Mộng Hoa Lâu
Nạp Tiền

Chương 4

Xung quanh tức thì vang lên những tiếng trầm trồ kinh ngạc.

Thầy giáo thể dục đẩy đẩy kính, vẻ mặt bàng hoàng: “.

.

.

Trò ơi, em thực sự là học sinh chuyển trường đấy à? Không phải được tuyển thẳng từ trường thể thao đấy chứ?” Mạnh Vũ Tình đứng ở cuối hàng, sắc mặt vô cùng khó coi.

Đến lượt cô ấy.

Cô ấy chậm rãi bước lên, lúc nhận lấy quả tạ, bàn tay rõ ràng trĩu xuống vì nặng.

Cô ấy bắt chước dáng đứng của tôi, nghiến răng đẩy mạnh một cái – quả tạ bay ra yếu ớt, miễn cưỡng vượt qua vạch sáu mét.

Cô ấy đứng chôn chân tại chỗ, mặt đỏ bừng lên.

Thầy thể dục ghi vào sổ: “Mạnh Vũ Tình, không đạt, cuối giờ kiểm tra lại.

” Mạnh Vũ Tình mặt cắt không còn giọt m.

á.

u, không nói tiếng nào, đột nhiên thân hình lảo đảo rồi đổ ập ra sau.

“Em gái ơi!” Khi tôi lao tới thì cô ấy đã ngất, môi trắng bệch đáng sợ.

Tôi vơ lấy cô ấy cõng lên lưng, sải chân chạy như bay đến phòng y tế.

Bác sĩ trường kiểm tra xong bảo: “Hạ đường huyết, cộng thêm cảm nắng nhẹ.

Không có gì đáng ngại.

” Lông mi Mạnh Vũ Tình rung rung, chậm rãi mở mắt.

Bốn mắt nhìn nhau, cô ấy nhìn tôi với ánh mắt phức tạp: “Là cậu cõng tớ đến đây à?” “Không thì là ai?” “Cậu xem, người thì bé tí mà còn kén ăn, sao mà vác nổi quả tạ cơ chứ? Để tớ lập cho một cái thực đơn, bồi bổ sức khỏe cho đàng hoàng vào.

” Cô ấy im lặng vài giây, rồi đáp với giọng khàn khàn: “Cuối cùng tớ cũng biết vì sao mọi người ai cũng quý cậu rồi.

” “Hả?” Cô ấy quay mặt đi, vẻ mặt hơi ngượng ngùng nói lời cảm ơn: “Không có gì, cảm ơn cậu.

” Tôi xua tay, hào sảng đáp: “Đều là người nhà với nhau cả, đừng khách sáo quá.

” “Lần sau có muốn ngất thì nhớ báo trước một tiếng, để tớ còn khởi động, cõng cậu chạy sẽ nhanh hơn.

” Mạnh Vũ Tình “phì” một tiếng bật cười.

Đúng chứ, con gái thì phải cười nhiều mới xinh.

6.

Kể từ khi nhận đơn đặt cơm hộp của đám công tử bột trong lớp, tôi bắt đầu lên kế hoạch cho sự nghiệp khởi nghiệp của mình.

Để có rau sạch hữu cơ mà vẫn tiết kiệm chi phí, tôi đã nhắm vào khoảng đất trống ở sân sau nhà.

Chỗ đó mà đem trồng rau thì không gì phù hợp hơn.

Bố tôi đương nhiên chẳng nói hai lời liền đồng ý ngay.

Chỉ là đất hơi cứng, tôi hì hục đào bới cả buổi trời mà mới chỉ được một cái hố nông choèn.

Ngước đầu lên, tôi vô tình trông thấy Hoắc Kỳ Duyên đang cầm máy tính bảng bước ra từ phòng nắng, định đi lên lầu.

Tôi đứng thẳng người, vẫy vẫy bàn tay lấm lem bùn đất.

“Anh! Qua phụ em một tay được không? Đất chỗ này cứng quá, một mình em đào mệt quá đi mất.

” Hoắc Kỳ Duyên rõ ràng không ngờ tôi lại đưa ra lời mời kiểu này, bước chân khựng lại.

Anh ấy đứng cách đó vài bước chân, mặc quần mặc nhà màu trắng gạo cùng chiếc áo khoác len cashmere xám nhạt.

Trông anh sạch sẽ, chỉn chu, hoàn toàn lạc quẻ với khung cảnh lấm lem đất cát xung quanh tôi.

Anh im lặng hai giây, sau đó nở nụ cười dịu dàng: “Được thôi, cần anh làm gì nào?” “Ngay chỗ này, anh xới đất giúp em, đào sâu thêm chút nữa, cỡ tầm này nè.

” Tôi giơ tay làm ký hiệu độ sâu cho anh.

Anh nhận lấy cái xẻng nhỏ tôi đưa rồi bắt đầu đào.

Đất được lật lên, để lộ lớp đất ẩm ướt, sẫm màu bên dưới.

Tôi vừa rắc hạt giống vừa tiện miệng hỏi: “Anh, trước giờ anh từng trồng cây bao giờ chưa?” “Chưa.

” “Vậy mà anh học nhanh phết đấy.

” Anh không đáp, chỉ khẽ nhếch khóe môi.

Nhưng giây tiếp theo, khi anh xới một tảng đất, vài vệt bùn ẩm bắn lên, dính ngay vào ống tay áo.

Động tác của anh khựng lại đột ngột.

Tôi nhìn theo hướng mắt anh, chỉ là mấy vệt bùn nhỏ thôi nhưng lại cực kỳ chướng mắt trên chiếc áo sáng màu ấy.

Nụ cười trên mặt Hoắc Kỳ Duyên vẫn còn đó, nhưng đôi mắt nâu nhạt của anh thoáng chốc như phủ một tầng băng giá vô hình.

Tôi sững người, chợt nhớ tới vẻ mặt tối sầm của anh khi bị dính tương đậu lần trước.

Tên này chắc chắn là mắc bệnh sạch sẽ rồi.

“.

.

.

Anh có muốn đi rửa qua không?” “Không cần.

” Anh tiếp tục công việc của mình mà không dừng lại.

Khoảng sân trống nhanh c.

h.

óng được anh xới mới toàn bộ.

“Đại công cáo thành!” Tôi đứng thẳng dậy, vặn vẹo cái lưng mỏi nhừ: “Cảm ơn anh trai! Đợi khi nào rau lớn, mẻ đầu tiên em nhất định sẽ xào cho anh một đĩa!” “Không có gì.

” “Một trải nghiệm khá thú vị.

” Hoắc Kỳ Duyên vừa định rời đi thì trong đầu tôi bỗng lóe lên một ý tưởng.

“Anh ơi, thương lượng với anh chút việc được không?” “Hửm?” “Dạo này trời nồm ẩm ướt quá, em thấy cái tủ rượu của anh lúc nào cũng giữ nhiệt độ với độ ẩm chuẩn, hay là anh cho em mượn một góc để vài hũ dưa chua nhé? Chỉ vài hôm thôi! Đảm bảo không ảnh hưởng đến rượu của anh đâu! Em để trong hộp kín mà!” Động tác lau tay của Hoắc Kỳ Duyên dừng lại.

Thời gian như đông cứng lại một khắc.

Gió chiều thổi qua khu vườn, mang theo hương thơm của cỏ cây.

Nụ cười hoàn hảo trên mặt anh vẫn không hề thay đổi, thậm chí còn có vẻ dịu dàng hơn.

“Đương nhiên là được rồi.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay