Chương 4
Một đêm nọ, trời bỗng đổ mưa lớn.
Ta vốn đã nghỉ ngơi, nha hoàn vén rèm bước vào, nhỏ giọng nói:
“Phu nhân, Hầu gia về rồi.”
Ta lập tức tỉnh táo, ngay cả giày cũng không kịp xỏ, cứ thế chạy vù ra ngoài.
Gió mưa ngoài hành lang rất lớn, Tạ Uyên đứng dưới bóng đèn, một thân hắc y đã bị nước mưa làm ướt sũng.
Thấy ta đi chân trần chạy ra, hắn nhíu mày.
“Nàng chạy cái gì?”
“Đất trơn không biết à?”
Nói rồi hắn bước tới, vươn tay kéo ta lùi lại.
Ta bị hắn kéo đi vào nhà, nhưng đầu mũi bỗng ngửi thấy một mùi máu tanh rất nhạt.
“Chàng bị thương rồi?”
“Không có.”
Hắn đáp rất nhanh.
Nhưng ta lại nhìn thấy một chút màu đỏ sẫm mờ mờ thấm ra từ vai phải của hắn.
Tim ta lập tức thót lên: “Tạ Uyên!”
Hắn có chút bất đắc dĩ, hờ hững nói: “Trầy xước một chút thôi.”
Ta kéo mạnh vạt áo hắn ra, nhìn thấy trên vai hắn là một vết chém rất sâu.
“Thế này mà gọi là trầy xước một chút à?”
Ta mang hộp thuốc tới đích thân bôi thuốc cho hắn, hắn cũng không cản nữa, chỉ ngồi tựa vào ghế, nhắm mắt mặc ta giày vò.
“Lo cho ta thế sao?” Hắn mở mắt nhìn ta một chốc.
Ta cẩn thận lau sạch vết máu quanh miệng vết thương cho hắn.
“Nếu chàng xảy ra chuyện, ta biết ăn nói thế nào với ông trời đây.”
Tạ Uyên nghe thấy câu này, sắc mặt lại nhạt đi.
“Bùi Dực. Ta không tốt như nàng tưởng tượng đâu.”
14
Ta cúi đầu thay thuốc cho hắn, nghĩ ngợi rất lâu, thay vì cứ đoán già đoán non, chi bằng hỏi thẳng cho rõ ràng.
“Tạ Uyên, chàng và Nhị tiểu thư của phủ Lại bộ Thượng thư họ Tống quen biết nhau sao?”
Hắn khựng lại một nhịp, ánh mắt có chút lảng tránh: “Nàng… biết rồi à?”
“Nghe được vài lời đồn đại bên ngoài… Hơn nữa, Liễu Nguyệt và Tống cô nương cũng có vài phần giống nhau, không phải sao?”
Tạ Uyên rũ mắt, qua một hồi lâu mới thấp giọng nói: “Ta và nàng ấy, thời điểm ở Tây Bắc đã quen biết nhau. Nàng ấy đối xử với ta luôn rất tốt, chỉ là kiếp trước…”
Hắn dừng lại một chút, thần sắc có chút không tự nhiên: “Kiếp trước trong lòng ta chỉ có nàng, chưa từng nghiêm túc nhìn nhận nàng ấy. Nay được sống lại một đời, gặp lại cố nhân, khó tránh khỏi nảy sinh chút tình xưa.”
Chút tình xưa.
Hắn nói thẳng thắn thật, làm ta cứ như mới là kẻ không nên bận tâm.
Nhưng rõ ràng là hắn trèo tường đến tìm ta trước, nói là đã thích ta hai đời, xúi ta từ hôn Thẩm Nguy để gả cho hắn.
Nay hắn lại trắng trợn bảo ta rằng, trong lòng hắn quả thực có người khác?
Trong lòng ta trào lên một cỗ tủi thân không tên, nhưng nhiều hơn là sự khó xử.
Ta cúi đầu, tiếp tục quấn băng gạc cho hắn, nhớ tới câu nói trước kia của hắn: “Đợi bề yên sóng lặng, nếu nàng vẫn muốn đi, ta tuyệt đối không giữ”.
Hóa ra là ý này.
Ta thắt nút cuối cùng, mang theo chút ý tứ hờn dỗi: “Đợi khi bề yên sóng lặng, ta sẽ hòa ly với chàng, chàng đi cưới nàng ta là được.”
Ta cứ tưởng nghe thấy hai chữ “hòa ly”, hắn ít nhất sẽ hoảng hốt một chút, hoặc là giải thích lấy nửa lời.
Nhưng hắn chỉ ngồi đó, sắc mặt trầm mặc nhìn ta, không hề có chút ý định níu kéo.
“Hoặc là, cũng không cần đợi đến sau này.” Ta mất hết kiên nhẫn, cúi đầu dọn dẹp hộp thuốc, “Nếu chàng muốn chia tay bây giờ cũng được, đỡ để Tống cô nương phải mòn mỏi đợi chờ.”
“Chia tay bây giờ?” Hắn rốt cuộc cũng mở miệng, “Vậy gia đình nàng phải làm sao?”
Lòng ta như bị ai dội một gáo nước lạnh.
Hóa ra hắn lại nghĩ như vậy, thảo nào hắn nói chúng ta là phu thê giả.
Ta lắc đầu: “Ta đã nói rồi, ta gả cho chàng không phải là bất đắc dĩ. Nay đã biết có kiếp nạn này, ta tự có cách bảo vệ gia đình.”
Thật ra những ngày này, ta cũng không phải chưa từng suy nghĩ.
Cái gọi là “tru di tam tộc” trong miệng Tạ Uyên, suy cho cùng, là do nhà ta bị cuốn vào cuộc chiến phe phái.
Chuyện này hiển nhiên không thể xoay chuyển chỉ dựa vào một cuộc hôn nhân.
Lúc trước ta đồng ý gả cho hắn, ngoài việc bị bốn chữ kia dọa sợ, thì phần nhiều, thật sự là bị hắn làm cho cảm động.
Chỉ là bây giờ xem ra, hắn cũng chẳng phải phi ta không thể.
Cưới ta, có lẽ chỉ là chấp niệm; có lẽ, thực sự chỉ là để tránh cho ta đi vào vết xe đổ.
Đã biết trong lòng hắn thuộc về người khác, chi bằng nhân lúc tình cảm còn nông cạn, nhất biệt lưỡng khoan.
“Nàng thực sự nghĩ như vậy?” Tạ Uyên bỗng nhiên lên tiếng.
Ta gật đầu: “Ân tình chàng che chắn cho ta, ta đều ghi nhớ. Ngày sau chàng và Tống cô nương thành hôn, ta nhất định chuẩn bị một phần hậu lễ.”
Tạ Uyên yên lặng rất lâu, bỗng nhiên khẽ cười một tiếng: “Nếu ta là Thẩm Nguy, nàng còn có thể rộng lượng như vậy sao?”
Ta sửng sốt: “Gì cơ?”
Nhưng hắn đã dời ánh mắt đi: “Không có gì. Không còn sớm nữa, nàng đi ngủ đi.”
Ta: “Vậy chuyện hòa ly…”
Tạ Uyên: “Sau này hãy nói.”
15
Sáng sớm hôm sau, trời quang mây tạnh.
Ta thay một bộ cung trang màu lam nhạt, theo lệ vào cung thỉnh an Thái hậu.
Thái hậu ngoài miệng chê bai ta dạo trước vì chuyện hôn sự mà làm bậy, làm bà tức đến mức đau đầu.
Nhưng bà vẫn giữ ta lại dùng bữa trưa, lúc về lại ban cho ta không ít đồ vật.
Ta nhìn đống đồ ban thưởng kia, chỉ cảm thấy hoảng hốt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận