Chương 1023: Vang Danh
Rời khỏi Mạc Hội Viên, bắt gặp một đám thiếu niên và trẻ con đang tụ tập xôn xao bên ngoài, Trang tiên sinh dừng bước, rút một nắm tiền đồng từ trong hà bao ra, vẫy tay gọi đám trẻ.
Tên thiếu niên cầm đầu tinh ý nhận ra, lập tức dẫn theo cả bọn chạy ùa tới.
Bạch Thiện, Mãn Bảo và Bạch Nhị lang trố mắt nhìn, hoàn toàn mờ mịt không hiểu tiên sinh đang định giở trò gì.
Khương tiên sinh chứng kiến cảnh đó thì khẽ mỉm cười, lùi lại một góc đứng đợi.
Trang tiên sinh ấn nắm tiền vào tay thiếu niên, giọng ôn tồn: “Trong kia vừa xuất hiện một bài thơ tuyệt tác, được vinh danh là bài thơ xuất sắc nhất. Các cháu hãy chạy khắp các hang cùng ngõ hẻm mà loan tin đi.”
Thiếu niên hí hửng vâng dạ.
Trang tiên sinh bèn cất giọng ngâm nga bài thơ của Bạch Thiện, rành rọt từng chữ một cho chúng nghe. Thiếu niên nhẩm đi nhẩm lại hai lần, cẩn thận kiểm tra xem có sai sót từ nào không, rồi mới quay sang hỏi đám bạn đi cùng: “Tụi bây nhớ hết chưa?”
“Nhớ rồi ạ.” Nói đoạn, một đứa cất giọng đọc hai câu, đứa bên cạnh nối tiếp hai câu sau. Có mấy đứa nhỏ tuổi hơn thì chỉ nhớ được một câu, nhưng chừng đó cũng đủ để ghép thành bài hoàn chỉnh.
Thấy vậy, thiếu niên gật gù hài lòng, quay sang vỗ n.g.ự.c cam đoan với Trang tiên sinh: “Lão gia cứ yên tâm, chúng cháu nhớ kỹ rồi. Mà không biết người đỗ đầu quê quán ở đâu, năm nay bao nhiêu tuổi ạ?”
“Học sinh Quốc t.ử học tên Bạch Thiện, năm nay mười ba tuổi.”
“Bạch tiểu lang quân tài giỏi quá,” Thiếu niên khen ngợi một câu lấy lòng rồi thắc mắc, “Không cần báo quê quán sao ạ?”
Trang tiên sinh xua tay cười hiền: “Không cần, cứ nói là Bạch Thiện của Quốc t.ử học là đủ rồi.”
Thiếu niên ghi nhớ kỹ càng, cẩn thận cất nắm tiền Trang tiên sinh thưởng vào n.g.ự.c áo, rồi gọi đám bạn ra một góc xì xầm bàn bạc. Chỉ một lát sau, đám trẻ con tản ra, chạy dọc theo con phố vừa chạy vừa hớn hở đồng thanh ngâm nga bài thơ của Bạch Thiện.
Ba đứa học trò chưa từng chứng kiến cảnh này mắt tròn mắt dẹt, há hốc mồm kinh ngạc.
Thấy vẻ mặt sững sờ của lũ trẻ, Trang tiên sinh mỉm cười ái ngại với Khương tiên sinh: “Lũ trẻ chưa hiểu sự đời, để Khương tiên sinh chê cười rồi.”
Khương tiên sinh thu ánh mắt về, cười đáp lời: “Thiếu niên hồn nhiên trong sáng, đáng quý, thật đáng quý.”
Nói đoạn, ông toan cất bước thì sực nhớ ra một chuyện: “Ủa, chẳng phải các vị đã vào kinh được mấy tháng rồi sao, cớ sao chúng vẫn chưa hiểu rõ về những chuyện này?”
Trang tiên sinh giải thích: “Trước đây ta cứ nghĩ chúng còn nhỏ dại, chuyện công danh sự nghiệp chưa cần phải vội, nên chỉ bắt chúng nhốt mình trong nhà chuyên tâm học hành.”
Trên đường đi, Khương tiên sinh quay sang khuyên nhủ Bạch Thiện: “Nổi danh phải rèn luyện từ sớm, đừng ngại ngùng e dè. Người khác có ao ước tuổi trẻ và tài năng của cháu cũng chẳng được đâu. Đã nắm trong tay những lợi thế người khác không có, thì phải biết cách tận dụng, bằng không chẳng phải phí hoài của trời cho sao?”
Lúc này, hạ nhân của hội thơ đã hì hục khiêng chậu cúc đen ra. Khương tiên sinh hớn hở sai người hầu nhà mình đón lấy, rồi kéo Trang tiên sinh lên xe ngựa của ông đi chung, để lại ba đứa học trò vẫn còn ngơ ngác bò lên chiếc xe ngựa nhà mình.
Xe mới chạy được một quãng, họ đã loáng thoáng nghe thấy tiếng người dân đang sang sảng đọc bài thơ của Bạch Thiện vang vọng khắp các con phố.
Mãn Bảo và Bạch Nhị lang ngồi hai bên, đồng loạt hướng mắt về phía Bạch Thiện.
Khuôn mặt Bạch Thiện ửng đỏ, cậu bực dọc cáu kỉnh: “Nhìn ta làm gì?”
Mãn Bảo như được mở mang tầm mắt: “Thì ra nổi danh là bằng cách này à.”
Cơn nóng bừng trên mặt dần dịu xuống, Bạch Thiện bắt đầu suy tính: “Thảo nào những người đọc sách lên kinh đi học lại tốn kém tiền bạc đến thế. Hồi chuẩn bị đi, tổ mẫu đã từng dặn dò, nếu thiếu tiền cứ tìm Lưu Quý mà lấy. Thì ra tiền là để chi tiêu vào những việc thế này.”
Mãn Bảo và Bạch Nhị lang lại một lần nữa nhìn cậu chằm chằm.
Bạch Thiện bắt gặp ánh mắt của hai người, thanh minh: “Đừng nhìn nữa, ta vẫn chưa ngửa tay xin tiền Lưu Quý đâu, số tiền ta tiêu vẫn là tiền túi của ta thôi.”
Mắt Bạch Nhị lang đảo một vòng, nảy ra ý kiến: “Huynh nói xem, nếu ta dùng lý do này để xin tiền cha ta, liệu ông ấy có cho không?”
“Sẽ cho đệ một trận đòn thì có,” Mãn Bảo dội gáo nước lạnh: “Đệ có bao nhiêu tiền trong túi, cha đệ lại không tính ra được sao? Huống hồ đại ca đệ vẫn còn sờ sờ ở kinh thành, đệ có tiêu tiền hay không, huynh ấy không rõ à?”
Bạch Thiện tiếp lời: “Hơn nữa, muốn chi tiền kiểu này thì trước hết đệ phải làm ra được bài thơ hay đã. Đến lúc đường bá phụ bảo đệ làm thơ, đệ có nặn ra được chữ nào không?”
“Cố nặn thì vẫn ra được vài câu chứ.”
Mãn Bảo phán xanh rờn: “Nếu thơ dở thì tốt nhất nên giấu kín làm của để dành, đem ra rêu rao ngoài đường chỉ tổ mang nhục.”
Bạch Thiện gật đầu tán thành.
Bạch Nhị lang ngẫm nghĩ một hồi, đành ngậm ngùi từ bỏ giấc mơ vĩ đại ấy. Cậu tựa đầu vào cửa sổ xe, thở dài thườn thượt: “Chẳng biết đến khi nào ta mới được cầm một nắm tiền ném ra, để thiên hạ phải xướng tên mình vang dội khắp phố phường như thế.”
“Đệ còn nhỏ mà, vội vàng làm gì?” Mãn Bảo động viên: “Đợi đệ khôn lớn thêm chút nữa, học rộng tài cao rồi, dẫu không có thiên phú làm thơ, nhưng chỉ cần chuyên tâm dùi mài, ắt sẽ nặn ra được dăm ba bài ra hồn thôi.”
Bạch Thiện quay sang hỏi Mãn Bảo: “Muội có muốn vang danh thiên hạ không?”
Mãn Bảo trầm ngâm một lát rồi lắc đầu: “Ta không màng hư danh thơ phú, ta muốn nổi tiếng nhờ y thuật cơ.”
Đôi mắt nàng sáng lấp lánh: “Ta thích sau này người đời truyền tụng nhau, gọi Chu Mãn ta là tiểu thần y.”
Bạch Nhị lang quay lại vặn vẹo: “Sao không phải là đại thần y?”
“Đồ ngốc, dĩ nhiên là vì ta còn trẻ tuổi, nên mới gọi là tiểu thần y chứ.” Bạch Thiện quay sang nói với Mãn Bảo: “Nhưng mà ta thấy con đường này của muội còn chông gai hơn cả việc làm thơ đấy.”
Chữa bệnh cứu người khác xa với làm thơ. Làm thơ có thể dựa vào năng khiếu bẩm sinh, rèn luyện thêm chút xíu, rồi một phút xuất thần là có thể cho ra đời một tuyệt tác. Nhưng chữa bệnh cứu người, không chỉ cần kiến thức uyên thâm, mà còn đòi hỏi kinh nghiệm dày dặn, và cả những cơ duyên may mắn nữa.
Chữa khỏi cho một hai bệnh nhân đâu đủ để được tôn xưng là danh y, huống hồ là thần y?
Bạch Thiện nhìn Mãn Bảo từ đầu đến chân, buông lời nhận xét: “Muội còn nhỏ tuổi, con đường phía trước còn dài lắm.”
Mãn Bảo tràn đầy tự tin: “Ta đã theo nghiệp y bao nhiêu năm nay rồi, đệ cứ yên tâm, chỉ cần có cơ hội, ta nhất định sẽ vụt sáng thành sao.”
Trở về ngõ Thường Thanh, Khương tiên sinh cẩn thận ghi nhớ địa chỉ nhà họ, tự nhủ từ nay sẽ thường xuyên ghé qua chơi.
Ông và Trang tiên sinh tình cờ quen biết nhau trong một lần đi dạo phố sách. Tuy không đến mức vừa gặp đã như cố nhân, nhưng qua những lần tiếp xúc, ông cảm thấy Trang tiên sinh là một người rất dễ gần, hai người nói chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp. Chỉ có điều, trước đây Trang tiên sinh dường như có điều gì giấu giếm, ngoài cái tên ra, ông nhất định không chịu hé lộ nơi ở của mình.
Thế nên hôm nay được Trang tiên sinh mời đến tận nhà, Khương tiên sinh vô cùng háo hức.
Vừa bước qua cổng lớn, Khương tiên sinh đã đưa mắt quan sát xung quanh. Trang tiên sinh lịch sự mời ông vào Nhị viện.
Vừa bước chân vào Nhị viện, Khương tiên sinh đã bị thu hút bởi những chậu cây cảnh được bày biện tinh tế dọc hành lang.
Đây là những chậu hoa mới được Mãn Bảo mua từ cửa hàng trên hệ thống mấy ngày qua, không phải để bán mà để giữ lại ngắm nghía.
Ai mà chẳng thích ngắm hoa đẹp. Lần này chọn hoa, Mãn Bảo không đặt nặng những màu sắc hay giống loài quý hiếm nữa, mà chỉ ưu tiên những loại hoa mà bản thân nàng, Bạch Thiện, và tiên sinh yêu thích. Thế là nàng rinh hết về bày biện ngoài hiên.
Nhờ vậy, dãy hoa ngoài hành lang bây giờ trông rất bình dị, nhưng màu sắc lại rực rỡ, tươi tắn, chỉ cần nhìn qua cũng đủ khiến tâm trạng vui vẻ, thoải mái.
Ngay cả Khương tiên sinh cũng không giấu được sự thích thú, nhưng đồng thời ông cũng thầm khẳng định: gu thẩm mỹ của Trang tiên sinh quả là có phần “sến sẩm”. Đám hoa này toàn là những màu rực rỡ, chủ yếu là đỏ và vàng.
Khương tiên sinh thong thả dạo bước dọc hành lang, ngắm nghía từng chậu hoa một, rồi gật gù khen ngợi: “Trang tiên sinh, khu vườn nhà ông được bài trí trang nhã quá.”
Trang tiên sinh mỉm cười nhìn ba đứa học trò, đáp: “Đều là công sức của ba đứa trẻ ngày hôm qua đấy. Bọn chúng bảo sắp đến lễ tết rồi, phải làm sao cho không khí thêm phần rộn rã. Khương tiên sinh, chúng ta vào thư phòng ngồi đàm đạo chút nhé?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận