dường như mình không còn quen biết người đàn ông này nữa.

Năm năm hôn nhân.

Hai năm ngoại tình.


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay