Chương 6
Ta phải đi rồi.
Thân thể này.
Rốt cuộc cũng chỉ là một con mèo.
Có thể sống lại một lần.
Đã là ân huệ lớn nhất trời cao ban cho.
Chỉ là.
Ta không nỡ.
Không nỡ mẫu hậu.
Không nỡ Tạ Tĩnh.
Không nỡ mái nhà này.
Đêm khuya.
Giang Thanh La gục bên giường ngủ thiếp đi.
Ta cố sức mở mắt.
Lặng lẽ nhìn người.
Bây giờ, mẫu hậu cuối cùng đã tự do rồi.
Không còn nỗi sầu muộn quanh năm không tan.
Không còn những âm mưu đấu đá trong thâm cung.
Không còn tâm huyết bị vắt kiệt.
Thật tốt.
Ta chậm rãi nhắm mắt lại.
Trong lòng bỗng không còn đau buồn như vậy nữa.
Ý thức bắt đầu mơ hồ.
Âm thanh bên tai càng ngày càng xa.
Ta nghe thấy rất nhiều người đang nói chuyện.
“Diệu Diệu! Con đừng dọa ta, tỉnh lại đi, ở bên ta thêm chút nữa được không.”
Có người nói:
“Vương phi ngất rồi!”
“Mau!”
“Mau đỡ vương phi!”
Sau đó.
Thế giới triệt để tối đen.
14
Không biết đã qua bao lâu.
Trong bóng tối.
Ta nghe thấy một giọng nói bỗng vang lên.
“Chúc mừng vương phi, chúc mừng vương phi. Bẩm tứ điện hạ, vương phi đã mang thai một tháng!”
Xung quanh yên tĩnh.
Ngay sau đó.
Là giọng nói khó tin của Giang Thanh La.
“Ngươi nói gì?”
Người che mặt.
Khóc không thành tiếng.
“Là con bé.”
“Nhất định là con bé.”
“Nhất định là Diệu Diệu đã trở về…”
Khi lần nữa tỉnh lại.
Bên tai rất ồn ào.
Có người khóc.
Có người cười.
Có người không ngừng nói:
“Sinh rồi!”
“Vương phi sinh rồi!”
“Là một tiểu quận chúa!”
Ta cố sức mở mắt.
Ánh sáng đâm vào mắt khiến mắt đau nhức.
Giây tiếp theo.
Ta ngẩn ra.
Bởi vì ta nhìn thấy tay của chính mình.
Trắng trẻo mềm mại.
Nhỏ xíu một bàn.
Không phải móng mèo.
Là tay người.
Ta ngây người.
Sau đó.
“Oa—”
Một tiếng khóc kinh thiên động địa.
Vang khắp cả căn phòng.
Cửa phòng bị đẩy mạnh mở ra.
Tạ Tĩnh gần như lao vào.
“Thanh La!”
“Thanh La!”
Trên giường.
Giang Thanh La yếu ớt vô cùng.
Nhưng người căn bản không màng bản thân.
Chỉ nhìn chằm chằm ta trong tã lót.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
“Diệu Diệu…”
Người run rẩy vươn tay.
Khẽ chạm vào mặt ta.
“Là con sao?”
Ta khóc càng dữ hơn.
Liều mạng vươn tay về phía người.
Là con.
Con là Diệu Diệu.
Con đã trở về.
Ánh mặt trời xuyên qua song cửa chiếu vào.
Rơi trên người chúng ta.
Ấm áp lạ thường.
Ta cuối cùng thật sự về nhà rồi!
…
Tin tức quận chúa ra đời truyền khắp kinh thành.
Tạ Trì An bị cấm túc đã lâu, bóp vỡ chén trà.
Tay hắn run rẩy, máu đầy tay cũng không hề hay biết.
Trong đầu không ngừng nhớ lại.
Khi Diệu Diệu chào đời, Giang Thanh La ôm tã lót.
Mỉm cười nhìn hắn.
“Trì An.”
“Chàng nhìn con bé xem.”
“Có giống chàng không?”
Khi ấy.
Hắn chê đứa bé quá nhỏ.
Bế một chút rồi buông ra.
Trong lòng toàn là triều đường và ngôi vị trữ quân.
Nhưng nay.
Những hình ảnh ấy lại như dao.
Từng nhát từng nhát khoét vào tim hắn.
Đêm đó.
Tạ Trì An trái lệnh cấm ra khỏi phủ.
Xe ngựa dừng trước cửa phủ Tĩnh vương.
Trọn mười mấy xe đồ.
Vải vóc.
Châu báu.
Khóa trường mệnh.
Trống bỏi.
Còn có y phục nhỏ hắn tự tay chọn.
Giống như một người cha bình thường.
Muốn tặng lễ vật cho nữ nhi của mình.
Nhưng hắn ngay cả cửa cũng không vào được.
Tạ Tĩnh đứng trước cửa.
Chặn đường.
“Hoàng huynh.”
Tạ Trì An siết chặt hộp.
Giọng khàn chát.
“Ta đến thăm Diệu Diệu, cho ta vào.”
“Hoàng huynh.”
“Có phải huynh nhầm rồi không?”
Tạ Trì An ngẩn ra.
Tạ Tĩnh chậm rãi mở miệng.
“Bên trong là vương phi của ta, và nữ nhi của ta.”
“Có liên quan gì tới huynh?”
Sắc mặt Tạ Trì An đột nhiên trắng bệch.
“Đó là nữ nhi của ta!”
“Nó là Diệu Diệu!”
“Nó là hài tử của ta và Thanh La!”
“Ta muốn gặp nó!”
Tạ Tĩnh cười khẩy:
“Trước kia là vậy.”
“Bây giờ không phải nữa.”
“Nay, con bé là nữ nhi của ta, nó sẽ gọi ta là phụ vương.”
“Sau này cũng chỉ gọi ta là phụ vương.”
Câu này.
Đâm thẳng vào tim Tạ Trì An.
Bởi vì kiếp trước.
Thứ hắn không để tâm nhất.
Chính là Diệu Diệu.
Nhưng nay.
Thứ hắn mất đi đầu tiên.
Lại cũng chính là Diệu Diệu.
Thân hình Tạ Trì An lảo đảo.
Một chút huyết sắc cuối cùng nơi đáy mắt cũng rút sạch.
“Đệ, đệ cũng trở về rồi.”
Thái độ bình thản của Tạ Tĩnh khiến Tạ Trì An hiểu rõ trong lòng.
Tạ Trì An tự giễu ôm ngực.
Hắn bỗng nhớ tới kiếp trước.
Khi Diệu Diệu vừa chào đời.
Giang Thanh La ôm đứa bé ngồi dưới đèn.
Tiểu cô nương hồng hồng mềm mềm một cục.
Ngay cả tiếng khóc cũng nhỏ nhẹ yếu ớt.
Trong mắt Giang Thanh La tràn đầy vui mừng.
“Trì An, chàng bế con đi.”
Khi ấy hắn vừa từ triều đường trở về.
Đang vì cuộc tranh đoạt ngôi trữ mà sứt đầu mẻ trán.
Chỉ vội vàng bế một chút.
Rồi đưa trả lại.
“Hài tử đều giống nhau.”
“Có gì đáng xem.”
Sau này.
Diệu Diệu lớn hơn một chút.
Luôn thích dính lấy hắn.
Sẽ ôm trống bỏi chạy tới.
“Phụ hoàng chơi với con.”
Hắn lại luôn nói.
“Phụ hoàng bận.”
Sau đó nữa.
Tiêu Đường được hắn sủng ái.
Diệu Diệu liền càng ngày càng ít tới tìm hắn.
Đợi đến khi hắn nhận ra.
Tiểu cô nương từng bi bô gọi phụ hoàng kia.
Đã không còn muốn thân cận với hắn nữa.
Nay.
Ngay cả tiếng phụ hoàng ấy.
Cũng hoàn toàn không còn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận