Chương 2
Xe thơm ngựa quý phía trước, đội hộ vệ đông đảo phía sau. Tư Mã Chước nghiêng người tựa trên kiệu, bên cạnh vây quanh những thị nữ kiều diễm.
Nơi hắn đi qua, tất cả mọi người đều cúi đầu hành lễ, đồng thanh hô điện hạ vạn an.
Đây là lần đầu tiên trong đời ta thấy dáng vẻ thật sự của quyền thế.
Hắn mặc một thân áo bào tím, dáng vẻ hứng thú nhạt nhòa, giẫm lên lưng nô tài bước xuống đất.
Từng cử chỉ, đều là tôn quý.
Trong phòng tắm, sương trắng lượn lờ bốc lên.
Sau đó Tư Mã Chước duỗi tay, từ xa chỉ về phía ta.
“Ngươi, đến thay y phục cho bản hoàng tử.”
Ta cắn môi, chậm rãi thở ra một hơi, rồi từ từ bước tới.
Càng đến gần, hơi nước càng dày.
Những việc hầu hạ người khác như thế này, trong hoa lâu cũng có người dạy qua.
Ta thấy hắn dang hai tay ra liền biết phải vòng tay ôm hắn để cởi đai lưng.
Sau đó từng lớp từng lớp vén mở y bào của hắn, để lộ lồng ngực và bụng rắn rỏi.
Rồi sau nữa là quần của hắn.
Đợi đến khi hắn hoàn toàn trần trụi trước mặt, ta mới nín thở, lùi về sau hai bước.
Tư Mã Chước rũ mắt, sải bước vào hồ.
Mặt nước gợn từng vòng từng vòng. Ta quỳ bên cạnh hồ, dịu dàng mở lời.
“Điện hạ từ bi, xin điện hạ cứu nô gia.”
Tư Mã Chước được suối nước nóng xông đến thoải mái, từ cổ họng tràn ra một tiếng thở dài.
“Ừm, hôm nay bản hoàng tử vui, ngươi nói nghe thử.”
Thế là ta hơi ngẩng đầu, lộ ra nửa bên mặt đẹp nhất của mình.
“Đích nữ hiện nay của phủ thừa tướng, Tần Tuyết Nhu, là giả thiên kim tráo mận đổi đào. Phụ mẫu ruột của nàng ta là thôn dân Vân Hương ở Phàn Thành. Vì vinh hoa phú quý, họ đã dùng con gái ruột của mình, cũng chính là Tần Tuyết Nhu, đánh tráo với nô gia. Nô gia mới là con gái ruột của thừa tướng đại nhân.”
“Dưỡng phụ mẫu trộm nô gia đi, lại không muốn nuôi sống, đánh mắng ngược đãi nô gia suốt tám năm, sau đó lại b /án nô gia qua tay người khác.”
“Trùng hợp là, Tần Tuyết Nhu vì muốn bám víu Tam hoàng tử điện hạ, cố ý mua nô gia đi.”
“Hôm nay chính Tần Tuyết Nhu sai nô gia đến quyến rũ điện hạ. Cầu điện hạ thương xót, cứu cứu nô gia.”
Có lẽ vì những lời này của ta được nói ra quá đỗi bình tĩnh, không khóc lóc, không phẫn nộ, thậm chí còn uyển chuyển như đang hát một khúc ca.
Tam hoàng tử cuối cùng cũng ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn ta một cái.
Hắn cười một tiếng, tiện tay ném chén rượu vừa cầm lên ra sau.
“Bản hoàng tử quản mấy chuyện rối tung rối mù của các ngươi làm gì?”
Ta cũng cười, bưng bình rượu trước mặt hắn lên, trực tiếp rót vào miệng mình.
Rượu cay nồng theo miệng bình chảy vào miệng ta, chảy xuống cổ ta, lại trượt xuống ngực ta.
Cuối cùng ta nhìn thấy sắc tối quen thuộc trong mắt Tư Mã Chước.
Ta đang đánh cược.
Ta cược rằng thừa tướng dung túng Tần Tuyết Nhu si mê quấn lấy Tư Mã Chước, nhất định có lý do khác.
Ta cược với đầu óc của Tần Tuyết Nhu, có thể đưa sáu nữ tử đến trước mặt Tư Mã Chước, nhất định là được hắn ngầm cho phép.
Ta cược Tư Mã Chước không muốn cưới Tần Tuyết Nhu, nhưng cũng không muốn khiến nàng ta hết hy vọng, là bởi vì hắn có mưu đồ khác.
Ta cược ta có thể giúp hắn đạt được mục đích.
Rượu uống cạn, ta nhẹ nhàng đặt bình rượu về chỗ cũ, mặc cho hương rượu theo hơi nóng tản ra.
“Nô gia chỉ có thân xương thịt này có thể báo đáp sự thương tiếc của điện hạ.”
Ta nhìn hắn, sau đó cúi đầu dập trán.
Tư Mã Chước vươn tay, đầu ngón tay trượt từ mặt ta xuống gáy, rồi túm chặt lấy.
“Nàng ta không phải bảo ngươi đến quyến rũ bản hoàng tử sao? Quỳ ở đây thì quyến rũ thế nào?”
Ta cố gắng nặn ra một nụ cười, thuận theo lực tay của hắn mà ngã vào hồ.
Khoảnh khắc bọt nước bắn lên người, ta hôn lên yết hầu của Tư Mã Chước, rồi từng chút một trượt xuống.
“Nếu điện hạ có thể cứu ta, thiên kim phủ thừa tướng sẽ là nô tài của điện hạ.”
Tư Mã Chước hừ một tiếng trong cổ họng, siết chặt eo ta.
“Giày vò ngươi ch /et trước, rồi cứu sau.”
Không biết đã qua bao lâu.
Lâu đến mức một vệt đỏ yêu diễm theo mặt nước loang ra.
Lâu đến mức Tư Mã Chước ôm ta lên giường của hắn.
Lâu đến mức chúng ta lại làm thư án của hắn trở nên hỗn loạn.
Tư Mã Chước cuối cùng cũng như nếm được vị ngon, từ trên mặt bàn bừa bộn lật ra một xấp thư.
Hắn cầm lên xem một lúc, rồi hờ hững nói.
“Cũng đáng thương đấy.”
Ta liền biết, trên mấy tờ giấy kia viết về cuộc đời đáng buồn của ta.
Tư Mã Chước tùy tay ném thư đi, lập tức đứng dậy.
“Đói chưa?”
Câu hỏi này khiến ta có chút không biết phải làm sao.
Ngay sau đó liền có tỳ nữ nối đuôi nhau đi vào, thay cho ta một bộ y phục chỉnh tề, bày lên một bàn thức ăn thịnh soạn.
Tư Mã Chước ngồi xuống gần đó, thị tòng lập tức múc một bát canh, cẩn thận đặt trước mặt ta.
“Canh trần bì dạ dê, nếm thử đi.”
Đây là món dùng để điều dưỡng tỳ vị. Ta từ nhỏ chịu đói, dạ dày đã sinh bệnh. Không ăn thì đ /au, ăn rồi lại trướng khó chịu. Hai năm trước có một lang trung nghe khúc từng nói cho ta vài phương thuốc, nhưng ta chưa từng được ăn.
Bát canh ấm nóng xuống bụng, Tư Mã Chước lại hứng thú chỉ một món khác.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận