Chương 2491: Tiền Đồ
Một trong những nhân vật “số má” mà Triệu Lục Lang nhiệt tình tiến cử là Bùi Thủ Ước, gốc gác từ dòng dõi Hà Đông Bùi thị, một danh gia vọng tộc đúng nghĩa. Mục đích hắn lặn lội lên kinh lần này là để ghi danh vào kỳ thi Tiến sĩ.
Hắn lớn hơn Bạch Thiện vài tuổi, vóc dáng vạm vỡ, cao ráo, nhìn chẳng có nét gì giống một gã mọt sách, mà lại toát lên khí chất của dân nhà binh.
Hắn có ấn tượng khá tốt với bộ ba Bạch Thiện. Vừa chạm mặt đã chắp tay hành lễ, đon đả nói: “Đã nghe danh ba vị từ lâu, hôm nay cuối cùng cũng được diện kiến.”
Triệu Lục Lang bá vai hắn, cười hềnh hệch: “Sao nào, ta đã bảo kiểu gì cũng cho đệ gặp được họ mà, chuẩn không?”
Bùi Thủ Ước bật cười, chắp tay đáp lại: “Đa tạ Triệu lục ca.”
“Khách sáo, khách sáo.”
Mãn Bảo cùng Bạch Thiện, Bạch Nhị Lang cười đáp lễ. Triệu Lục Lang lôi tuột họ đi chào hỏi những người khác.
Chẳng hiểu Triệu Lục Lang dùng cái phép màu gì, rõ ràng học cùng Sùng Văn Quán với Bạch Nhị Lang, cũng nghỉ phép cùng ngày, thế mà chỉ trong một ngày hắn đã kịp quen mặt biết tên với chừng này người.
Toàn là sĩ t.ử lên kinh ứng thí, xuất thân thì khỏi phải bàn, chẳng ai dạng vừa.
Bước vào giữa đám đông, Bùi Thủ Ước lại trầm ngâm hẳn, chỉ chọn một góc ngồi lặng im quan sát. Tuy nhiên, Triệu Lục Lang không hề bỏ rơi hắn, thi thoảng lại khéo léo kéo hắn vào câu chuyện, cốt để hắn không thấy mình bị ra rìa.
Buổi trưa, Triệu Lục Lang phóng khoáng đứng ra thầu bữa tiệc, ừm, đám Đại Cát mặt dày cũng định bám gót ăn chực bữa này.
Tránh tai mắt thiên hạ, Triệu Lục Lang rỉ tai bọn họ: “Đừng thấy hắn lọt thỏm giữa đám đông mà khinh suất, theo mắt nhìn người của ta, trong cái đám này chỉ có mỗi hắn là hàng tuyển thôi.”
Bạch Thiện nhướng mày: “Huynh mà cũng có mắt nhìn người cơ à?”
Triệu Lục Lang vênh mặt: “Sao ta lại không có mắt nhìn người?”
Bạch Thiện đ.á.n.h giá: “Ta thấy cơ bắp hắn săn chắc, vóc dáng vạm vỡ lưng hùm vai gấu, ra dáng dân luyện võ?”
“Chuyện đó là lẽ đương nhiên,” Triệu Lục Lang cười nói: “Cha và anh trai hắn đều là danh tướng lẫy lừng của triều đại trước, ông nội cũng là tướng tài thời Bắc Chu. Dòng dõi Hà Đông Bùi thị đâu phải dạng tép riu, hắn cũng được rèn giũa võ nghệ từ nhỏ.”
Bạch Thiện hơi sững người, hỏi lại: “Hắn là con cháu của Hà Đông Quận công?”
“Chuẩn.”
Thấy Bạch Thiện cứ dán mắt nhìn về phía đó, hắn bèn rỉ tai: “Đừng nhìn chằm chằm người ta thế, hắn là con mồ côi từ trong bụng mẹ đấy. Ta kéo hắn vào hội cũng là do cha ta chỉ đạo, bảo là cha hắn giỏi giang, anh trai lại càng là một mãnh tướng hiếm có, ‘hổ phụ sinh hổ t.ử’, đoán chừng hắn cũng chẳng phải hạng xoàng.”
Dẫu Triệu Lục Lang cũng thấy Bùi Thủ Ước nhìn có vẻ được việc, nhưng hắn cực lực phản đối cái thuyết “hổ phụ sinh hổ t.ử” của cha mình, cứ nhìn hắn làm gương thì biết.
Bạch Thiện khẽ gật đầu, hiểu rằng gia đình họ Bùi giờ chỉ còn hai mẹ con nương tựa vào nhau, cuộc sống ắt hẳn cũng chẳng dễ thở. Ngẫm nghĩ một lúc, chàng bảo: “Ta có mấy cuốn b.út ký, lát nữa hỏi thử xem hắn có mượn đọc không.”
Đương nhiên là mượn rồi.
Bạch Thiện đã ẵm trọn danh hiệu Tiến sĩ, tham khảo b.út ký của chàng chắc chắn không trật đi đâu được. Bùi Thủ Ước lên kinh phải đi thuê nhà, thân cô thế cô lạ nước lạ cái, đợt này rảnh rỗi đi bái phỏng mấy vị thế giao của gia đình, cũng chỉ thân thiết được mỗi Triệu Lục Lang.
Khốn nỗi hai người lại chẳng mấy khi “bắt sóng” được với nhau. Đặc biệt là trong thời điểm thi cử dầu sôi lửa bỏng này, hắn chả thiết tha gì mấy vụ tiệc tùng xã giao.
Nhưng hắn lại rất muốn diện kiến Bạch Thiện.
Hắn cảm giác hoàn cảnh của hai người có nét tương đồng, dĩ nhiên Bạch Thiện thời kỳ đầu vất vả hơn hắn nhiều, ít ra hắn không có kẻ thù truyền kiếp cỡ bự như Ích Châu Vương.
Vì thế, việc Bạch Thiện có thể bứt phá vòng vây đỗ đạt Tiến sĩ trong nghịch cảnh đó, nay lại trở thành hồng nhân trước mặt Hoàng đế, khiến hắn vô cùng bái phục.
Sau khi trao đổi địa chỉ với Bạch Thiện và chốt kèo ngày mai đến lấy b.út ký, Bùi Thủ Ước hớn hở ra mặt, chạy ra phụ nướng thịt.
Hắn nướng thịt đỉnh của ch.óp.
Bọn Bạch Thiện cũng xắn tay áo lao vào phụ giúp. Trình độ nướng thịt của ba người họ hiện tại dẫu chưa đạt mức “lão làng”, nhưng trong giới công t.ử tiểu thư kinh thành, họ tự tin xưng bá top 3, đám lôm côm phía sau đừng hòng mon men đuổi kịp.
Ba người thoăn thoắt quết nước sốt lên đùi cừu, xoay trở đều tay, lật nướng liên tục…
Mùi thơm nức mũi lan tỏa từng đợt, ai nấy đều ứa nước miếng. Triệu Lục Lang vừa nuốt ực nước miếng chờ đợi, vừa cằn nhằn: “Các đệ nướng vừa vừa thôi, ngon quá là lát nữa ta mạt rệp luôn đấy.”
Đám đông nghe vậy cười phá lên, nhao nhao chọc ghẹo: “Triệu lục ca, huynh ki bo quá đáng rồi đấy, bọn ta mới xơi có mấy con cừu chứ mấy.”
Triệu Lục Lang vờ nổi quạu: “Còn nói mấy con, dạ dày các đệ là bao t.ử của Thao Thiết (loài thú phàm ăn trong thần thoại) chắc?”
“Đừng xoắn, đừng xoắn, hôm nay huynh bao chầu thịt nướng, ngày mai ta đài thọ cả đám lên Xuân Phong lâu.”
Triệu Lục Lang lập tức chuyển giận làm vui, hí hửng đáp: “Chốt kèo nhé, ta chờ đấy. Ô, Ân Hoặc và Lưu Hoán đến rồi kìa, mau vào đây, mau vào đây, sao hai người lề mề thế?”
Bạch Thiện thấy cái đùi cừu mình nướng đã chín tới, bèn dùng d.a.o xẻo ra ba đĩa thịt. Một đĩa cho Mãn Bảo, một đĩa cho vị “chủ xị” Triệu Lục Lang, đĩa còn lại dúi cho Ân Hoặc.
Ân Hoặc đón lấy đĩa thịt, ngồi thu lu một góc, mặt mũi rười rượi.
Lưu Hoán cười đểu một tiếng, nhưng không bóc phốt nguyên nhân cho mọi người biết, mà chuyển hướng: “Ta đi chung với mấy đứa em gái, Chu Mãn, lát nữa muội có sang chơi với chúng nó không?”
Triệu Lục Lang ngớ người: “Em gái đệ chẳng phải đã lấy chồng rồi sao?”
“Thì lấy rồi, qua rằm tháng Tám là cuốn gói theo chồng về quê, nên cuộc hội ngộ hôm nay coi như là tiệc chia tay.”
Mãn Bảo lập tức đáp lời: “Ta đ.á.n.h chén no say rồi sẽ sang chơi với muội ấy.”
Lưu tiểu nương t.ử vừa mới lên xe hoa cách đây không lâu, vì gả đi quá xa nên đành tổ chức hôn lễ tại kinh thành trước, đợi hết tết Trung thu mới theo chồng hồi hương.
Thế là đề tài nhanh ch.óng bị Lưu Hoán lái sang cô em gái. Mãi đến lúc mọi người ních no thịt nướng, chuyển sang càn quét các món xào và món nước, Lưu Hoán và Ân Hoặc mới lân la đến cạnh ba người bọn Bạch Thiện, lúc này mới không nhịn được cười sằng sặc: “Sở dĩ bọn ta đến trễ là vì lúc chuẩn bị ra khỏi cửa, hắn bị mấy bà chị gái chặn họng.”
Bọn Bạch Thiện đồng loạt rùng mình một cái, đồng loạt quay phắt sang nhìn Ân Hoặc.
Ân Hoặc ấm ức than thở: “Các tỷ ấy nằng nặc bắt ta về nhà đón Trung thu.”
“Ủa, đệ không định về phủ đón Trung thu à?”
“Về chứ, đương nhiên là phải về rồi, nhưng ngày mai mới là tết Trung thu cơ mà.”
Nói trắng ra là hắn định đợi sát giờ mới vác mặt về.
Mãn Bảo cảm thán: “Đúng là chim non sổ l.ồ.ng, tung cánh bay xa chẳng buồn nhớ lối về.”
Ân Hoặc khẽ ho một tiếng, gân cổ cãi: “Đâu phải là ta không muốn về.”
Hắn lảng sang chuyện khác: “Ban nãy ta thấy mọi người trò chuyện rôm rả với vị Bùi công t.ử kia, nhưng trước đây ta chưa từng chạm mặt hắn ở kinh thành.”
“Hắn là dân Hà Đông, lặn lội lên kinh ứng thí kỳ thi Tiến sĩ.”
Lúc này Ân Hoặc mới sực nhớ ra, quay sang truy bài Bạch Nhị Lang: “Đống bài tập Trang tiên sinh giao thêm cho đệ, đệ giải quyết xong chưa?”
Bạch Nhị Lang càu nhàu: “Đừng có nhắc nữa, lát nữa ăn uống xong xuôi, ta chỉ được phép nán lại quậy một lúc nữa là phải vác xác về nhà rồi, hai người phải về theo phụ đạo ta đấy.”
Cái đó thì okelah.
Triệu Lục Lang quan hệ rộng, bao hẳn hai mâm. Bọn Bạch Thiện năm người ngồi chung một mâm. Thấy Bùi Thủ Ước lạc lõng giữa chốn đông người, họ liền kéo hắn vào ngồi cùng bàn cho có tụ.
Mãn Bảo không kìm được tò mò thốt lên: “Triệu Lục Lang từ hồi nào mà phất lên giàu sụ thế?”
Triệu Lục Lang xách ly rượu chạy tới chúc tụng, nghe loáng thoáng câu đó bèn hạ giọng rỉ tai nàng: “Cha ta cấp vốn đấy.”
Mãn Bảo nhướng mày.
Triệu Lục Lang tiếp tục thì thào: “Ta đã chốt xong ngày giờ gia nhập cấm quân rồi, lần sau gặp lại nhau, ta sẽ đứng gác ở cổng cung đấy.”
Mãn Bảo tỏ vẻ nghi ngờ: “Huynh mà đủ trình gác cổng cung á?”
Triệu Lục Lang cứng họng, hắn quả thực không đủ trình. Cơ mà hắn cũng chả thèm đứng gác làm gì.
Nhiệm vụ của Triệu Lục Lang là tuần tra nội thành, nhưng đó là chuyện của thời điểm sau tết Trung thu. Kể từ ngày đó trở đi, sáng nào bọn Mãn Bảo đủng đỉnh vào Hoàng thành cũng y như rằng chạm mặt Triệu Lục Lang trên đường, há há há…
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận