Chương 5

Đăng lúc 20:05 - 04/06/2026 0 0
TRƯỚC SAU

Mẫu phi tựa trên giường mềm đọc sách.

Ta nằm trên đùi bà phơi nắng.

Tạ Tĩnh ngồi xổm dưới đất.

Làm ổ mèo cho ta.

Mùn gỗ dính đầy người.

Trên mặt còn quệt một vệt tro.

Ta ghét bỏ nhìn người.

“Meo.”

Tạ Tĩnh lập tức không phục.

“Ý gì?”

“Con ghét bỏ ta?”

Ta kiêu ngạo quay đầu.

Tiếp tục liếm lông.

Tạ Tĩnh tức đến bật cười.

Vươn tay chọc đầu ta.

“Mèo vô ơn.”

Mẫu phi cuối cùng không nhịn được cười thành tiếng.

Cả sân đều ấm áp.

Nhưng trong những ngày bình yên tốt đẹp như vậy.

Một tin tức khiến tất cả chúng ta không ngờ tới truyền đến.

Tiêu Đường chết rồi.

Ta ngẩn ra.

Người nữ nhân dã tâm sâu nặng ấy, cứ thế chết rồi sao?

Nghe nói trước lúc lâm chung.

Nàng ta chỉ làm một việc.

Chính là viết thư sai người đưa đến phủ tướng quân.

Ta lập tức nhảy lên bàn muốn nhìn trộm.

Kết quả bị bà ấn đầu lại.

“Không được.”

Ta không phục, liều mạng cào cào.

Giang Thanh La bật cười.

“Diệu Diệu.”

“Ngoan một chút.”

Bà mở thư.

Chậm rãi đọc.

Trong phòng rất yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng giấy lật.

Rất lâu sau, bà khịt mũi.

Cất lá thư lại vào phong bì, khóa trong hộp.

Không nói một lời.

Ta sốt ruột không thôi.

Móng vuốt cứ cào mãi.

“Meo!”

Cho con xem với!

Nhưng Giang Thanh La chỉ ôm ta lên.

“Được rồi, không xem nữa.”

“Đều qua rồi.”

Ta nhớ lại.

Kiếp trước sau khi mẫu hậu qua đời.

Có một ngày, ta nhìn thấy Tiêu Đường ngồi trong Phượng Nghi cung.

Mặc triều phục hoàng hậu, vô cùng lộng lẫy cao quý.

Nhưng nàng ta nhìn gương đồng, mân mê túi thơm mẫu hậu từng tự tay thêu cho nàng ta.

“Giang Thanh La.”

“Dựa vào đâu mà ngươi chết sớm như vậy?”

“Ngươi nợ ta còn chưa trả xong, ngươi còn chưa nhìn thấy ta ngồi lên ngôi vị hoàng hậu, dựa vào đâu mà chết như thế!”

Ta bỗng hiểu ra.

Nàng ta ghen tị với mẫu hậu.

Nhưng cũng từng thật lòng đối tốt với mẫu hậu.

Đồng thời.

Nàng ta cũng thật lòng xem mẫu hậu là bằng hữu.

Chỉ là sau này.

Ghen tị và dục vọng.

Đã hủy hoại tất cả.

13

Năm ấy.

Ta cảm thấy mình là con mèo được cưng chiều nhất thế gian.

Tạ Tĩnh làm cho ta đầy sân đồ chơi.

Sẽ tự tay nướng cá cho ta.

Sẽ ôm ta ngồi dưới gốc cây khi Giang Thanh La ngủ trưa, kể chuyện cho ta nghe.

Ta bỗng vô cớ thấy buồn ngủ.

Mí mắt càng lúc càng nặng.

Càng lúc càng nặng.

Như có thứ gì đó.

Đang từng chút từng chút rời khỏi thân thể ta.

Người đầu tiên phát hiện không ổn là Tạ Tĩnh.

Buổi chiều hôm ấy.

Người như thường lệ bưng canh cá vừa hấp xong đến tìm ta.

Nắng trong sân rất đẹp.

Nhưng ta không giống mọi khi nhào tới.

Mà lười biếng cuộn mình trên đệm mềm.

Ngay cả đuôi cũng không nhúc nhích.

“Diệu Diệu?”

Tạ Tĩnh ngồi xổm xuống.

Vươn tay chạm vào tai ta.

Ta cố sức mở mắt.

Meo với người một tiếng.

Âm thanh yếu đến gần như không nghe thấy.

Ý cười trên mặt Tạ Tĩnh dần biến mất.

“Thanh La.”

Người quay đầu gọi.

Giọng hơi trầm.

“Nàng qua đây xem thử.”

Giang Thanh La đang thêu áo nhỏ dưới hành lang.

Nghe thấy động tĩnh.

Lập tức buông kim chỉ.

Bước nhanh tới.

“Sao vậy?”

Tạ Tĩnh bế ta lên.

Mày nhíu chặt.

“Hôm nay con bé không ổn lắm.”

Giang Thanh La nhận lấy ta.

Cúi đầu nhìn.

Sắc mặt lập tức thay đổi.

Ta gầy đi.

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi.

Lại gầy đến mức có thể sờ thấy xương.

Bộ lông vốn mềm mượt sáng bóng.

Cũng mất đi thần thái.

Ngón tay bà khẽ run.

“Diệu Diệu…”

Ta cố sức dụi vào lòng bàn tay bà.

Muốn an ủi bà.

Nhưng ngay cả sức ngẩng đầu cũng sắp không còn.

Ngày hôm ấy.

Cả vương phủ rối loạn.

Một lão thú y tóc bạc thở dài.

“Vương gia.”

“Tuổi thọ của mèo có hạn.”

“Nó đã sống rất thọ rồi.”

“E rằng…”

Những lời phía sau.

Ông ta không dám nói.

Nhưng tất cả mọi người đều hiểu.

Sắc mặt Giang Thanh La lập tức trắng bệch.

“Không đâu.”

“Nó mới ở bên ta ngắn ngủi như vậy… sao có thể.”

Lão thú y cúi đầu.

Không dám nói gì.

Đêm đó.

Ta nằm trong lòng Giang Thanh La.

Nghe bà gọi ta hết lần này đến lần khác.

“Diệu Diệu.”

“Diệu Diệu.”

Giọng bà càng lúc càng khàn.

Giống như khi xưa ta sốt cao.

Bà canh bên giường ta vậy.

Tạ Tĩnh đứng bên cạnh, ôm vai bà:

“Sẽ ổn thôi.”

“Nhất định sẽ ổn thôi.”

Giang Thanh La ôm ta.

Càng ôm càng chặt.

Như sợ chỉ cần buông tay.

Ta sẽ biến mất.

Thật ra.

Ta đã biết rồi.

Ta sắp đi.

Thân thể này.

Dẫu sao cũng chỉ là một con mèo.

Có thể sống lại một lần.

Đã là ân huệ lớn nhất ông trời ban cho ta.

Chỉ là.

Ta không nỡ.

Không nỡ rời xa mẫu hậu.

Không nỡ rời xa Tạ Tĩnh.

Không nỡ rời xa ngôi nhà này.

Đêm khuya.

Giang Thanh La gục bên giường ngủ thiếp đi.

Ta cố sức mở mắt.

Lặng lẽ nhìn bà.

Giờ đây, mẫu hậu cuối cùng cũng tự do rồi.

Không còn nỗi sầu triền miên quanh năm.

Không còn những tranh đấu ngấm ngầm trong thâm cung.

Không còn tâm huyết bị vắt kiệt.

Thật tốt.

Ta chậm rãi nhắm mắt.

Trong lòng bỗng không còn buồn đến thế.

Ý thức bắt đầu mơ hồ.

Âm thanh bên tai càng lúc càng xa.

Ta nghe thấy rất nhiều người nói chuyện.

“Diệu Diệu! Con đừng dọa ta, tỉnh lại đi, ở bên ta thêm chút nữa được không?”

Có người nói:

“Vương phi ngất rồi!”

“Mau!”

“Mau đỡ vương phi!”

Sau đó.


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay