Trước yến tuyển phi của Thái tử, ta vừa thay xong cung trang thì vị Thái tử từng cùng ta lớn lên đã chặn ta lại.
“Bộ y phục trên người nàng, Mạn Mạn mặc vẫn đẹp hơn.”
Thấy ta kinh ngạc, hắn thản nhiên nói tiếp:
“Vừa rồi, nàng ấy mặc chính bộ này, dâng thân cho ta.”
“Nàng ấy tuy là tỳ nữ nàng nhặt về, thân phận thấp kém, nhưng đã có phu thê chi thực với ta. Vị trí Thái tử phi, ta định trao cho nàng ấy.”
“Nếu nàng bằng lòng, ta sẽ ban túi thơm trắc phi cho nàng. Nếu không bằng lòng, nàng cứ gả cho người khác.”
Kiếp trước, ta tức đến nghẹn tim, từ chối cả hai lựa chọn của hắn rồi đem chuyện này bẩm trước mặt Đế hậu.
Long nhan nổi giận, Tống Mạn bị dìm ao xử tử.
Thẩm Hách không nói một lời, theo tổ huấn hoàng thất cưới ta làm Thái tử phi.
Sau hôn lễ, hắn vẫn dịu dàng chu đáo với ta như trước.
Nhưng sau khi Thánh thượng băng hà, phụ thân ta phò tá hắn đăng cơ.
Hắn lại truy phong Tống Mạn làm Hoàng hậu.
Hắn xử tử mấy trăm người Thôi gia, biến ta thành nhân trệ, ngày ngày cắt thịt ta trước bài vị nàng ấy để chuộc tội.
Trước khi ta đau đớn mà chết, hắn nói với ta rằng nếu có kiếp sau, đừng mơ tưởng thứ vốn không thuộc về mình.
Vì vậy, khi mở mắt lần nữa, ta buông bỏ cơn phẫn nộ của kiếp trước, bình tĩnh đáp một tiếng:
“Được.”
Hắn chắc chắn rằng ta yêu hắn sâu đậm.
Cho dù phải trái với tổ huấn của đích trưởng nữ Thôi thị Thanh Hà: chỉ làm chính thê của đế vương, không làm thiếp của hoàng thất, ta cũng nhất định sẽ gả cho hắn.
Nhưng hắn không biết.
Tổ huấn thật sự giấu sau văn điệp hoàng thất lại là:
Nữ nhi Thôi thị gả cho ai, người đó chính là thiên tử tương lai.
Nếu hắn đã không muốn làm trữ quân, vậy ta sẽ thay thiên hạ đổi một vị quân chủ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận