Chương 2

Đăng lúc 00:56 - 29/03/2026 0 0
TRƯỚC SAU

Hoắc Nghênh khóc lóc, phát ra tiếng kêu thất thanh như chuột chũi: “Bố con còn chưa đánh con bao giờ, cô dám đánh con!” “Huhu, con ghét cô, con ghét cô chếc đi được!” Dù chưa biết chữ hoàn chỉnh, Hoắc Nghênh vẫn mua một quyển sổ nhỏ.

Nó nửa viết nửa vẽ nửa dùng bính âm để ghi lại đủ thứ chuyện xấu tôi đã làm với nó, lớn tiếng tuyên bố đợi Hoắc Diễn Chu đi công tác về, sẽ tố cáo hết mọi chuyện.

Bảo mẫu khuyên tôi bằng giọng điệu chân thành: “Phu nhân, cô nên sớm cải thiện mối quan hệ với cậu chủ nhỏ đi?” “Tổng giám đốc Hoắc rất yêu thương cậu chủ nhỏ.

Nếu anh ấy nghe cậu chủ nhỏ kể những chuyện này, e rằng sẽ nổi trận lôi đình, không tốt cho tình cảm vợ chồng của hai người đâu.

” Tôi xua tay.

Tôi đã thu dọn hành lý xong xuôi rồi, chỉ chờ hai bố con Hoắc gia liên thủ đuổi tôi ra khỏi cửa thôi.

Hoắc Diễn Chu đi máy bay lúc bốn giờ chiều, theo lý thì tám giờ tối sẽ về đến nhà.

Hoắc Nghênh nén một bụng lời muốn nói, nhưng chờ mãi vẫn không thấy bố về.

Đến hơn mười hai giờ, Hoắc Nghênh đã chìm vào giấc ngủ từ lâu, Hoắc Diễn Chu mới chậm rãi trở về.

Tôi nhìn điều khoản hôn nhân đã gửi cho anh ta vào ngày đăng ký kết hôn, rơi vào trầm tư.

Điều khoản thứ ba mươi hai viết rõ ràng: “Mười giờ tối là Giờ giới nghiêm.

” “Về nhà từ mười giờ đến mười một giờ, nộp phạt Mười nghìn tệ.

” “Về nhà từ mười một giờ đến mười hai giờ, nộp phạt Hai mươi nghìn tệ và phải giả tiếng c.

h.

ó sủa.

” “Về nhà từ mười hai giờ đến một giờ sáng, nộp phạt Bốn mươi nghìn tệ và cho phép sờ múi bụng.

” Đây là điều tôi cố tình sao chép từ một trang mạng nào đó rồi gửi cho Hoắc Diễn Chu để xây dựng hình tượng cô vợ “làm lố”.

Lúc đó Hoắc Diễn Chu còn trả lời tôi một chữ “Được”.

Sau khi kết hôn, anh ta cứ đi công tác liên miên, chưa về nhà lần nào.

Tôi vốn không định quản cái Giờ giới nghiêm này, nhưng nhìn số tiền Bốn mươi nghìn sáng loáng, tôi bỗng nhiên thấy hơi động lòng.

Cứ thử xem sao, nhỡ đâu anh ta thật sự đưa tiền thì sao? Thế là, tôi đi đến cổng biệt thự, mỉm cười đưa điện thoại cho anh ta xem.

“Cái đó, đã quá Giờ giới nghiêm rồi, phải nộp tiền phạt đấy.

” “Bốn mươi nghìn, chuyển khoản hay tiền mặt?” Hoắc Diễn Chu nhìn điều khoản Giờ giới nghiêm, vẻ mặt nhất thời trở nên phức tạp.

Giữa cơn gió lạnh buốt, anh ta đứng trước cổng, giải thích với tôi: “Lẽ ra tôi có thể về sớm hơn, nhưng lại có một buổi xã giao đột xuất không thể từ chối.

” “Tôi không phải đi chơi lung tung, cái này cũng tính là bỏ lỡ Giờ giới nghiêm sao?” Tôi nghiêm mặt gật đầu: “Bất kể lý do gì, chỉ cần về muộn là phải nộp tiền.

” Hoắc Diễn Chu không giãy giụa nữa, rất sảng khoái chuyển cho tôi bốn mươi nghìn.

Tôi nhìn số dư tài khoản tăng lên, vui vẻ mở cổng lớn.

Nhưng Hoắc Diễn Chu không hề bước vào, ngược lại còn lúng túng và ngượng ngùng đứng tại chỗ.

Tôi ngơ ngác nhìn anh ta.

Anh ta do dự nhìn tôi, một lúc sau thì khàn giọng hỏi: “Phải.

.

.

sờ thế nào?” Tôi đơ ra: “Cái gì cơ?” Anh ta mím nhẹ đôi môi mỏng, từ từ cởi áo vest ngoài ra, rồi bắt đầu từ dưới lên, dùng những ngón tay rõ khớp xương tháo từng chiếc cúc áo sơ mi trắng.

Sau đó, anh ta vén vạt áo lên, để lộ tám múi bụng săn chắc, rõ ràng trước mắt tôi.

Cú sốc nam sắc cực lớn khiến m.

á.

u tôi dồn lên não ngay lập tức.

Anh ta quay mặt đi chỗ khác, ho khan không tự nhiên: “Em.

.

.

sờ đi.

” Tôi kinh ngạc mở to mắt, ban đầu định từ chối, nhưng nghĩ lại thì lại ngậm miệng.

Nếu ra ngoài “order”, không biết phải tốn bao nhiêu tiền mới tìm được một cực phẩm như thế này.

Đã dâng tận miệng rồi, không ăn thì phí.

Hơn nữa, nhìn cái thái độ này của Hoắc Diễn Chu, chắc chắn là cực kỳ không tình nguyện.

Dù sao mục tiêu của tôi là ly hôn, vậy thì làm sao cho anh ta khó chịu nhất là được.

— Chương 3 Tôi đưa tay ra, ấn lên múi bụng của anh ta.

Dưới lòng bàn tay là cơ bắp săn chắc, ấm áp và vừa vặn, khiến tôi không kìm được mà rên lên một tiếng.

Nhưng người đàn ông dưới tay tôi rõ ràng hít một hơi sâu, cơ thể cứng đờ lại.

Tôi mặc kệ anh ta, sờ khắp vùng bụng, thậm chí còn véo mạnh eo anh ta một cái, cười hì hì nói: “Hoắc Diễn Chu, cảm giác sờ anh thật tuyệt.

” Anh ta hít một hơi lạnh, dường như cảm thấy bị sỉ nhục, tai đỏ bừng lên vì tức giận, khẽ hỏi tôi: “Sờ.

.

.

đủ chưa? Tôi có thể về nhà chưa?” Thấy tôi gật đầu, anh ta mới quay vào nhà, hoảng loạn như thể chạy trốn.

Tôi đuổi theo định gọi anh ta uống thuốc bắc.

Bát thuốc đắng ngắt đó, lần này anh ta lại uống một hơi cạn sạch, uống xong liền nhanh c.

h.

óng đóng sầm cửa lại.

Dường như ở cùng tôi thêm một giây cũng là một sự giày vò.

Ngày hôm sau là thứ Bảy, Hoắc Nghênh không đi mẫu giáo, vừa thức dậy đã chạy ngay đến phòng Hoắc Diễn Chu tìm anh ta.

Tôi lén mở hé cửa phòng.


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay