Chương 15

Đăng lúc 23:15 - 23/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

“Thưa các vị, hôm nay tôi muốn mượn dịp này để nói một chuyện nhỏ.”

Mọi người im lặng.

“Chắc các vị ở đây đều đã thấy chiến dịch nâng cấp thương hiệu gần đây của Viễn Sơn. Hiệu ứng quả thực rất tốt.”

Cô ta quay sang nhìn tôi.

“Đó là thành quả của Nhược Vãn. Nhược Vãn và tôi là bạn học đại học, bạn cũ nhiều năm rồi.”

Có người hùa theo: “Phần trình bày của Giám đốc Lâm hôm đó thực sự rất xuất sắc.”

Tiền Mạn Ni mỉm cười.

“Nhưng có lẽ các vị không biết về quá khứ của Nhược Vãn trước khi gia nhập Viễn Sơn.”

Tôi buông đũa xuống.

“Sau khi tốt nghiệp, cô ấy về quê làm thiết kế đồ họa vài năm, lương tháng hơn ba ngàn. Sau đó chuyển lên Bắc Kinh, trải qua ba công ty nhỏ, cả ba đều phá sản. Trước khi thất nghiệp lần cuối, tiền tiết kiệm của cô ấy chắc chưa tới ba vạn tệ.”

Trên bàn tiệc tĩnh lặng như tờ.

“Ba mươi ba tuổi, độc thân, thất nghiệp, không trả nổi tiền thuê nhà… rồi bỗng nhiên nhảy dù thẳng xuống làm Giám đốc Sáng tạo Thương hiệu của Viễn Sơn.”

Giọng nói của cô ta vẫn ôn hòa, mang theo nụ cười.

Nhưng từng chữ một như hòn đá đè nặng lên đầu tôi.

“Tôi không có ý nói Nhược Vãn không giỏi. Tôi chỉ cảm thấy bước nhảy vọt này hơi quá sức tưởng tượng. Các nhà đầu tư có quyền được biết người phụ trách thương hiệu có bối cảnh thế nào.”

Mọi ánh mắt dồn về phía tôi. Có đồng tình, có dò xét, có tò mò.

Tôi có thể cảm nhận được sức nặng của những ánh mắt đó.

“Sếp Tiền nói đúng.”

Tôi đứng lên. Giọng nói bình tĩnh hơn những gì tôi tưởng.

“Ba mươi ba tuổi, độc thân, thất nghiệp, tài khoản chưa tới ba vạn. Đó đều là sự thật. Tôi không phủ nhận.”

Tiền Mạn Ni cầm ly rượu, nhìn tôi.

“Các vị ngồi đây, có lẽ ai cũng có điểm xuất phát cao hơn tôi. Học lực tốt hơn, bối cảnh vững chắc hơn, tài nguyên nhiều hơn.”

Tôi ngừng một chút.

“Nhưng Viễn Sơn mời tôi đến làm thương hiệu không phải vì bản CV của tôi đẹp. Mà là vì phương án của tôi xuất sắc. Hiệu quả của nó, các vị cũng đã thấy rồi.”

Thẩm Diệc Xuyên ngồi ở vị trí chủ tọa, không lên tiếng. Nhưng ánh mắt anh luôn dõi theo tôi.

“Điều mà sếp Tiền quan tâm không phải là quá khứ của tôi.” Tôi quay sang nhìn cô ta. “Thứ cô quan tâm là tôi lấy tư cách gì để ngồi ở đây.”

“Vậy thì tôi sẽ nói cho cô biết: Tôi dựa vào từng đồng xu tích cóp được từ việc làm gia sư, làm người giao hàng, thức đêm vẽ thiết kế để rèn luyện bản lĩnh. Không phải dựa vào bất kỳ con đường nào do ai đó trải sẵn.”

“Và càng không phải dựa vào tiền của nhà ai.”

Câu cuối cùng nói rất khẽ. Nhưng ở trên bàn tiệc này, ai cũng nghe rõ rành rọt.

Tiền Mạn Ni đặt ly rượu xuống bàn. Nụ cười vẫn còn đó, nhưng ánh mắt đã thay đổi.

Đúng lúc này, Thẩm Diệc Xuyên cất lời.

“Tiêu chuẩn dùng người của Viễn Sơn chỉ có một.” Giọng anh không lớn, nhưng mọi người trên bàn đều quay lại nhìn. “Đó là sản phẩm làm ra có đủ sức cạnh tranh hay không. Dữ liệu phản hồi của thị trường về phương án của Lâm Nhược Vãn, các vị đều đã xem qua. Ai có thắc mắc có thể xem lại lần nữa.”

Anh nâng tách trà lên nhấp một ngụm.

“Còn về quá khứ của cô ấy… không nằm trong phạm vi bàn luận của ngày hôm nay.”

Không ai trên bàn nói thêm lời nào.

Tiền Mạn Ni cầm lấy túi xách, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Khoảng năm phút sau cô ta mới quay lại. Lúc quay lại, nụ cười trên mặt đã nhạt đi rất nhiều.

Lúc bữa tiệc tàn, có một nữ giám đốc cấp cao của bên đầu tư đuổi theo cụng ly với tôi.

“Giám đốc Lâm, những lời cô nói vừa rồi rất hay.”

Tôi nâng ly. “Chỉ là sự thật thôi.”

“Sự thật bao giờ cũng khó nói hơn những lời hoa mỹ.”

Bà ấy cụng ly với tôi. Trước khi rời đi, bà ấy ngoái lại nhìn Tiền Mạn Ni.

Khóe miệng khẽ nhếch lên một đường cong rất nhỏ.

CHƯƠNG 19

Ba ngày sau sự việc đó.

Buổi tối tôi tăng ca chuẩn bị về thì thấy đèn tầng 42 vẫn sáng. Không biết xui rủi thế nào, tôi bước chân lên đó.

Cửa văn phòng anh mở hé. Anh đang ngồi trên sofa, trước mặt là cuốn sổ tay màu xanh nhạt đó.

Thấy tôi, anh không nói gì. Chỉ tay về phía vị trí còn trống đối diện.

Tôi ngồi xuống.

Anh mở đến một trang. Tháng 12 năm 2014.

“Hôm nay là Đông chí, nhà ăn có bán sủi cảo. Mình mua thêm một suất đặt lên bàn cậu ấy. Cậu ấy hỏi ai mua, mình bảo là bạn lớp bên cạnh mua dư cho mình, nhưng mình không thích ăn, cậu ăn đi. Cậu ấy nhìn mình. Không nói gì. Rồi ăn. Mình cảm thấy đây là ngày ấm áp nhất trong mùa đông này.”

Tôi muốn giật lấy cuốn sổ. Anh giữ chặt.

“Cô viết tôi trong này thành một kẻ đáng thương chỉ biết ăn bánh mì với mì tôm.”

“Thì bản chất anh là vậy mà.”

Anh liếc tôi một cái.

“Bản chất tôi đúng là vậy.”

Anh gấp cuốn sổ lại.

“Nhưng tôi chưa từng thấy khổ. Bởi vì mỗi lúc tôi tưởng chừng như không chịu đựng nổi nữa, ngày hôm sau bước vào lớp, cô vẫn ngồi bên cạnh.”

Tôi cúi đầu.

“Cô có muốn biết cảm giác của tôi khi cô ở đó là gì không?”

Tôi không dám nhìn anh.

“Năm nhất trong cuộc thi biện luận, cô ngồi ở hàng ghế thứ 5 dưới khán đài. Trước khi lên sân khấu, tôi đã thấy cô. Cô siết chặt cuốn sổ tay, căng thẳng đến mức giống hệt như người sắp lên sân khấu là cô vậy.”

“Anh thấy sao?”

“Tôi đâu có mù.”

“Vậy sao anh chưa bao giờ…”


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay