Chương 4
Sự hoảng loạn xẹt qua đáy mắt bà ta. Rất nhanh, nhưng tôi bắt được.
Đội trưởng đội sản xuất Cờ Đỏ họ Mã, tên Mã Trường Quý. Bình thường ông ấy nói chuyện oang oang, quản lý vài chục con người, ai làm biếng ai chăm chỉ ông ấy nắm trong lòng bàn tay. Lúc tôi đến ban quản lý đội, ông ấy đang ngồi chồm hổm trên bậu cửa sửa cái ghế đẩu gãy chân. Thấy tôi, ông ấy ngẩng lên: “Chiếu Huỳnh, có danh sách rồi hở? Tao đã bảo mày kiểu gì cũng chắc suất mà.”
Tôi đặt tờ giấy giới thiệu giả mạo xuống trước mặt ông ấy. Nụ cười trên mặt Mã Trường Quý tắt ngấm. Ông ấy buông cái đinh trong tay xuống, cầm tờ giấy lên đọc một lượt rồi ngước lên nhìn tôi: “Đứa nào làm?”
“Cháu vẫn đang tra.”
Ông ấy đập tờ giấy cái đét xuống đầu gối: “To gan thật.”
Mũi tôi bỗng cay xè. Từ sáng đến giờ, ai cũng khuyên tôi nhịn, khuyên tôi nể mặt, khuyên tôi đừng làm lớn chuyện. Chỉ có Mã Trường Quý, câu đầu tiên ông hỏi là: Đứa nào làm.
Tôi kể lại toàn bộ sự việc. Đến đoạn Diêu Tú Trân ôm hồ sơ của tôi đi ra, sắc mặt Mã Trường Quý đã đen kịt như có thể vắt ra nước.
“Mẹ mày cũng ở đó?”
“Vâng.”
“Bà ta nói sao?”
“Bà ta bảo Diêu Tú Trân sức khỏe yếu, cháu thì chịu khổ quen rồi.”
Mã Trường Quý chửi thề một tiếng. Kế toán Tiền – một chú lớn tuổi chuyên ghi điểm công, tay cầm bàn tính đi từ trong nhà ra: “Tôi biết ngay là sẽ xảy ra chuyện mà.”
Tôi nhìn ông. Kế toán Tiền đặt bàn tính xuống bàn.
“Mấy hôm trước Đường Quế Vân có tới tìm chú, hỏi xem mấy năm nay điểm công của cháu có thể mở một tờ giấy chứng nhận được không.”
Tim tôi đập thịch một tiếng: “Bà ấy hỏi cái đó làm gì?”
“Bà ta bảo nhà có chút việc cần dùng đến, nhờ chú viết chứng nhận mập mờ, chung chung một tí.”
Mã Trường Quý lập tức lườm ông ấy: “Thế ông viết à?”
Kế toán Tiền trố mắt: “Tôi đâu có ngu. Chiếu Huỳnh mấy năm nay làm lụng thế nào, trong lòng tôi rõ hơn ai hết. Một năm điểm công của nó bằng người ta làm một năm rưỡi, tôi lấy cớ gì mà viết mập mờ?”
Nói xong, chú ấy xoay người lôi từ trong tủ ra một cuốn sổ chấm công dày cộp. Mép giấy đã mòn vẹt, bên trên ghi lít nhít tên người và con số.
Chú lật đúng trang của tôi.
Văn Chiếu Huỳnh. Tháng nào cũng đứng top đầu.
Gặt chạy mùa: cộng điểm. Vá mương sạt lở: cộng điểm. Thức đêm canh sân phơi: cộng điểm. Mùa đông đắp đê: cộng điểm.
Nhìn sang cột của Diêu Tú Trân mỏng dính đến thảm hại. Hai năm đầu xuống nông thôn cô ta còn ở lại đội, về sau toàn ghi là nghỉ ốm, xin phép, về quê thăm thân.
Nhìn chằm chằm vào hai trang giấy đó, ngực tôi như bị ai nhét một nắm bông tẩm lửa đỏ rực, nghẹn ứ.
Những năm qua tôi không phải không biết cực, không biết khổ. Nhưng cái khổ đó, tôi luôn nghĩ chẳng ai thèm nhớ. Hóa ra không phải không có ai nhớ, mà là mẹ ruột tôi – người biết rõ mười mươi tôi cày cuốc được bao nhiêu, đổ bao nhiêu mồ hôi sôi nước mắt – lại dám lấy chính những thứ đó đi trải thảm cho Diêu Tú Trân.
“Đội trưởng.” Tôi cất lời, giọng khàn đặc. “Bản nháp tiến cử đội mình còn giữ không?”
Mã Trường Quý gật đầu: “Còn.”
Ông ấy bảo Kế toán Tiền đi tìm. Kế toán Tiền vào buồng trong, lục lọi một hồi rồi ôm ra một cái hộp giấy xám xịt, sặc mùi giấy cũ và nấm mốc. Mã Trường Quý lôi bản nháp tiến cử về thành phố năm nay ra, đưa cho tôi.
Tôi nhận lấy, liếc mắt một cái là thấy ngay tên mình. Lý do tiến cử viết rất dài:
Tư tưởng tích cực, biểu hiện lao động xuất sắc, ba năm liền đạt điểm công tối đa, tham gia sửa chữa kênh mương, mang bệnh vẫn hoàn thành nhiệm vụ thu hoạch mùa thu, qua thảo luận của Đội sản xuất Cờ Đỏ, đề nghị bố trí cho đồng chí Văn Chiếu Huỳnh về thành phố.
Dưới cùng là chữ ký và con dấu của Mã Trường Quý.
Ngón tay tôi vuốt dọc dòng chữ đó, bỗng phát hiện bên cạnh còn kẹp một tờ giấy mỏng. Rút ra xem, lại là một bản thảo viết tay khác.
Cái tên bên trên đã bị sửa lại. Vốn dĩ là Văn Chiếu Huỳnh, sau đó bị gạch ngang bằng mực xanh, chép đè lên thành Diêu Tú Trân.
Nhưng lý do tiến cử thì gần như nguyên xi không đổi một chữ.
Ba năm liền đạt điểm công tối đa.
Tham gia sửa chữa kênh mương.
Mang bệnh vẫn hoàn thành nhiệm vụ thu hoạch mùa thu.
Tôi từ từ ngẩng đầu lên. Mã Trường Quý cũng nhìn thấy, mặt biến sắc ngay lập tức: “Cái này không phải tôi viết!”
Kế toán Tiền giật lấy xem: “Mẹ kiếp, dám lấy thành tích của Chiếu Huỳnh tròng vào đầu Diêu Tú Trân à?”
Tay tôi bắt đầu run lên. Không phải vì sợ. Mà là tức đến phát run.
Diêu Tú Trân nghỉ ốm bao nhiêu ngày, cả đội sản xuất này ai chả biết. Cô ta thậm chí còn chẳng biết kênh mương sạt lở ở đoạn nào. Vậy mà cô ta dám ngang nhiên cướp điểm công của tôi, vết thương của tôi, đôi bàn tay tím tái vì rét mướt trong đêm đông của tôi để đắp vào hồ sơ tiến cử của cô ta.
Cô ta không chỉ muốn cướp một suất về thành phố. Cô ta đang muốn lột sạch cả cuộc đời đẫm mồ hôi nước mắt mà tôi đã sống mấy năm qua, khoác lên làm cái mác mỹ miều cho bản thân.
Mã Trường Quý đập bàn cái “rầm”: “Đi lên Ban quản lý.”
Kế toán Tiền kẹp luôn sổ chấm công vào nách: “Tôi cũng đi.”
Tay tôi vẫn cầm chặt bản thảo đã bị tẩy xóa, nhưng tôi không nhúc nhích.
Mã Trường Quý nhìn tôi: “Chiếu Huỳnh?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận