Ngày sang tên căn hộ mới, mẹ tôi nói một câu: “Đăng ký hai căn cùng lúc được tặng vàng đấy”, rồi khăng khăng đòi đứng ra làm thủ tục cho cả tôi và anh trai.
Đến lúc tôi vui vẻ chuẩn bị hoàn thiện nội thất, tôi mới nghe tin cả nhà anh tôi sắp chuyển vào căn hộ của tôi.
Khi ấy tôi mới biết, hóa ra mẹ đã nhân cơ hội tráo căn hộ cao cấp của tôi với căn nhà cũ nhỏ xập xệ của anh trai.
Tôi nổi điên ngay tại chỗ:
“Khu A một mét vuông tận mười sáu nghìn tệ, còn căn cũ ở khu B đáng bao nhiêu? Đổi lại ngay cho con!”
Nhưng mẹ tôi chẳng những không đổi, còn nói với vẻ rất chắc ăn:
“Tên chủ hộ đã ghi là anh con rồi, con có làm ầm cũng vô ích. Căn đó gần trường, đúng lúc tiện cho anh con đưa đón cháu đi học. Biết điều thì mau trả nốt tiền hoàn thiện đi, Lạc Lạc còn chờ nhập học đấy.”
Khoảnh khắc đó, máu tôi như dồn lên não. Tôi hoàn toàn nhìn thấu bộ mặt giả nhân giả nghĩa của người nhà.
Nhưng tôi không vạch mặt họ ngay. Ngược lại, tôi im lặng thanh toán nốt tiền hoàn thiện, còn chủ động nhận luôn việc giám sát phần thi công còn lại.
Mẹ tưởng tôi đã chịu thua, càng được đà bàn bạc với anh trai chuyện tổ chức tiệc tân gia.
Cho đến ngày căn hộ hoàn thiện xong, cả nhà đặc biệt mời giáo viên của trường tư đến nhà kiểm tra.
Nhưng khi cánh cửa căn hộ mới được mở ra, cả nhà đều chết sững.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận