Mộng Hoa Lâu
Nạp Tiền

Chương 1030: Hành y

Mãn Bảo liếc nhìn Trịnh đại chưởng quỹ một cái, lúc này mới đeo giỏ t.h.u.ố.c lên bước theo. Bạch Thiện cũng liếc nhìn Trịnh đại chưởng quỹ rồi nối bước theo sau.

Trịnh đại chưởng quỹ thấy hắn cũng theo vào liền định tiến lên cản người lại, kết quả Đại Cát đã chen vào, bám sát ngay sau lưng hai đứa trẻ.

Trịnh đại chưởng quỹ nghẹn lời nơi cuống họng, đành trơ mắt nhìn ba người đi theo gã thái giám kia.

Thái giám dẫn bọn họ rảo bước đi về phía nhị viện. Vào đến nhị viện gã mới phát hiện đằng sau còn có thêm một tên Đại Cát.

Ánh mắt gã lướt qua Bạch Thiện, trực tiếp dừng lại trên người Đại Cát – kẻ thoạt nhìn đã biết là hạ nhân, trầm giọng nói: “Ngươi đợi ở bên ngoài.”

Đại Cát nhìn sang Bạch Thiện.

Bạch Thiện khẽ gật đầu, bước lên đi song song cùng Mãn Bảo đi vào trong.

Thái giám không hề biết người có thể trị bệnh chỉ có một mình Mãn Bảo, còn tưởng hai đứa trẻ này đều là đại phu như nhau, lúc này mới dẫn người vào trong.

Vào đến nhị viện, lại rẽ qua một hành lang dài tiến vào một khoảnh sân, Mãn Bảo liền ngửi thấy mùi m.á.u tanh rưởi.

Hai đứa vừa bước vào đã bị những người đang đứng hoặc quỳ rạp trong sân làm cho giật mình.

Trong khoảng sân khá rộng có rất nhiều người đứng đó, lại không ngừng có người tất tả đi ra đi vào. Có kẻ bưng vào một chậu nước sạch, lúc bưng ra lại là một chậu m.á.u loãng, lại không ngừng có người cầm hộp gấm truyền tay đưa vào trong nhà.

Mãn Bảo và Bạch Thiện chỉ khựng bước chân lại một chút, liền đi xuyên qua giữa những người đang quỳ trên mặt đất, trực tiếp được dẫn vào trong phòng.

Mùi m.á.u tanh trong phòng càng nồng nặc hơn. Mãn Bảo nhìn thấy một người đang nằm gục trên mặt đất, m.á.u nhuộm đỏ cả một mảng lớn.

Không ngừng có người đi lướt qua bên cạnh hắn, nhưng tuyệt nhiên không một ai chịu dừng bước.

Đồng t.ử Mãn Bảo co rụt lại, bước nhanh hai bước tiến lên, ngồi xổm xuống bắt mạch cho hắn. Thấy hắn vẫn còn thở, nàng liền đưa tay vạch vết thương của hắn ra xem.

Thái giám thấy bọn họ không đi theo, ngoái đầu lại nhìn thì vội vàng bước tới giục: “Không phải người này, bệnh nhân đang ở bên trong kìa.”

Mãn Bảo đã nhìn rõ vết thương trên người hắn. Đó là một vết đao c.h.é.m, xẻ dọc từ n.g.ự.c xuống, vết thương rất sâu, không ai cầm m.á.u cho hắn, chẳng bao lâu nữa người này sẽ c.h.ế.t mất.

Ngay khoảnh khắc Mãn Bảo ngồi xổm xuống, Bạch Thiện cũng đã nhìn thấy quan phục mặc trên người hắn, trong lòng không khỏi run lên. Nhưng thấy Mãn Bảo đã bắt đầu cởi áo hắn ra, Bạch Thiện cũng ngồi xổm xuống, giúp nàng lấy kéo, t.h.u.ố.c bột cầm m.á.u, vải trắng băng bó cùng kim chỉ khâu vết thương từ trong giỏ t.h.u.ố.c ra…

Thái giám thấy hai người không thèm đoái hoài gì đến mình, bắt đầu cuống cuồng: “Hai vị tiểu đại phu, bệnh nhân ở bên trong cơ.”

Mãn Bảo ngẩng đầu, mím môi nhìn gã nói: “Đây cũng là bệnh nhân, không cầm m.á.u nữa, hắn sẽ c.h.ế.t đấy.”

Vừa nói, tay nàng vừa thoăn thoắt cầm kéo cắt toạc lớp y phục dính c.h.ặ.t trên vết thương, sau đó nhanh ch.óng làm sạch miệng vết thương.

Một viên quan nhỏ mặc quan phục đang đứng hầu chực một bên thấy thế, c.ắ.n răng một cái, cũng tiến lên hai bước quỳ xuống giúp Mãn Bảo.

Hiển nhiên ông ta thao tác thuần thục hơn Bạch Thiện rất nhiều, cùng Mãn Bảo mỗi người phụ trách một đoạn, động tác vô cùng mau lẹ.

Thái giám thấy không gọi được Mãn Bảo, đang do dự xem có nên gọi người lôi tuột nàng vào trong hay không, thì một nam t.ử trẻ tuổi xách theo thanh kiếm bước ra, khuôn mặt phủ đầy sương lạnh nhìn chằm chằm vào tất cả.

Thái giám sợ hãi lập tức quỳ rạp xuống đất.

Viên quan nhỏ đang giúp Mãn Bảo xử lý vết thương cũng giật thót mình, tay run lẩy bẩy, cả người nằm rạp hẳn xuống sàn.

Bạch Thiện vội vàng ấn c.h.ặ.t lấy vết thương mà ông ta vừa buông tay ra, lúc này mới rảnh rỗi ngẩng đầu nhìn nam t.ử cầm kiếm kia một cái, phát hiện ra không quen biết, hơn nữa trên người y cũng không mặc quan phục, liền thu hồi ánh mắt. Bạch Thiện chăm chú nhìn động tác trên tay Mãn Bảo, một tay ấn c.h.ặ.t vết thương cầm m.á.u, một tay đưa kim chỉ cho nàng.

Mãn Bảo nhận lấy, xỏ chỉ thoăn thoắt, sau đó bắt đầu khâu lại…

Nam t.ử xách kiếm đứng nhìn động tác của nàng một lúc, dùng mũi kiếm chỉ vào viên quan nhỏ đang quỳ rạp dưới đất nói: “Ngươi chữa đi, để hai đứa nó vào trong.”

Viên quan nhỏ thở phào một hơi nhẹ nhõm, lập tức giằng lấy cây kim trong tay Mãn Bảo, nhỏ giọng khẩn cầu: “Vị… tiểu đại phu này, chỗ này cứ để ta làm cho.”

Mãn Bảo liếc nhìn ông ta một cái, lại ngẩng đầu nhìn nam t.ử xách kiếm, nhận ra lệ khí ngút trời trong mắt y. Ôm tâm lý “ngươi khỏe ta khỏe cả nhà cùng vui”, nàng buông tay ra, nhường kim chỉ cho viên quan nọ.

Sau đó nàng tìm trong giỏ t.h.u.ố.c ra hai gói t.h.u.ố.c bột cầm m.á.u đưa cho ông ta: “Đây là t.h.u.ố.c cầm m.á.u, khâu xong thì rắc lên cho ông ấy.”

Nhưng gói t.h.u.ố.c lại bị tên thái giám bên cạnh cướp lấy: “Tiểu đại phu, bệnh nhân bên trong mất m.á.u còn nghiêm trọng hơn nhiều, t.h.u.ố.c này vẫn nên giữ lại cho người bên trong dùng đi.”

“Đây là bột Tam thất cầm m.á.u do chúng ta tự điều chế, Tế Thế Đường có bán mà, các ngươi không có sao?”

Thái giám khựng lại, dè dặt nhìn về phía nam t.ử xách kiếm. Nam t.ử khẽ hất cằm lên, thái giám liền cười bồi trả lại gói t.h.u.ố.c cho viên quan nọ, rồi tươi cười lách mình nhường đường: “Tiểu đại phu, chúng ta vào xem bệnh nhân bên trong trước đi.”

Mãn Bảo cũng không chậm trễ, xách giỏ t.h.u.ố.c bước vào trong, chẳng thèm liếc nhìn nam t.ử xách kiếm lấy một cái. Nàng nhìn ra rồi, thanh kiếm trong tay y chính là thứ đã c.h.é.m người đang nằm dưới đất kia.

Bạch Thiện đi theo sau lưng nàng bước vào, lúc lướt qua nam t.ử nọ còn khẽ gật đầu chào hỏi.

Vừa bước vào nội thất, mùi m.á.u tươi càng xộc lên mũi gay gắt hơn. Có ba vị đại phu đang vây quanh giường, hai bên có tỳ nữ quỳ dưới đất nâng đèn cầy soi sáng, trên chiếc bàn ở giữa bày không ít giấy tờ viết kín chữ, Mãn Bảo đưa mắt lướt qua, nhận ra đó là đơn t.h.u.ố.c.

Thái giám dẫn họ vào còn chưa kịp lên tiếng, nam t.ử xách kiếm theo sau đã cất giọng: “Trịnh thái y, người ông cần Cô đã tìm tới cho ông rồi đây.”

Một người trẻ tuổi đang đứng chầu chực trước giường quay đầu lại, nhìn thấy Mãn Bảo liền nuốt nước bọt cái ực, trên trán rịn đầy mồ hôi hột.

Nam t.ử xách kiếm chỉ thẳng vào mặt hắn, lạnh lùng nói: “Nếu không cứu sống được Tiểu công gia, Cô sẽ bắt tất cả các ngươi bồi táng.”

Mãn Bảo: … Quả nhiên giống hệt lời Kỷ đại phu từng nói, làm thái y nguy hiểm thật.

Trịnh thái y cúi người vâng dạ một tiếng, nhìn về phía Mãn Bảo: “Cháu chính là Chu tiểu đại phu tới từ Ích Châu?”

Mãn Bảo ngơ ngác gật đầu.

“Tiểu công t.ử nhà họ Quý ngã ngựa là do cháu giúp cầm m.á.u?”

Mãn Bảo lại gật đầu.

Trịnh thái y lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, kéo Mãn Bảo đến trước giường, bảo nàng nhìn người đang nằm trên đó: “Cháu xem cậu ấy, có cầm m.á.u được không?”

Mãn Bảo nhìn thanh niên đang hôn mê trên giường, gối đầu toàn là m.á.u, hắn đang nôn ra m.á.u. Hai thái y đứng chầu chực trước giường vẫn luôn liên tục châm kim hoặc tìm cách cầm m.á.u, nhưng sắc mặt bệnh nhân vẫn ngày càng nhợt nhạt, hơi thở ngày càng yếu ớt. Mãn Bảo vừa nhìn đã biết họ không tìm được điểm xuất huyết.

Mãn Bảo đặt giỏ t.h.u.ố.c xuống, quay lưng nói: “Nước nóng.”

Lập tức có tỳ nữ bưng nước nóng lên.

Mãn Bảo vừa rửa tay vừa hỏi: “Không tìm được điểm xuất huyết sao?”

Trịnh thái y toát mồ hôi đáp: “Tất cả những điểm xuất huyết chúng ta đều đã tìm rồi, đa phần đều đã khâu lại, cũng đã cho cậu ấy uống t.h.u.ố.c cầm m.á.u rồi.”

Trước đó, lượng m.á.u chảy ra còn nhiều hơn thế này gấp bội, nếu không cũng chẳng nhuộm đỏ cả chiếc giường như vậy.

Mãn Bảo liền nhìn phần bụng của hắn, gõ gõ vào bụng nghe âm thanh, rồi nhìn ba vị thái y.

Đều là người học y, có thể bị kéo đến tận đây, tự nhiên đều là người có kinh nghiệm về mặt này. Vừa chạm phải ánh mắt Mãn Bảo họ liền hiểu ra nàng cũng đã tìm được nguyên nhân, một thái y bèn lên tiếng: “Chúng ta cũng nghi ngờ là xuất huyết bên trong ổ bụng, nhưng không rõ cụ thể là ở vị trí nào.”

Mãn Bảo nói: “Mổ bụng đi.”

“Không được,” Trịnh thái y không cần suy nghĩ đã buột miệng phản đối: “Mổ bụng quá nguy hiểm, Chu tiểu đại phu, chẳng phải cháu biết châm cứu cầm m.á.u sao?”

Một thái y khác cũng gật đầu hùa theo. Họ đương nhiên cũng biết muốn tìm được điểm xuất huyết thì m.ổ b.ụ.n.g là cách tốt nhất, nhưng m.ổ b.ụ.n.g xong rồi thì sao?

Làm sao để cầm m.á.u?

Hơn nữa vết thương quá lớn, sơ sẩy một chút sưng viêm lên là c.h.ế.t người như chơi, hậu quả này họ gánh vác không nổi.

Mãn Bảo vừa đưa tay sờ nắn bụng hắn, vừa bắt mạch, rồi lấy kim châm bắt đầu hành châm cầm m.á.u, miệng đồng thời nói: “Cháu chỉ có thể xem thử hiệu quả tạm thời ra sao, nhưng các vị nhìn bụng hắn xem, e rằng không m.ổ b.ụ.n.g không được đâu.”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay