TA VỐN LÀ ĐÍCH NỮ THỪA TƯỚNG

Tác Giả: Đang cập nhật
Tình Trạng: Hoàn thành
Lượt Xem: 7
Chương mới nhất: Chương 8
Độ dài: 8 chương
Thể Loại:
Đọc truyện
GIỚI THIỆU

Biết được mẫu thân muốn b /án ta vào thanh l /âu, ta liền làm một việc.

Ta lừa đứa con bảo bối Diệu Tổ của bà ta đến bờ sông rồi dìm ch /et hắn.

Lúc bọn b /uôn người đến đầu thôn đón người, Tôn Diệu Tổ đã ngất trong hang núi được nửa canh giờ.

Khi ấy thủy triều đã dâng lên, chậm rãi nhấn chìm th /ân th /ể béo như heo của hắn.

Hắn thích nhất là dùng lớp thịt mỡ ấy để khoe sức lực, cưỡi lên người ta, ấn mặt ta xuống bùn, nhìn bộ dạng ta đ /au đ /ớn gi /ãy gi /ụa rồi vỗ tay cười lớn.

“Con quỷ đòi nợ sắp ngạt ch /et rồi, ha ha ha!”

“Chó ghẻ, đồ ăn bám!”

Những ngày tháng như thế, ngày nào ta cũng phải chịu.

Cho nên khi nghe phụ mẫu bàn bạc muốn b /án ta đi, ta thật sự vui đến hỏng cả người.

Bị b /án đi đào than cũng được, làm nô tài cũng được, làm hoa nương cũng được.

Dẫu sao cuộc sống cũng chẳng thể khổ hơn hiện tại.

Những đứa trẻ khác trong thôn bị dắt đến trước mặt bọn b /uôn người đều khóc lóc, chỉ có ta là mỉm cười bước tới.

Vừa khéo nghe thấy mẫu thân ta thân mật nói chuyện với mụ b /uôn người.

“Bao nhiêu tiền cũng được, nhà ta không thiếu tiền, chỉ cần b /án con tiện nhân này vào cái kỹ viện hạ đẳng nhất là được.”

Bà ta thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa phúc hậu lại nứt ra ba phần cay nghiệt. Đôi môi đỏ nhếch sang một bên, ánh mắt lại như dao cạo lên người ta.

Rất nhiều năm trước kia, ta đều bị giam trong ánh mắt ấy, đêm đêm không thể chợp mắt.

Ta giặt áo rửa bát, quét sân cho heo ăn, ngày nào cũng phải bưng cái chậu cám heo còn nặng hơn cả mình từ sân trước ra sân sau, nửa giọt cũng không dám làm đổ.

Nhưng rất lâu rất lâu về sau ta mới hiểu, bất kể ta làm gì cũng vô dụng.

Ta vốn dĩ không phải con của bọn họ.

BÌNH LUẬN (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay