Chương 4
Một nữ tử Phượng tộc trẻ tuổi quỳ trên đất. Thấy ta xuất hiện, trong mắt nàng trước tiên bùng lên hy vọng, sau đó lại hóa thành tro tàn tuyệt vọng.
Nàng chỉ về hướng thiên cung, giọng khàn đặc khóc gào:
“Vô dụng thôi… chúng ta đấu không lại Thiên Đế đâu… Thanh Loan thần tướng nói rồi, chỉ cần chúng ta khai ra tung tích của người, là có thể bảo toàn tính mạng tộc nhân…”
Nàng còn chưa nói hết, ta đã cắt ngang:
“Những người khác đâu?”
Giọng ta rất bình tĩnh.
Nàng ngẩn ra, run rẩy đáp:
“Có… có vài vị trưởng lão, họ… họ nhận ‘chiêu an’ của Thiên Đế, dẫn phần lớn con cháu trẻ tuổi trong tộc tới thiên cung nhận thưởng rồi…”
“Nhận thưởng?”
Ta lặp lại hai chữ này, đôi mắt vàng không có bất cứ cảm xúc nào.
Hóa ra Thanh Loan không chỉ đồ sát, mà còn chia rẽ.
Dùng cái chết để uy hiếp một phần, dùng lợi ích để mua chuộc một phần khác.
Đúng là thủ đoạn hay.
Ta không để ý tới tộc nhân đang khóc dưới đất nữa, cũng không nhìn những trưởng lão bị phế kia.
Ánh mắt ta xuyên qua tầng mây, nhìn về tòa thiên cung vàng son lộng lẫy kia.
Những tộc nhân lựa chọn phản bội, dùng máu của đồng tộc để đổi lấy vinh hoa phú quý, giờ chắc đang ở yến tiệc mừng công, lắc đuôi cầu xin Diệu Hoa thương xót.
Diệu Hoa muốn dùng tộc nhân để uy hiếp ta.
Nhưng dường như hắn đã quên, khi Thiên Đạo thanh toán tội nghiệt, chưa bao giờ phân biệt trong ngoài.
7
Trên thiên cung, rượu ngọc món tiên, tiếng nhạc mềm mại lả lơi.
Ta bước một bước vào đại điện yến tiệc, tất cả âm thanh im bặt.
Những tộc nhân Long Phượng vừa nhận ban thưởng của Diệu Hoa, vừa thay tiên bào hoa lệ, nụ cười trên mặt còn chưa kịp tắt, lúc này đã cứng đờ toàn bộ.
Một vị trưởng lão Long tộc đứng đầu tên là Ngao Lam, là đường tỷ họ xa của cha ta. Chén lưu ly trong tay bà ta “choang” một tiếng rơi xuống đất, vỡ thành bột mịn.
Bà ta cố tỏ ra bình tĩnh, đứng dậy, nặn ra với ta một nụ cười còn khó coi hơn khóc:
“Vân Hi… con… sao con lại tới đây? Thiên Đế bệ hạ nhân từ, nể công lao của Long Vương và Phượng Hậu, tha thứ cho chúng ta, còn ban tiên phủ thần vị. Chúng ta…”
“Thần vị đổi bằng máu đồng tộc, ngồi có vững không?”
Giọng ta không lớn, nhưng rõ ràng truyền vào tai từng người trong điện.
Sắc mặt Ngao Lam nháy mắt trắng bệch.
Bên cạnh bà ta, một nữ tử Phượng tộc trẻ tuổi tên Phượng Vũ, từng là hậu bối mẹ ta thương yêu nhất, lúc này lại hét lên chói tai:
“Không liên quan tới chúng ta! Là bọn họ không biết thời thế! Chúng ta chỉ muốn sống sót thôi! Như vậy cũng sai sao?!”
“Không sai.”
Ta bình tĩnh nhìn nàng.
“Muốn sống sót, không sai.”
Ta nâng tay.
Pháp tắc trong đại điện chuyển động theo ý ta.
“A——!”
Phượng Vũ là người đầu tiên phát ra tiếng kêu thảm thiết. Tiên khí trên người nàng giống như túi khí bị chọc thủng, điên cuồng thoát ra ngoài. Chiếc váy tiên do mây trời dệt thành hóa thành áo vải phàm tục. Trên làn da trơn nhẵn của nàng nhanh chóng bò đầy nếp nhăn, mái tóc xanh trong chớp mắt hóa thành trắng bạc.
Ngay sau đó là Ngao Lam, là tất cả tộc nhân Long Phượng đã lựa chọn phản bội trong điện.
Tiên cốt trong cơ thể họ bị sức mạnh vô hình rút ra từng tấc. Thần cách bị nghiền nát. Tu vi mấy ngàn, mấy vạn năm trong khoảnh khắc hóa thành hư vô.
Họ đau đớn lăn lộn trên đất, gào khóc, cầu xin:
“Ta sai rồi! Vân Hi, ta sai rồi!”
“Tha cho chúng ta đi! Chúng ta không dám nữa!”
Ta lạnh nhạt nhìn họ từ tiên thần cao cao tại thượng biến trở lại thành phàm nhân yếu ớt nhất. Hơi thở sinh mệnh của họ đang nhanh chóng trôi đi.
Ta không giết họ, nhưng đã tước đoạt tất cả của họ.
Điều này khiến họ sợ hãi hơn cả cái chết.
“Cha và mẹ dùng sinh mệnh cùng vinh quang đổi lấy sự che chở, không phải để các ngươi lấy nó làm vốn liếng lắc đuôi cầu xin thương hại.”
Ánh mắt ta lướt qua tất cả tiên thần đang run lẩy bẩy trong điện. Giọng nói như băng huyền vạn cổ không tan vang vọng khắp thiên cung:
“Ta lấy danh nghĩa Thiên Đạo tuyên cáo.”
“Trung thành và bảo vệ đáng được kính sợ hơn quyền vị hư vô.”
“Kẻ nào dùng phản bội đổi lấy vinh hoa, cuối cùng sẽ bị tước đoạt tất cả, nơi phàm trần tục thế ngày đêm tự xét tội mình.”
Dứt lời, những tộc nhân ngã liệt trên đất hoàn toàn mất đi tất cả sức mạnh, biến thành từng thân xác phàm nhân còn có thể thở.
Trong điện yên lặng như chết.
Tất cả tiên thần đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ta. Thứ bọn họ sợ không phải sức mạnh của ta, mà là trật tự mới không cho phép nghi ngờ mà ta đại diện.
Đúng lúc này, tầm mắt ta xuyên qua ba mươi ba tầng trời, rơi xuống một tuyệt địa ở hạ giới tên là Cửu Thiên Lôi Ngục.
Ở nơi đó, tiếng cười cuồng ngạo của Thanh Loan vang lên rõ ràng.
Mấy đứa trẻ của Long Phượng di tộc bị trói trên lôi trụ. Thiên lôi màu tím không ngừng bổ xuống thân thể non nớt của chúng.
Thần niệm của Thanh Loan mang theo ác ý và khiêu khích không hề che giấu, vượt qua hư không truyền tới:
“Vân Hi, tộc nhân của ngươi, mùi vị không tệ đâu.”
8
Ta bước một bước vào Cửu Thiên Lôi Ngục.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận