Chương 2
“Bệ hạ và nương nương có ý chọn một Thái tử phi trong số các quý nữ đến dự tiệc hôm nay.”
Ta gật đầu.
Lại nhớ đến trưởng tỷ đang khổ sở chờ đợi ở nhà.
Bỗng cảm thấy có chút châm chọc.
Dù nàng đã cứu Thái tử.
Nàng lại chẳng có cả tư cách dự tiệc.
Ân cứu mạng, dường như cũng chỉ đến thế mà thôi.
Đúng lúc này.
Lý công công kéo ta lui sang một bên:
“Có quý nhân đến.”
Ta cúi người quỳ xuống.
Kiệu liễn chầm chậm dừng trước mặt ta.
Giọng nam tử nhàn nhạt, mang theo chút mệt mỏi:
“Tiểu thư nhà nào? Sao không ở trong yến tiệc?”
Lý công công vội nói:
“Bẩm Thái tử, đây là cô nương của hoàng thương Tô gia.”
“Là Hoàng hậu nương nương đích thân mời vào cung, không phải được mời dự yến. Nô tài đang định đưa nàng rời đi.”
Lời vừa dứt, không khí yên lặng trong thoáng chốc.
“Hoàng thương Tô gia?”
Giọng điệu ấy như đang suy tư.
Tim ta trầm xuống.
Giây tiếp theo, hắn nói:
“Ngẩng đầu lên.”
Lòng bàn tay ta toát đầy mồ hôi.
Ta cứng đờ tại chỗ.
Lý công công tưởng ta không nghe rõ, bèn nhắc:
“Nhị tiểu thư, điện hạ bảo người ngẩng đầu.”
Nam tử trong khóe mắt ta khựng lại:
“Nhị tiểu thư?”
Hắn thu tầm mắt, dường như trong nháy mắt đã mất hứng, phất tay:
“Ngươi đi đi.”
06
Vệ Liễm hồi kinh rồi.
Thuở nhỏ, gia cảnh chàng sa sút, phụ mẫu đều mất, từng ở nhờ nhà ta một thời gian.
Sau này chàng tòng quân xuất chinh, đánh thắng biết bao trận lớn nhỏ, trở về đã là tân quý của triều đình.
Thiên tử đích thân mở tiệc tẩy trần cho chàng.
Nhà ta cũng nằm trong danh sách được mời.
Trưởng tỷ vốn không muốn đi.
Từ sau khi hủy dung.
Nàng không tham gia nhã tập thi hội, yến tiệc đánh cầu, tiệc hoa.
Cũng không cho ta tham gia.
Nhưng nghe nói quý nhân trong cung sẽ đến.
Nàng lại động lòng.
Nàng tựa vào hành lang quanh co trong ngự hoa viên, ngẩn ngơ nhìn về phía xa.
Sóng biếc dập dờn, ánh nước soi sáng nửa tấm khăn che mặt mịn màng.
Không ngờ một cơn gió ven hồ thổi qua.
Khăn che mặt bị thổi tung, rơi xuống hồ.
Một đám quý nữ nhìn sang, ánh mắt rơi trên mặt nàng.
Hoặc là chế giễu, hoặc là thương hại.
Người được đám đông vây quanh ở chính giữa là Hoàng hậu mà đời trước Tần Ngọc đích thân chọn.
Giữa tiếng xì xào bàn tán, nàng ta bật cười thành tiếng.
Trưởng tỷ lập tức siết chặt nắm tay.
Nàng run rẩy quay lưng đi, cố nén nước mắt, vươn tay vớt khăn che mặt.
Ta cúi người kéo nàng.
Giây tiếp theo, sau lưng truyền đến một lực đẩy.
Ta và trưởng tỷ cùng ngã xuống nước.
Làn nước xanh biếc sâu không thấy đáy.
Ta sặc một ngụm nước, bám chặt vào mép tường.
Có quý nữ muốn gọi người, lại bị Tôn tiểu thư trừng mắt dọa im.
“Thái tử và nương nương cũng đang ở yến tiệc, ai dám kinh động?”
Nàng ta là đích nữ của Tôn thủ phụ, phẩm mạo xuất chúng, nghe đồn Thái tử có ý chọn nàng ta làm Thái tử phi.
Lần này, nàng ta cố ý ra oai với ta và trưởng tỷ:
“Nữ nhi thương hộ vốn là tiện dân, ỷ vào việc từng cứu Thái tử liền sinh ra tâm tư không nên có…”
Nàng ta đứng trên cao, lạnh lùng nói:
“Chết cũng chẳng đáng tiếc.”
07
Ta không biết bơi.
Từng có lần, ở hồ nước trong ngự viên, ta cũng rơi xuống.
Suýt nữa chết đuối.
Tần Ngọc đích thân cứu ta.
Giữa ngày đông giá rét, gió bắc lạnh thấu xương.
Hắn không chút do dự nhảy xuống.
Ôm chặt lấy ta, một khắc cũng không chịu buông.
Khi ấy, có lẽ hắn vẫn có vài phần tình cảm với ta.
Dù sao ta đã sinh cho hắn hai đứa con.
Hắn rất yêu thích chúng.
Hắn thường ôm ta, thấp giọng nói chúng đáng yêu đến mức nào.
Nhưng chúng được nuôi dưới gối Hoàng hậu, ta không được gặp.
Ta cẩn thận hôn lên mặt hắn:
“Có thể… cho ta nhìn xem bây giờ chúng trông thế nào không?”
Tần Ngọc rất hài lòng trước sự chủ động của ta.
Hắn ngả người ra sau, nhàn nhạt nói:
“Xem biểu hiện của ngươi.”
Ta lấy lòng hắn hết lần này đến lần khác.
Đến cuối cùng, cánh tay đẫm mồ hôi lún trong chăn gấm, ta nghẹn ngào rơi lệ, khóc mắng hắn nói lời không giữ lời.
Ta đi cầu xin Hoàng hậu.
Nghe nói bà quản lý hậu cung, xưa nay lương thiện ôn hòa.
Nhưng bà chỉ ngắm nghía móng tay nhuộm đỏ bằng hoa thủy tiên, hờ hững mỉm cười:
“Ngươi nhảy xuống hồ, ta liền đồng ý.”
Sau khi tỉnh lại, Tần Ngọc hỏi ta nguyên do.
Hắn không tin Hoàng hậu sẽ làm khó ta.
Trước mặt đầy cung tần trong cung, hắn đích thân nói:
“Hoàng hậu vô tội.”
Hắn hời hợt nói:
“Là tiện phụ này tự biên tự diễn, vu oan hãm hại, hòng mời sủng.”
Ánh mắt hắn rất lạnh.
Giống như nước hồ đầu xuân.
Như kim châm.
Đâm đến mức ta muốn khóc.
Cuối cùng, có người một tay vớt ta lên khỏi mặt nước.
Vệ Liễm cởi áo ngoài, bọc ta kín mít.
Ta vùi mặt vào ngực chàng.
Chàng rũ mắt, hơi né đi:
“Như vậy không hợp lễ.”
Ta ôm càng chặt hơn:
“Ta sợ.”
Vệ Liễm im lặng một chút.
Chàng nói:
“Ta từng dạy nàng bơi.”
Ta oán trách:
“Chàng dạy không tốt.”
Chàng không do dự:
“Lỗi của ta.”
“Chính là lỗi của chàng.”
Ta lau nước mắt, buồn bực nói:
“Chàng không ở đây, bọn họ đều bắt nạt ta.”
08
Tần Ngọc đi theo sau Vệ Liễm mà đến.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo quét qua.
Những quý nữ đang xem náo nhiệt như chim sợ cành cong, lập tức tản đi bốn phía.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận