Chương 6
Tiếng gọi thê thiết, tay run rẩy vỗ về. Tôi đứng trơ ra đó, nhìn bà ta ôm Diêu Tú Trân vào lòng, vỗ nhẹ lưng dỗ dành.
Hồi bé, lúc tôi sốt cao đến nói sảng, bà ta có từng ôm tôi như thế này không?
Có. Nhưng đó là khi bố tôi còn sống.
Sau khi gả vào nhà họ Diêu, thì hiếm lắm. Diêu Tú Trân chỉ ho hai tiếng, bà ta đã thức trắng đêm để canh. Còn tôi đi gặt lúa đến lật cả móng tay, bà ta chỉ đẩy rổ kim chỉ sang bảo: “Tự băng lại đi, đừng để ngày mai lỡ việc ra đồng.”
Tôi nhắm mắt lại, đè nén cái thứ đang dâng lên chua xót trong ngực. Mở mắt ra, tôi lạnh nhạt gọi: “Đường Quế Vân.”
Bà ta ngẩng phắt lên, mắt hằn tia máu tức giận: “Mày gọi tao là gì?”
“Tên của bà.” Tôi nói. “Từ hôm nay trở đi, tôi không gọi bà là mẹ nữa.”
Diêu Tú Trân khẽ run người. Đường Quế Vân thì như vừa bị tát một cú cháy má, mặt mày xám xịt.
“Cái đồ vô lương tâm.”
“Lương tâm?” Tôi nhếch mép.
“Lúc tôi đi thanh niên xung phong thay Diêu Tú Trân chịu khổ, bà khen tôi có lương tâm.”
“Lúc tôi nhường phiếu vải mới phát cho Diêu Tiểu Mãn may áo bông, bà cũng khen tôi có lương tâm.”
“Lúc tôi nhường suất về thăm nhà cho Diêu Tú Trân, bà vẫn bảo tôi có lương tâm.”
Tôi bước tới cạnh cái rương, ngồi xổm xuống.
“Vậy tôi có lương tâm ngần ấy năm, đổi lại được cái gì?”
Tôi lôi từng lá thư cũ trong rương ra. Đường Quế Vân nhào tới cướp. Tôi nhanh tay hơn, vơ trọn một xấp thư ôm vào lòng. Bà ta cào cấu định cào mặt tôi, tôi nghiêng đầu né, nhưng móng tay bà ta vẫn xẹt qua má tôi một đường.
Rát buốt.
Diêu Tú Trân khóc lóc nỉ non: “Đừng đánh nhau nữa, Chiếu Huỳnh, em nhường mẹ một chút đi!”
Tôi quay ngoắt đầu lại: “Nhường?”
Cả phòng im phăng phắc. Tôi lôi bức thư báo nhập học từ ba năm trước ra, đập thẳng xuống bàn.
“Cái này tôi nhường rồi hả?”
Nhìn thấy bức thư, sắc mặt Diêu Tú Trân biến ảo khôn lường. Đường Quế Vân cũng ngớ người.
Tôi nhìn chằm chằm hai mẹ con họ: “Bức thư này, tại sao lại nằm trên người Diêu Tú Trân?”
Đường Quế Vân há miệng định chối. Tôi không cho bà ta cơ hội bịa chuyện, rút tiếp một bức thư khác trong xấp vừa cướp được.
Cũng là gửi cho tôi. Từ hai năm trước. Giấy gọi bổ sung công nhân nhà máy dệt trên thành phố.
Người nhận: Văn Chiếu Huỳnh.
Phong bì đã bị bóc, mép giấy bên trong mòn vẹt vì bị vuốt ve quá nhiều lần.
Tôi rút tiếp bức thứ ba.
Năm ngoái.
Thông báo sơ bộ về việc đăng ký hồi hương của văn phòng tổ dân phố. Vẫn là tên tôi.
Mỗi một bức thư, tôi chưa từng được nhìn thấy. Mỗi một bức thư như một cái đinh, đóng xuyên qua những tháng ngày tôi đã sống mòn mỏi ở nông thôn.
Tôi xếp ba lá thư dàn hàng ngang trên bàn.
“Đường Quế Vân, bà nói cho tôi biết.”
“Những năm qua, không phải trên thành phố không có ai gọi tôi về.”
“Mà là các người cố tình giấu nhẹm đi không cho tôi biết.”
Môi Đường Quế Vân run lẩy bẩy. Diêu Tú Trân đột nhiên khóc nấc lên.
“Chị không biết, Chiếu Huỳnh, chị thật sự không biết mấy bức thư này là gửi cho em.”
Tôi vơ lấy lá thư trên cùng, ném thẳng xuống chân cô ta.
“Lá thư này vừa rớt ra từ người chị lúc bước ra khỏi Ban quản lý đấy.”
Tiếng khóc của Diêu Tú Trân ngưng bặt. Đường Quế Vân lườm cô ta như muốn thiêu cháy. Mặt Diêu Tú Trân tái nhợt, đến giả vờ khóc cũng quên mất.
Tôi lại moi ra quyển sổ nhỏ bọc vải đỏ. Bên trong là bản ghi chép chi tiết các loại tem phiếu của gia đình suốt những năm qua. Phiếu vải, phiếu lương thực, tiền lộ phí thăm nhà, tiền gửi bưu điện.
Đường Quế Vân lao tới vồ lấy. Tôi đè nghiến tay bà ta lại. “Sợ cái gì?”
Bà ta thở hổn hển: “Văn Chiếu Huỳnh, hôm nay mày nhất quyết muốn phá nát cái nhà này đúng không?”
Tôi hất cằm: “Cái nhà này xé xác tôi từ lâu rồi.”
Tôi lật mở quyển sổ.
Trang đầu tiên viết: Chiếu Huỳnh gửi về ba cân phiếu lương thực, để Tú Trân tẩm bổ.
Trang thứ hai: Lộ phí thăm nhà của Chiếu Huỳnh, chuyển cho Tú Trân về thành phố thăm người yêu.
Trang thứ ba: Phiếu vải của Chiếu Huỳnh – một trượng hai, để may áo bông cho Tiểu Mãn.
Trang thứ tư: Điểm công của Chiếu Huỳnh quy ra lương thực, trừ vào phần lương thực nhà họ Diêu còn nợ đội sản xuất.
Tất cả đều là nét chữ của Đường Quế Vân. Từng nét từng chữ, ghi chép rành rành, rõ ràng mười mươi.
Không phải bà ta không biết tôi đã cống hiến bao nhiêu. Bà ta nhớ hết.
Chỉ là bà ta ghi trên sổ, chứ không bao giờ ghi trong lòng.
Tôi gấp sổ lại, đút vào túi ngực.
Đường Quế Vân bỗng khuỵu gối, quỳ phịch xuống trước mặt tôi.
Tôi hơi khựng lại. Bà ta túm chặt lấy ống quần tôi, nước mắt tuôn như mưa.
“Chiếu Huỳnh, mẹ xin con.”
“Hôn sự của Tú Trân chỉ còn thiếu bước này nữa thôi. Bên nhà trai nói rồi, chỉ cần nó về lại thành phố là sẽ thu xếp cho nó vào làm ở nhà máy thực phẩm.”
“Nó không giống con, nó không có bản lĩnh gì, ở nông thôn nó không sống nổi đâu con ơi.”
Tôi rũ mắt nhìn bà ta. Bà ta quỳ thật điêu luyện. Cứ như thể thừa biết đây là đòn chí mạng của tôi. Trước kia hễ bà ta đỏ mắt là tôi lại cảm thấy nếu mình đòi hỏi thêm thì tàn nhẫn quá.
Bà ta than nhà họ Diêu túng quẫn, tôi tự giác móc phiếu vải mới ra.
Bà ta kể lể Diêu Tú Trân khóc suốt đêm, tôi tự giác nhường suất về thăm nhà.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận