Mộng Hoa Lâu
Nạp Tiền

Chương 5

” “Cần anh giúp em chỉnh nhiệt độ cho phù hợp không?” Tôi mừng rỡ: “Không cần, không cần đâu! Cứ để đúng nhiệt độ anh dùng để trữ rượu là được ạ!” “Được.

” Anh gật đầu, vô cùng tự nhiên cầm lấy chai nước khoáng dở trên ghế mây bên cạnh.

Vỏ chai nhựa trong lòng bàn tay anh phát ra tiếng “rắc rắc” vì bị bóp méo.

Dưới lực nắm im lặng của anh, chai nhựa biến dạng như một sự kháng cự thầm lặng.

Tối đến, làm sủi cảo xong, tôi mang rác ra thùng rác ngoài sân vứt.

Đập vào mắt tôi ngay trên cùng là chiếc áo khoác len màu sáng mà Hoắc Kỳ Duyên mặc hồi sáng.

Đúng là con người khó hiểu, trong ngoài bất nhất đến lạ.

Tôi đi hỏi Mạnh Vũ Tình: “Cậu thấy Hoắc Kỳ Duyên là người thế nào?” Mạnh Vũ Tình vừa ăn sủi cảo dưa chua tôi vừa làm, vừa nói không rõ chữ: “Anh Kỳ Duyên á? Đó là người dịu dàng nhất mà tớ từng gặp luôn.

” “Cậu chắc chứ?” Tôi ôm hộp đựng đồ bước tới cửa phòng làm việc của Hoắc Kỳ Duyên, bên trong mơ hồ vọng ra tiếng động lạ.

Tôi tiến lại gần, nhìn qua khe cửa.

Hoắc Kỳ Duyên quay lưng về phía cửa, tay túm tai con gấu bông, nắm đấm giáng liên tục vào bụng nó, phát ra tiếng “bộp bộp” trầm đục.

“Đáng ghét thật, lại còn dùng tủ rượu của mình muối dưa chua, cái mùi đó làm sao mà khử được.

.

.

” “Đáng lẽ phải từ chối mới đúng, lúc đó phải nói không được chứ.

.

.

” “Nhưng mà lúc cô ấy thấy mình đồng ý, cô ấy cười tươi quá, mắt sáng rực lên.

.

.

” “Mẹ kiếp, rốt cuộc là mình đang mong chờ cái gì vậy chứ!” Anh ta như chợt nhận ra điều gì đó, ngoảnh đầu lại nhìn cái rụp.

Ánh mắt anh xuyên qua khe cửa, đâm thẳng vào mắt tôi.

Trong khoảnh khắc đó, nơi đáy mắt anh vẫn còn sót lại vẻ lạnh lẽo hung bạo chưa kịp thu lại.

7 「.

.

.

.

.

Em đến mang sủi cảo cho anh.

」 Tôi đứng chôn chân trong ánh sáng lờ mờ của hành lang, giơ hộp cơm trong tay lên.

Anh buông con thỏ ra, trên mặt lại hiện lên nụ cười ôn hòa thường thấy.

「Để ở đây đi, nghe mùi thơm quá, anh nhất định sẽ thưởng thức thật ngon.

」 「Ừm, thêm chút giấm sẽ ngon hơn đấy.

」 Tôi gật đầu, tầm mắt không tự chủ được mà liếc về phía con thỏ đáng thương trên ghế sofa.

Hoắc Kỳ Duyên nhìn theo ánh mắt tôi, khẽ cười: 「Ồ, đây là món đồ chơi hồi nhỏ của Angela, để lâu quá rồi nên hơi bẩn.

Anh đang phủi bụi cho nó thôi.

」 「Được, vậy anh cứ làm việc đi, em đi thu dọn rồi nghỉ ngơi đây.

」 「Được, ngủ ngon.

」 Tôi vội vã rời khỏi phòng làm việc.

Sáng hôm sau, Hoắc Kỳ Duyên đã ngồi trước bàn đọc báo tài chính.

Anh thay một chiếc sơ mi xanh nhạt, tôn lên làn da trắng hơn, đôi mắt sau gọng kính vàng trông thật trong trẻo, dịu dàng.

「Chào buổi sáng, Ưu Ưu.

」 Anh ngẩng đầu mỉm cười với tôi: 「Sủi cảo tối qua ngon lắm, vị dưa chua rất chuẩn.

Cảm ơn em.

」「Anh trai thích là tốt rồi.

」 Tôi ngồi xuống, lấy một chiếc bánh bao sữa.

Mạnh Vũ Tình vừa ngáp vừa đi xuống, thấy tôi thì bĩu môi nhưng không nói gì.

Mọi thứ vẫn bình thường.

Cho đến khi bữa sáng gần kết thúc, quản gia Chung đi tới, trên tay cầm túi rác vừa dọn ra từ phòng làm việc.

Tôi theo bản năng gọi bà Chung lại rồi mở túi rác ra.

Hộp sủi cảo tôi mang đến cho Hoắc Kỳ Duyên tối qua, đủ mười cái, vẫn còn nguyên vẹn nằm trong đống giấy vụn.

Tôi thực sự tức đến bật cười.

Bị bệnh sạch sẽ cũng được, giả tạo cũng được, nói một đằng làm một nẻo cũng được.

Nhưng lãng phí đồ ăn là không được!! Tôi giật lấy túi rác, đi thẳng tới nhà ăn, ném cái rầm xuống trước mặt Hoắc Kỳ Duyên.

「Hoắc Kỳ Duyên, anh đúng là đồ phá gia chi tử! Phí phạm bao nhiêu lương thực thế này không sợ bị sét đánh à? Anh định giở trò gì với ai đấy hả!」 8 Không khí cả bàn ăn đông cứng lại.

Chiếc thìa của Mạnh Vũ Tình rơi vào bát, tay bố tôi đang cầm tách cà phê cũng khựng lại giữa không trung.

Lan dì nhíu mày: 「Thật là vô pháp vô thiên, con bé đ.

i.

ê.

n này.

.

.

.

.

.

」 Tôi quay đầu ngắt lời bà ta: 「Bà đừng có nói!」 Hoắc Kỳ Duyên đẩy đẩy gọng kính vàng, vẫn giữ nụ cười trên môi: 「Ưu Ưu, có phải có hiểu lầm gì không?」 Tôi chống hai tay lên mép bàn, tiến lại gần anh: 「Anh nói sủi cảo rất ngon, vậy anh giải thích đi, sao đống sủi cảo này lại xuất hiện trong thùng rác phòng làm việc?」 Nụ cười trên mặt Hoắc Kỳ Duyên không thay đổi chút nào: 「Hóa ra là vì chuyện này.

」 「Ưu Ưu, anh phải xin lỗi vì sự sơ suất của mình.

Tối qua anh đột ngột nhận được một cuộc họp video khẩn cấp.

Lúc họp xong đã là nửa đêm, sủi cảo đã nguội ngắt rồi.

」 Anh ngước mắt, ánh nhìn bình thản đối diện với sự chất vấn của tôi.

「Ưu Ưu, tay nghề của em rất tốt.

Nhưng đồ ăn hâm đi hâm lại sẽ sinh ra chất độc hại.

Anh bảo dì Chung xử lý đi là vì cân nhắc đến sức khỏe thôi.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay