Chương 6
Tôi sững người tại chỗ, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Cao Bân, rốt cuộc anh là loại người gì? Một mặt vắt óc tính kế phản bội tôi, một mặt lại dùng ngày quan trọng nhất của chúng ta để cất giữ bí mật dơ bẩn nhất của anh.
Trong két sắt không có tiền mặt, không có vàng. Chỉ có hai cuốn sổ được bọc bằng giấy xi măng dày cộp.
Tôi cầm cuốn đầu tiên lên. Mở ra, bên trong ghi chép chi chít, toàn bộ là tình hình nợ nần thực tế của công ty. Từng khoản đầu tư thất bại, từng khoản vay không có khả năng chi trả đều được liệt kê rõ ràng.
Tôi nhìn thấy vài cái tên quen thuộc, đều là đối tác làm ăn của Cao Bân. Hóa ra những cái gọi là “dự án lợi nhuận cao” ngay từ đầu đã là một cú lừa. Bọn họ cấu kết với nhau để rút ruột tài sản công ty, để lại đống nợ cho Cao Bân, hay nói đúng hơn, là để lại cho tôi.
Tôi gập sổ lại, mối hận trong lòng càng sâu thêm.
Tiếp đó, tôi cầm cuốn thứ hai lên. Cuốn sổ này dày hơn, cũng nặng hơn cuốn thứ nhất. Mở nó ra, đồng tử tôi ngay lập tức co rút.
Nếu cuốn thứ nhất là địa ngục, thì cuốn này chính là tầng thứ mười chín của địa ngục. Đây là một “cuốn sổ ngầm”. Trên đó ghi lại từng khoản tiền mà Cao Bân lén lút tuồn ra khỏi công ty trong suốt những năm qua. Tổng số tiền nhìn mà rợn người. Đủ để anh ta, Lưu Diễm, cùng ba đứa con của họ sống phung phí đến hết đời ở bất cứ nơi đâu trên thế giới.
Tôi lật từng trang, ngón tay hơi run lên vì dùng sức. Tôi thấy tên của những công ty ma ở nước ngoài, thấy số tài khoản đích cuối cùng ở ngân hàng Thụy Sĩ.
Đây chính là manh mối mà luật sư Tôn không tra ra được. Cao Bân đã để lại toàn bộ bằng chứng ở đây.
Tại sao? Là để lại cho tôi sao? Là một kiểu khoe khoang? Hay là sự sỉ nhục cuối cùng?
Đột nhiên, ánh mắt tôi khựng lại ở một trang. Có một cái tên quen thuộc xuất hiện lặp đi lặp lại.
Cao Bằng. Em trai ruột của Cao Bân.
Bắt đầu từ ba năm trước, mỗi tháng Cao Bân đều chuyển một khoản tiền khổng lồ vào tài khoản cá nhân của Cao Bằng dưới danh nghĩa “chia hoa hồng dự án”. Ít thì vài chục vạn, nhiều thì hàng trăm vạn. Tổng số tiền cộng lại ngót nghét hơn ba chục triệu tệ, tương đương khoảng 100 tỷ VNĐ!
Cao Bằng căn bản không làm việc ở công ty, hắn ta tự mở một công ty quảng cáo nhỏ xíu, thu nhập mỗi năm chưa tới một triệu tệ. Hắn lấy đâu ra “hoa hồng dự án”? Đây rõ ràng là Cao Bân dùng tiền công ty để rót không cho hắn!
Tại sao? Vô số suy nghĩ xẹt qua đầu tôi.
Là Cao Bân đơn thuần trợ cấp cho em trai? Không thể nào, Cao Bân coi tiền nặng hơn mạng, tuyệt đối không hào phóng đến thế.
Lẽ nào… là phí bịt miệng? Cao Bằng nắm được bí mật gì đó của Cao Bân nên dùng nó để tống tiền? Ví dụ như bí mật Cao Bân bị vô sinh? Hay là, còn có những thứ sâu xa hơn?
Tôi lập tức nhớ đến tin nhắn bí ẩn kia. “Thứ Cao Bân để lại phức tạp hơn cô nghĩ rất nhiều.”
Nhìn hai chữ “Cao Bằng” trên sổ sách, tôi thấy lạnh toát sống lưng. Hóa ra, kẻ thù thực sự của tôi vẫn luôn ẩn nấp ngay bên cạnh. Hắn ta ngụy trang thành kẻ đứng ngoài cuộc, nhìn tôi và Lưu Diễm đấu đá sống chết, nhưng thực chất hắn mới là kẻ núp trong bóng tối ngư ông đắc lợi.
Tôi gập sổ lại, tim đập thình thịch. Tôi phải đánh giá lại tình hình trước mắt.
Tôi nhét hai cuốn sổ vào túi xách mang theo rồi bước ra khỏi căn phòng bí mật. Lão Vương thấy sắc mặt tôi không ổn thì lo lắng hỏi: “Phu nhân, sao vậy?”
“Không sao đâu chú Vương.” Tôi gượng cười. “Những thứ này rất có ích cho cháu. Chuyện hôm nay, chú đừng nói cho ai biết nhé.”
“Tôi hiểu rồi.” Lão Vương trịnh trọng gật đầu.
Tôi ôm túi xách, vừa bước ra khỏi cửa công ty thì điện thoại reo. Là một số máy lạ. Tôi ngập ngừng một lát rồi bắt máy.
“Alo?”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng của Cao Bằng. Giọng hắn rất điềm tĩnh, lại còn mang vẻ khách sáo. Nhưng không hiểu sao, tôi lại nghe ra một luồng khí lạnh lẽo.
“Chị dâu, là tôi, Cao Bằng đây.”
“Có chuyện gì không?”
“Mẹ tôi muốn gặp chị.” Hắn dừng lại một chút, giọng điệu trở nên đầy ẩn ý: “Có vài việc nhà, chúng tôi cảm thấy đã đến lúc phải ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng rồi.”
06
Nhà cũ của nhà họ Cao nằm trong một khu biệt thự ở ngoại ô. Đây là nơi bố mẹ Cao Bân sống trước khi chúng tôi kết hôn. Về sau ông bà qua đời thì bỏ trống, chỉ thỉnh thoảng Cao Bằng mới qua dọn dẹp.
Lúc tôi lái xe đến nơi thì trời đã chập choạng tối. Biệt thự sáng đèn rực rỡ, xe của Cao Bằng đỗ ngay ngoài cửa. Trông như một bữa Hồng Môn yến đã giăng sẵn chờ tôi.
Tôi hít sâu một hơi, xách theo chiếc túi có đựng sổ sách, đẩy cửa bước vào.
Trong phòng khách, Cao Bằng và mẹ hắn, bà Triệu Lan, đang ngồi trên sô pha đợi tôi. Sắc mặt bà Triệu Lan vẫn rất khó coi, trải qua cú đả kích chuyện của Lưu Diễm, bà ta như già đi chục tuổi. Thấy tôi, bà ta chỉ hừ mạnh một tiếng rồi quay ngoắt đầu đi.
Cao Bằng đứng lên, trên môi nở nụ cười giả tạo: “Chị dâu đến rồi à, ngồi đi.” Hắn chỉ vào chiếc ghế bành đối diện. Một vị trí ngăn cách rạch ròi với hai mẹ con hắn.
Tôi không ngồi mà đứng giữa phòng khách, điềm tĩnh nhìn hắn: “Có chuyện gì thì nói thẳng đi.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận