Chương 4
Biết chắc điểm rồi, cậu liên tục gật đầu:
“Tốt quá rồi, tối quá rồi cảm ơn cô, cảm ơn cô đã dạy dỗ châu tô
Mọ không biết từ lúc nào đã ghé sát lại, đên tại vào mặt sau ống nghe
Nghe xong, bà liếc tôi một cá
“Thì về cái mặt trắng như xác chết tôi còn tưởng thì rất thật
Mẹ ruột thì sông người, lầm bầm
“Còn bê đếm từ một tới hai mươi còn không rành, mà cũng thì đâu Nhất Trung
Rồi ánh mắt bà đảo một vòng, nhanh chống đối giọng
“Một đứa cấp ba, một đứa đại học, mấy người tính to kiểu gì? Theo tôi thì cho nó gã chồng vẫn hom
Anh hại tôi nấy giờ vẫn nằm ngủ ở phòng bên, xưa giờ anh vốn không ưa mẹ ruột của tôi
Lúc này bất ngờ mở toang cửa, giọng gay gắt:
“Giờ con bê là em gái tôi. Nó lấy chồng hay đi học, mắc mớ gì tới cô
“Học phí của tôi có thể vay tiền ăn có thể tự kiểm, chẳng cần nó phải hy sinh”
“Cô có biết thì vào Nhất Trung khổ cỡ nào không? Lưu Châu phải chịu bao nhiều cực khổ mới đâu được, có nói không học là không học AT Câu giả bộ nghiêm mặt quá nhẹ
“Lưu Quang, sao con lại nói chuyện với cô như vậy ? Không lễ phép chút nào
Thôi đã, người trong họ hàng là vậy có mâu thuẩn cũng hiếm khi xả to ac mặt nhau ngay trước bàn dân thiên ha
Mẹ ruột tôi mặt lúc đó lúc trăng không nói nên lời
Tôi hít sâu một hơi, bình tình nói
“05 a do sau này con có gà anờng, lấy được sảnh lễ thì số tiền đó cũng là đưa cho cậu mộ. Cô đã đem con cho đi rồi đâu thế bản con thêm lần nữa được chứn
Mẹ ruột tôi tức tối bỏ đi, vào đi vừa mắng tôi là đồ vòng ăn bôi nghĩa Bà còn mla mai răng cậu mợ tôi chắc nào có vấn đề một đi bỏ tiền nuôi một đứa con gái đi học
Tôi năm đó, mơ làm thịt một con gà mái đang đề trứng, gắp cho tôi cái đôi ta nhất
“Ân đi. Sau này lấy chồng rồi nhờ đua hết tiên sinh lễ cho mọi đấy nhiề
Các bài trong xóm thì xải cậu mợ tôi
“Con trai học đại học đã tốn bộn tiền, còn lo cho con gái nhà người ta làm gì, đến lúc chẳng được gì thì công cốc
“Còn ruột mình cần chưa chắc nuôi ăn học tới nơi tới chốn, vậy mà đi tận tụy là cho con cháu nhà người khác
Trong giấy báo trúng tuyến có vàm theo tảng chi phí học phí, phí ký túc xá, các loại lệ phí công lại vũa khác 1.300 tê ngay đầu năm
Mat mo toi den như dây nối:
“Tao biết đi đâu mà kiếm ra ngần ấy tiền cho mày hà
“Sau này đi làm rồi, lương phải nộp hết về nhà biết chưa?!” Anh hai thì có thể vay học phí, nhưng tiền sinh hoạt vẫn phải tự xoay xởi
Khi nghèo, một xu cũng khiến anh hùng bối rối
Câu tôi chạy vạy khắp nơi vay tiền, có người nổi
“Sao không bảo thằng lớn nhà anh đưa cho một t
Câu chỉ cười gương:
“Nuôi con cái học hành là trách nhiệm của ba mẹ, đâu phải của anh nó
“Vợ chồng tôi không có tiền giúp nó cuối và dụng nhà đã là áy náy lắm rồi
Anh hai lên huyện làm gia sư cho người ta tranh thủ làm thêm ở tiệm net
Tối đến thì ngũ luôn trên ghế salon trong tiệm để tiết kiệm tiền thuê trọ
Tôi cũng muốn làm gì đó đã giúp đỡ phần nào
Đúng lúc để trong làng có người đến thu mua tốc
Tớc tôi với dây vừa dài, đã để suốt năm năm, giờ gần chạm tới lung
Sau một hồi mặc cả, tôi bán được tám mươi t
Tôi mà hôi nhễ nhại, cầm tiền chạy một mạch về nhà. Đừng lúc mơ từ rường về
Tôi đưa tiền cho mộ nồi
“Mộ bị con vừa bản tốc, được tám mươi t
Mo tôi lau tay, đua tay xoa xoe sau đều tối vài cái:
Đứa nào khốn nạn vậy cắt tóc mày ngắn cũn thế này hà
“Không sao đâu mạ. Tóc rồi sẽ mọc lại. Với lại mọi chẳng hay than tốc con dài quả, rụng đầy nhà còn gi
Mộ bực bội
“Đế tạo dẫn mày ra tiệm cắt lại cho đàng hoàng nhìn kiểu này xấu chết đi được
Tôi lắc đầu:
“Thôi mà ơi, mọ cất cho con cũng được rồi. Tốn năm tê làm gì, phí tiền
Hôm đó, ánh chiều tà đồ rực cả bầu trời
Ma mươn được cây kéo mới, người giúp tôi sửa lại mái tốc
Voa sửa vũ mắng.
Trước là chủ cải đứa mua tốc là đồ khốn nạn, sau lại mắng tôi ngủ, để người ta cất bừa bãi
Mắng một hồi, giong mọi cũng nhỏ dần đi
“Sau này đùng bản tốc nữa, con gái thì để tóc dài một đẹp. Nhà này chẳng thiếu gì tăm mươi hay một trăm tệ của mày cá
Anh hai đi làm về, thấy bím tóc dài của tôi biến mất thị tức muốn nổ tung. “Mày cất luôn đầu trọc cho rồi kiểu tóc này nhìn từ sau không biết trai hay g
Mẹ ruột tôi sau khi nghe chuyện, cũng mắng tôi ngư
“Tốc đãi, đây như vậy ít và phải bán được trâm rưới
Suốt ba năm cấp ba, tốc tôi không bao giờ để dài lal nos Vì tóc ngăn dễ châm, đỡ tốn thời gian và sức lực.
Sau đó, anh cả gửi về một nghìn tệ, giúp giải quyết được tình thế ngặt nghèo trong nhà lúc ấy.
Vào cấp ba rồi tôi mới nhận ra Con người ta, thật sự không giống nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Monkey D.net.vn-https://monkeyd.net.vn/toi-la-tong-luu-chau/chuong-5.html.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận