Chương 3
Anh ta duỗi tay, đưa tới dưới mũi tôi.
Không còn hơi thở.
“Không thể nào…”
“Không thể nào! Vãn Vãn! Vãn Vãn, em tỉnh lại đi!”
Cả người anh ta run lên, như một kẻ điên lao về phía tấm bia.
Hai tay liều mạng gỡ dây thừng trên cổ tay tôi.
Nhưng nút thắt chết đã bị axit ngâm đến cứng lại, căn bản không thể tháo ra.
Anh ta mặc kệ hai tay mình máu chảy đầm đìa, quay đầu gào lên với Hoắc Bạch:
“Dao! Anh hai, lấy dao cắt đi!”
Anh hai lồm cồm bò tới, rút con dao găm dưới đất.
Hai tay anh ta run dữ dội. Lưỡi dao mấy lần cứa rách mu bàn tay anh ta, cuối cùng mới miễn cưỡng cắt đứt được sợi dây thừng thô.
Thi thể tôi mất đi điểm tựa, đổ thẳng về phía trước.
Anh cả thấy vậy, bất chấp cơn đau trên tay, dùng tay không đỡ lấy tôi, rồi xé chiếc áo chống đạn đầy mảnh kính vụn trên người tôi ra.
Khoảnh khắc chiếc áo chống đạn bị kéo xuống, lỗ thủng đen ngòm khổng lồ trước ngực tôi, bị axit mạnh đốt xuyên qua, hoàn toàn lộ ra trước không khí.
Anh ta ngây người rất lâu, rồi mới áp trán mình thật chặt lên trán tôi. Nước mắt hòa với máu rơi xuống mặt tôi.
“Vãn Vãn! Mở mắt ra! Anh cả ra lệnh cho em mở mắt ra!”
“Anh cả sai rồi! Anh không nên đánh em! Anh không nên không tin em!”
“Em mở mắt ra nhìn anh đi! Anh xin em! Xin em đấy!”
Anh ta phát ra tiếng gào như dã thú, âm thanh thê lương vang vọng trong tầng hầm.
Nhưng tôi đã chết từ lâu.
Nước mắt của anh ta rơi vào lỗ máu thối rữa trước ngực tôi, không gợi lên bất cứ phản ứng nào.
Anh hai quỳ bên cạnh tấm bia đầy máu đen, đột nhiên như phát điên, dùng hai tay ra sức cạy những con dao phi cắm trên tấm gỗ.
Ngón tay anh ta bị lưỡi dao sắc bén cứa đến lộ xương, máu theo tấm bia nhỏ từng giọt xuống đất.
Khi cuối cùng anh ta rút được con dao phi ấy ra, cả người cứng đờ tại chỗ.
Lưỡi dao phi đã đen hoàn toàn, bên trên tẩm đầy kịch độc chí mạng.
Chính tay anh ta đã ném ra những con dao độc này.
Anh ba là người phản ứng cuối cùng.
Đồng tử anh ta rung dữ dội, anh ta đột ngột cúi người, vịn chặt vào giá hình cụ bên cạnh, bắt đầu nôn khan điên cuồng.
“Ọe—”
Cơn buồn nôn sinh lý cực độ xen lẫn sự sụp đổ tinh thần khiến anh ta đứng cũng không vững.
Hoắc An An bò dậy khỏi mặt đất.
Mặt cô ta đầy hoảng loạn, lao đến trước mặt Hoắc Đình, vươn tay kéo anh ta.
“Anh cả, anh nghe em giải thích, em không biết sẽ thành ra như vậy…”
Hoắc Đình ôm thi thể tôi, như một pho tượng đá chết lặng, không nhúc nhích.
Hoắc An An thấy vậy, vội xoay người sang kéo cánh tay Hoắc Bạch.
“Anh hai! Anh nói giúp em một câu đi! Em xin anh!”
Hoắc Bạch hất mạnh cô ta ra, ngẩng đầu lên. Đáy mắt anh ta cuộn trào sự bạo ngược đáng sợ.
Ánh mắt ấy giống như đang nhìn một cái xác.
Hoắc An An sợ đến lảo đảo lùi lại.
Gót giày cao gót đột nhiên trẹo một cái, cả người cô ta ngã ngồi nặng nề xuống mép vũng máu đầy kính vụn.
Mảnh kính đâm vào bắp chân cô ta, khiến cô ta đau đến hét lên.
Hoắc Bạch nhìn chằm chằm vào Hoắc An An, giọng khàn đặc:
“Có phải cô nói Vãn Vãn trang điểm hiệu ứng để lừa người không?”
Môi Hoắc An An tím tái, liều mạng lắc đầu.
“Em… em tưởng đó là trang điểm hiệu ứng thật…”
“Em thật sự không ngờ sẽ biến thành thế này… Anh hai, anh tin em đi!”
Hoắc Bạch từng bước ép sát, trực tiếp giẫm lên mắt cá chân bị trẹo của cô ta, dùng sức nghiền xuống.
“Rắc—!”
Âm thanh xương gãy vang lên.
Hoắc An An phát ra tiếng hét thảm như heo bị chọc tiết.
“Cô tưởng?” Hoắc Bạch nghiến răng, gằn từng chữ liệt kê.
“Cô tưởng cô ấy trang điểm hiệu ứng.”
“Cô tưởng cô ấy ngược đãi thuộc hạ.”
“Cô tưởng cô ấy giả chết.”
“Cô tưởng cô ấy lấy lòng thương hại.”
Hoắc Bạch đột ngột ngồi xổm xuống, bóp chặt cằm Hoắc An An.
Sức tay lớn đến mức gần như bóp nát xương hàm cô ta ngay tại chỗ.
“Tôi hỏi cô, axit trên người cô ấy, mảnh kính trong áo chống đạn, còn cả độc trên dao phi của tôi, rốt cuộc là ai làm!”
Hoắc An An khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, hai tay bám chặt vào cánh tay Hoắc Bạch.
“Không biết! Em thật sự không biết!”
“Anh hai, anh tin em đi, em là em gái ruột của các anh mà!”
Hoắc Bạch không chút nương tay tát cô ta một cái.
Cái tát trực tiếp đánh rách khóe miệng cô ta, răng lẫn với máu bị phun ra ngoài.
6
Hoắc Dã ngừng nôn khan, lảo đảo đứng thẳng dậy.
Từng bước, anh ta đi đến trước tấm bia, đưa tay chạm vào vũng chất lỏng ăn mòn màu vàng nâu trên đất.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay vừa chạm vào chất lỏng.
“Xèo—”
Ngón tay anh ta lập tức bị axit mạnh đốt thành một bọng máu khổng lồ, đen cháy và lật da.
Hoắc Dã đau đến mức rụt tay lại, há miệng thở dốc từng ngụm lớn.
Anh ta nhìn bọng máu trên đầu ngón tay mình, bật ra một tràng cười thảm hại.
“Anh chỉ chạm một giọt mà thịt đã nát rồi…”
“Còn em bị thứ này đổ lên người, lại chịu đủ chín mươi chín nhát dao…”
“Rốt cuộc em đã đau đến mức nào!”
Trong hình đường im phăng phắc, không ai dám trả lời.
Hoắc Đình chậm rãi ngẩng đầu, đồng tử không còn tiêu cự.
Anh ta ôm tôi thật chặt, vươn tay muốn lau vết bẩn trên má tôi.
Nhưng đầu ngón tay anh ta vừa chạm vào mặt tôi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận