Di nương của ta nhan sắc tầm thường, còn ta lại đẹp đến mức khiến bốn phía kinh diễm.
“Bé ngoan của ta, sau này nhất định sẽ là tiểu thiếp được sủng ái nhất!”
Vì dung mạo không được phụ thân ta yêu thích, phí hoài cả đời, bà ôm ta mà mừng đến rơi nước mắt.
Từ nhỏ bà đã giữ ta bên cạnh, ngày ngày dạy ta cách tranh sủng trong nhà cao cửa rộng, dạy ta dùng dung mạo để mưu lợi, quyến rũ nam nhân.
Chớp mắt ta đã đến tuổi cập kê. Di nương chuẩn bị sẵn toàn bộ của hồi môn cho ta, vẽ cho ta kiểu trang điểm sáng như trăng, chờ ta vào hậu trạch độc chiếm sự sủng ái của nam nhân.
Kết quả, đến ngày kiệu hoa khiêng ta tới nhà phu quân, ta mới biết…
Chết tiệt, ta là chính thê.
Vậy mấy thứ ta học như chiều theo sở thích, hạ mình lấy lòng, nịnh nọt tranh sủng, đua sắc khoe hương, âm thầm ganh đấu, giả yếu đuối cầu thương, khóc như lê hoa đái vũ, nói bóng nói gió, mượn đao giết người… rốt cuộc dùng với ai đây????
Phu quân của ta, kẻ trầm mê đấu đá quyền mưu, nói:
“Dạy cho ta.”
Sau đó, vì ta chịu ấm ức khóc đến lê hoa đái vũ, hại phu quân bị công công bà bà trách mắng, trong cung liền truyền ra tin phu quân ta bị Thái tử đánh khóc, còn Thái tử bị Hoàng thượng răn dạy.
Ta: “????”
Có phải có thứ gì bẩn bẩn ta chưa nhìn rõ không? Để ta nhìn lại xem.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận