Chương 2466: Chuyển vào Hoàng trang
Hóa đơn của Thái y viện vừa ban ra, bá quan văn võ lập tức phản ứng, ơ hay, sao người của Thái y viện đi chủng đậu chẳng tốn đồng nào, mà đến phiên bọn họ lại phải xòe tiền ra?
Nhưng khi hóa đơn được tấu trình lên các phu nhân, lão phu nhân ở các phủ, vừa nghe bảo chuyện này dính dáng trực tiếp tới chế độ đãi ngộ của các tiểu lang quân, tiểu nương t.ử nhà mình lúc vào Hoàng trang, các bà liền phớt lờ ý kiến của đức lang quân, đập bàn quyết định: “Có mỗi một lượng bạc bọ! Làm được cái quái gì cơ chứ, sống ở đó nửa tháng trời, chẳng lẽ để con cái vào Hoàng trang chịu khổ à?”
Thấy các bà nhiệt tình một cách thái quá, các lão đại nhân hết hồn, vội vã can ngăn: “Lúc quan quyến của Thái y viện tiêm chủng đâu có mất xu nào…”
“Người ta bên Thái y viện ngủ lại căn phòng trước kia bọn hạ nhân tá túc, lẽ nào con em nhà ta vào đó cũng phải ở trong căn phòng xập xệ thế à? Không những giường phải thay mới, mà phòng ốc cũng phải bài trí lại đàng hoàng chứ?”
Đúng vậy, chỉ thay mỗi chăn gối thì làm sao mà chấp nhận được?
Thật ra trong thâm tâm, các bà muốn Thái y viện xây mới vài biệt viện riêng biệt để bọn họ sử dụng cho sang chảnh, hoặc bét nhất cũng phải cử người đến tận nhà phục vụ chủng đậu cơ.
Nhưng các bà cũng thừa biết đòi hỏi đó là không tưởng, nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt không nhắc tới.
Nhưng chiếc giường thì dứt khoát phải thay, thế là họ ép các lão đại nhân phải lặn lội đi tìm Thái y viện thương lượng.
Các quan chức tam phẩm trở lên, trừ Ngụy Tri ra, ai nấy đều bị vợ ép tới Thái y viện trình diện một phen.
Tiêu viện chính chẳng ngờ mọi chuyện lại lằng nhằng rắc rối đến thế, đầu óc đau như b.úa bổ. Sau khi chống đỡ xong một tốp, thấy sức mình có hạn, dứt khoát đẩy Mãn Bảo ra chịu trận. Mỏ nàng ta dẻo, mồm mép tép nhảy, để nàng ta ứng phó là chuẩn bài.
Mãn Bảo khoanh tay lắng nghe một chập, rồi dõng dạc tuyên bố: “Giường của các tiểu nương t.ử thì có thể thay, nhưng giường của lang quân thì không được.”
Triệu Quốc công – đại diện cho phe phụ huynh – nghệt mặt ra hỏi: “Tại sao?”
Là bởi lang quân áp đảo tiểu nương t.ử về mặt số lượng chứ sao. Muốn thay giường cho tiểu nương t.ử, mỗi phòng kê sáu cái giường, chỉ cần thay chừng bốn phòng là ổn áp. Nhưng dính dáng đến đội ngũ lang quân thì con số lại đội lên ch.óng mặt. Dẫu họ có chịu nôn thêm tiền ra, thì trong một sớm một chiều nàng cũng đào đâu ra cả đống giường mới mà đáp ứng.
Tuy nhiên Mãn Bảo vẫn tỏ vẻ trang nghiêm đạo mạo: “Vì thân là đấng nam nhi đại trượng phu của Đại Tấn ta, sao có thể hở tí là không chịu nổi khổ cực thế được?”
Nàng tiếp tục bài ca giáo huấn: “Chỉ là một cái giường thôi mà, đừng nói đó là giường bệnh thông thường, ngay cả quan quyến của Thái y viện chúng ta cũng từng ngả lưng rồi. Cho dù có là giường gì đi nữa, lẽ nào các lang quân lại không nằm được? Bệ hạ và Triệu Quốc công thuở chinh chiến dựng nước còn từng ngủ ngoài đồng hoang, ngủ trên bãi đất toàn phân ngựa, cớ sao bây giờ chỉ là cái giường mà lại không nằm được? Các lang quân không thể quá nhu nhược ẻo lả thế được.”
Triệu Quốc công nghe vậy tức muốn trào m.á.u, thầm gào thét: Bọn ta ngủ trên bãi phân ngựa lúc nào hả?
Ai ngờ ông chưa kịp há miệng, Túc Quốc công đứng phía sau đã lớn tiếng vỗ tay tán thưởng: “Nói hay lắm, có cái gì mà không nằm được cơ chứ, ta thấy chính là do người nhà quá nuông chiều bọn trẻ. Nhưng mà con gái rượu của ta thì phải được nằm giường mới, Chu đại nhân, lát nữa cô thay ngay giường cho khuê nữ nhà ta nhé.”
Mãn Bảo gật đầu vô cùng nghiêm túc: “Túc Quốc công cứ yên tâm, lát nữa ta sẽ cho thay toàn bộ giường của các tiểu nương t.ử. À đúng rồi, phí đầu người của các nương t.ử sẽ tăng thêm năm trăm đồng nhé.”
Đám Triệu Quốc công chưa kịp phản ứng, Mãn Bảo và Túc Quốc công đã tự biên tự diễn chốt đơn xong xuôi. Triệu Quốc công ấm ức vỡ mật, nhưng kẹt nỗi Túc Quốc công có cái loa phường, ổng rống lên một tiếng sau lưng thì lỗ tai Triệu Quốc công nổ đom đóm, đành ngậm đắng nuốt cay thỏa hiệp.
Thôi bỏ đi, mấy thằng cháu nội ở nhà bình thường cũng ranh ma quỷ quyệt lắm, cho chúng nếm mùi gian khổ chút cũng chẳng c.h.ế.t ai.
Lão Đường đại nhân thì lại băn khoăn về vấn đề tài chính: “Một cái giường mới đâu có giá năm trăm đồng đâu nhỉ? Số tiền đội lên do ai bù đắp đây?”
Mãn Bảo tỉnh bơ: “Giường mới thay cho các nương t.ử sau này sẽ để cố định cho các nương t.ử dùng, không thay mới nữa. Sau này kiểu gì chả có đợt người tiếp theo vào ở, cứ khấu trừ dần là xong.”
Các quan lớn có mặt ở đây dĩ nhiên không thèm để bụng, nhưng lần sau đến lượt gia quyến của quan lại ngũ phẩm trở lên, họ có chịu để yên không?
Mãn Bảo trả lời cộc lốc: “Có gì mà ý kiến ý cò cơ chứ, toàn là tiểu nương t.ử thơm tho mềm mại, trong Hoàng trang lại có sẵn đám nữ hầu dọn dẹp quét tước, không bẩn được đâu mà lo.”
Chuyện này dưới sự độc đoán của Mãn Bảo coi như chốt sổ, nàng trực tiếp sai người chép lại hóa đơn gửi thẳng đến từng phủ đệ.
Nàng không quên dặn dò gã sai vặt đi đưa hóa đơn: “Nếu các vị lão phu nhân có hỏi vặn lại, thì cứ bảo các lang quân đang muốn hoài niệm về những gian lao vất vả của bệ hạ và các lão đại nhân thời kỳ đầu dựng nước, đang rèn luyện ý chí vượt khó đó.”
Đợi đến khi Hoàng đế biết vụ “rèn luyện ý chí” này, ông không kìm nổi bật cười ha hả, ôm bụng nói với Bạch Thiện: “Chu Mãn quả là lanh lợi, Trẫm thấy bọn họ rặt một lũ làm biếng, nếu các phu nhân đã chịu xì tiền, sao không thay mới toàn bộ giường luôn đi, tiền dư cứ tạm cất đấy, sau này người tới Hoàng trang chủng đậu chỉ có tăng chứ không có giảm, đều xài được tuốt.”
Bọn Tiêu viện chính dĩ nhiên đời nào chịu ôm rơm rặm bụng, rảnh rỗi sinh nông nổi sao, giờ đang bận rộn ươm lại vắc-xin bò, mà lại đang giữa mùa hè đổ lửa, công chuyện của Thái y viện ngập đầu ngập cổ. Đơn t.h.u.ố.c giải nhiệt mùa hè từ các Y thự địa phương gửi lên cần được phê duyệt, rồi chuyện thu mua d.ư.ợ.c liệu nữa, bận tối tăm mặt mũi.
Thái y viện sau một hồi tất bật chuẩn bị, thay xong bốn căn phòng ngủ thì mới gửi giấy gọi các quan quyến này vào.
Con cả của Đường đại nhân cũng lọt vào danh sách. Đường phu nhân dắt tay con trai đích thân đưa đến tận Hoàng trang. Ngó quanh quất, thấy Chu Mãn đang đứng chầu chực sau lưng Tiêu viện chính chán chường, bà liền dắt tay con tới, vỗ nhẹ lên cái đầu nhỏ của cậu bé dặn dò: “Mau gọi Mãn cô cô đi con.”
Thằng nhóc liền lao tới, ngửa cái đầu nhỏ xíu lên gọi to rõng rạc: “Mãn cô cô!”
“Ái chà, đây chẳng phải Đại lang nhà chúng ta sao?” Mãn Bảo thấy cậu bé cũng vui ra mặt, thò tay vò rối mái tóc cậu, bị cậu bé xoay đầu né tránh. Cậu nhóc phùng má cãi: “Cha nói rồi, đầu đàn ông con trai không được tùy tiện cho người khác sờ.”
Cũng ra vẻ ghê gớm đấy.
Mãn Bảo cười híp mắt hỏi: “Chủng đậu có sợ không?”
Cậu bé tuổi còn nhỏ, chưa ý thức được sự nguy hiểm của căn bệnh đậu mùa, vì vậy vui vẻ lắc đầu, là vui thật sự ấy chứ.
Nhìn đám người tới đây xem, quá nửa là cạ cứng của cậu bé. Nghe đồn nửa tháng tới bọn họ chẳng cần học hành làm lụng gì, chỉ việc thả ga chơi đùa trong Hoàng trang, ngoại trừ không được ra ngoài, không được lân la sang khu các bạn nữ quậy phá, thì muốn tung hoành ngang dọc thế nào cũng được.
Tất nhiên, những lời rỉ tai này không phải do bố mẹ dạy, mà là do đám bạn lén lút rỉ tai nhau. Ỷ lại việc có mối quan hệ thân thiết với Chu Mãn, đôi mắt cậu bé sáng lấp lánh hỏi thăm dò: “Mãn cô cô, tụi con ở trong Hoàng trang có phải thích làm gì thì làm không?”
“Không phải đâu,” Mãn Bảo tươi cười rạng rỡ đáp: “Vào trong Hoàng trang, các con muốn làm gì, không được làm gì, đều phải răm rắp nghe theo lệnh của chúng ta.”
Mặt cậu bé tức thì sượng trân, nhưng vẫn cố giữ lịch sự nặn ra nụ cười: “Vậy nhỡ con không ngoan thì sao?”
Mãn Bảo liền lôi túi kim châm từ trong ống tay áo ra, rút roạt một cái liền năm sáu cây kim dài thòng, cố ý để chúng lóe sáng lấp lóa dưới ánh mặt trời. Nàng híp mắt cười nham hiểm: “Thế thì ta đè con ra châm kim!”
Viền mắt đứa trẻ đỏ hoe, cậu bé quay phắt người chạy vụt lại chỗ mẹ. Vốn định lao vào lòng mẹ khóc thét cho sướng, nhưng lại chợt nhận ra mình đã lớn tướng, không nên thất lễ như vậy. Thế là cậu bé giương đôi mắt ướt rượt nhìn mẹ ấm ức: “Mẫu thân, Mãn cô cô dọa châm kim con.”
Đường phu nhân đưa tay dắt cậu bé, mỉm cười dỗ dành: “Thế nên con phải ngoan ngoãn nghe lời đó, ngoan thì Mãn cô cô sẽ không châm kim con đâu.”
Đám người tới tham gia đợt này quen biết nhau cũng kha khá, đặc biệt là Lưu thái y. Vì ông hay xem bệnh cho trẻ con, nên mấy cậu ấm cô chiêu nhà danh gia vọng tộc này gần như đều từng giáp mặt ông. Nhìn thấy ông, ai nấy đều liên tưởng ngay tới mấy chén t.h.u.ố.c đắng nghét. Bầu không khí vốn đang hừng hực nhiệt huyết cuối cùng cũng bị phủ một tầng mây ảm đạm.
Có vẻ như việc rời xa vòng tay gia đình chuyển vào sống trong Hoàng trang cũng chẳng sung sướng nhàn nhã như họ tưởng.
Hẹn gặp lại lúc 9 giờ tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận