Chương 3

Đăng lúc 14:05 - 09/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

Tôi không biết phải trả lời thế nào.

Anh lại nói:

“Chuyện Trần Hi, anh sẽ không nhượng bộ. Nhưng nếu mẹ thật sự đòi sống đòi chết, vậy thì thôi.”

Khi anh nói “vậy thì thôi”, giọng anh bình thản như đang nói hôm nay thời tiết đẹp.

Chỉ là anh không ngờ mẹ tôi có thể làm tới mức nào.

Mẹ tôi tìm đến tận bố mẹ Trần Hi, nói rất nhiều lời khó nghe.

Sau khi chứng kiến mẹ tôi, gia đình Trần Hi kiên quyết không đồng ý để cô và anh tôi tiếp tục.

Mẹ Trần Hi nói:

“Con gái à, con đã ly hôn một lần rồi, không thể lại nhảy vào hố lửa nữa. Mẹ anh ta là kiểu người như vậy, con có gả qua cũng bị bà ấy hành cho chết.”

Trần Hi cãi nhau một trận lớn với anh tôi. Cô nói:

“Lâm Việt, anh có thể giống một người đàn ông một chút không? Anh xử lý chuyện này cho rõ ràng đi. Anh cho em một câu trả lời chắc chắn. Em không muốn cứ mập mờ hao mòn như thế này.”

Anh tôi nói được.

Anh về nhà nói chuyện với mẹ.

Hai mẹ con ngồi đối diện nhau.

Anh tôi đi thẳng vào vấn đề:

“Mẹ, nếu lần này mẹ còn phản đối, con thề cả đời này sẽ không nghĩ đến chuyện kết hôn nữa.”

Mẹ tôi ngây ra nhìn anh, lạnh nhạt nói:

“Nó từng ly hôn.”

Anh tôi nhìn mẹ rất lâu, rất lâu.

Không biết đã qua bao lâu, lâu đến mức mẹ tôi cũng bắt đầu hoảng, anh đứng dậy:

“Con hiểu rồi.”

Mẹ tôi thật sự hoảng. Bà khóc nói:

“Mẹ không phải kén chọn. Mẹ là vì muốn tốt cho con. Nó từng ly hôn…”

“Vì muốn tốt cho con?” Giọng anh tôi đột nhiên cao lên, lớn đến mức chính anh cũng giật mình. “Mẹ có biết sau khi Tô Tình rời đi, con đã sống thế nào không? Mẹ có biết mỗi tối con không ngủ được, lăn qua lộn lại nghĩ rốt cuộc con đã làm sai điều gì không? Con chẳng làm sai gì cả. Con chỉ yêu một người phụ nữ mẹ không thích, rồi mẹ xé cô ấy khỏi cuộc đời con.”

Đây là lần đầu tiên mẹ tôi thấy anh như vậy. Môi bà run lên, không nói được lời nào.

Anh tôi đỏ mắt, tiếp tục nói:

“Đời này con sẽ không gặp lại người giống Tô Tình nữa. Không phải vì Trần Hi không tốt, mà vì con đã không còn là Lâm Việt của năm đó. Cái người Lâm Việt có thể bất chấp tất cả để yêu một người, từ lúc Tô Tình rời đi đã chết rồi.”

Nước mắt mẹ tôi rơi xuống, nhưng bà không nói gì.

Anh tôi nói:

“Mẹ, cứ vậy đi. Đời con cứ như vậy đi.”

12

Sau ngày hôm đó, anh tôi không còn nhắc đến Trần Hi nữa, trên mặt cũng không còn nụ cười.

Năm này qua năm khác, mẹ tôi từ lúc nghe anh nói không kết hôn thì nổi điên, đến hai mắt ngấn nước, rồi cuối cùng là đầy hối hận.

Tôi biết mẹ cũng hối hận. Chỉ là tôi không biết bà hối hận vì đã chia rẽ Tô Tình, hay vì đã chia rẽ Trần Hi.

Lại một năm Tết đến, mọi người tụ tập ăn cơm.

Mẹ tôi uống một chút rượu, bỗng đỏ mắt, nắm tay anh tôi nói:

“Con trai à, có phải mẹ đã làm lỡ đời con rồi không?”

Anh tôi cong môi, không nói gì. Anh chỉ gắp cho bà một miếng thịt kho tàu bà thích nhất, nói:

“Mẹ, ăn đi.”

Mẹ lại nói:

“Nếu con thật sự muốn kết hôn, bây giờ mẹ không cản nữa. Người thế nào cũng được, chỉ cần con thích.”

Anh tôi cười cười:

“Mẹ, con không muốn kết hôn. Một mình sống cũng rất tốt.”

Đũa của mẹ tôi lại rơi xuống. Lần này không phải vì bà đập xuống, mà vì tay bà run nên đánh rơi.

Năm đó anh tôi đã bốn mươi ba tuổi, vẫn độc thân.

Sau này anh được điều lên trụ sở chính ở thành phố tỉnh lỵ. Anh mua một căn hộ nhỏ ở đó, sống một mình, nuôi một con mèo.

Cuối tuần, thỉnh thoảng anh đi leo núi, hoặc ở trong tổ ấm nhỏ của mình đọc sách. Cuộc sống đều đặn như một người đã về hưu.

Sau đó nữa, công việc của anh thăng chức hai lần, thu nhập càng ngày càng tốt.

Lễ Tết anh vẫn về nhà, ăn một bữa cơm. Anh không nói nhiều, nhưng phần hiếu đạo cần làm thì vẫn không thiếu thứ gì.

Bây giờ mẹ tôi không còn gặp ai cũng nói “Lâm Việt nhà tôi” nữa. Bà chỉ thở dài, nói:

“Chuyện của Lâm Việt nhà tôi, đều là lỗi của tôi.”

Có họ hàng hỏi bà, năm đó cô Tô Tình kia rốt cuộc là chuyện thế nào. Bà chỉ xua tay, không chịu nói thêm. Mắt bà đỏ hoe, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.

Một năm Trung thu, anh em tôi uống với nhau hai ly. Nhân lúc có men rượu, tôi hỏi anh:

“Anh, anh còn nhớ Tô Tình không?”

Anh nhìn tôi một cái, ánh mắt rất xa xăm, giống như đang nhìn về một nơi rất xa.

Anh nói:

“Không nhớ nữa. Chỉ là thỉnh thoảng nằm mơ thấy.”

“Mơ thấy gì?”

“Mơ thấy trời mưa rất to. Cô ấy quay lưng rời đi. Anh muốn đuổi theo, nhưng chân không nhúc nhích được. Anh cứ đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng cô ấy ngày càng nhỏ, cuối cùng biến thành một chấm nhỏ rồi biến mất khỏi thế giới của anh.”

“Lần nào mơ thấy giấc mơ đó, tỉnh dậy gối cũng ướt.”

Tôi nhìn anh, rất muốn khóc.

Anh tôi nhìn tôi, cười:

“Cô ngốc, khóc gì chứ? Anh cô sống một mình cũng tốt mà.”

Anh tôi cười lên vẫn đẹp như trước, chỉ là khóe mắt đã có thêm nếp nhăn.

13

Tôi đem câu chuyện của anh mình đăng dưới bài viết trên diễn đàn kia, không ngờ lại khiến rất nhiều người đồng cảm.

Nhìn những dòng chữ chính tay mình viết xuống, tôi nhớ lại ngày rất nhiều năm trước. Mẹ tôi đứng trong phòng khách, nói chắc như đinh đóng cột:

“Kiểu con gái có em trai như vậy không lấy được.”


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay