Chương 2
Nhưng ra bên ngoài thì vẫn phải giữ thể diện:
“Tam Muội là khách, sao có thể để con bẻ ra đồng làm việc được
Đúng là tôi không phải ra đồng gặt lúa.
Thay vào đó, tôi ở nhà giặt đồ, nấu cơm, cho heo ăn, phơi lúa.
Gặt xong, họ lại vội vã đưa tôi trả về
“Không thể ở lâu được, kẻo ba mẹ nuôi của con buồn lòng”
Mỗi lần tôi trở về, mợ lại chì chiết đá xéo tôi suốt nửa tháng
Ngày tháng lặng lẽ trôi qua.
Hè năm tôi học lớp bồn, anh cả học xong trung cấp, bắt đầu đi làm trong nhà máy.
Lúa ngoài ruộng đã ngả vàng, trĩu nặng cả bông.
Sáng sớm hôm ấy, mẹ ruột tôi đạp xe đến nhà.
“Tam Muội nghỉ hè rồi, tôi đón con bé về nhà tôi chơi vài hôm.”
Mợ tôi mặt nặng như chì, không nói gì.
Cậu chỉ cười nhẹ, rồi bảo: “Vậy Lưu Châu đi thu xếp ít quần áo đi nhé.”
Mẹ ruột thì cười hớn hở:
“Không mang cũng được, hai chị nó ở nhà có thừa đồ”
Chờ cậu mợ không để ý, mẹ ruột nắm lấy tay tôi, thì thầm dụ dỗ:
“Ở với cậu mợ, chẳng phải con cũng phải đi làm đồng à? Về với mẹ, khỏi năng khỏi mưa, sướng biết bao nhiêu”
Đúng lúc đó, mợ tôi bưng ly trà mát từ bếp bước ra, thấy được cảnh này.
Tôi lập tức giật tay ra khỏi tay mẹ ruột, lớn tiếng nói:
“Con không muốn đi. Anh cả đi làm rồi, nhà thiếu người, năm nay con muốn ở lại giúp việc.
“Con nhỏ này, không biết tốt xấu gì cả” Mẹ ruột tôi vừa nói, vừa nằm chặt lấy tay tôi, “Mẹ có hại gì con đâu!” Mọi tôi bước tới giật mạnh tôi về phía mình:
“Lưu Châu không muốn đi thì đùng 40. Tết rồi cho nó sang chot sau
Mùa hè năm đó, tôi cũng mờ ra đồng gặt lúa
Cả xóm ai cũng ngạc nhiên trêu chọc
“Chà, lần đầu thấy con bê Lưu Châu xuống rường đã nha
Mọi tôi lần giọng chẳng ngại ngần
“Nuôi nó bao nhiêu năm rồi, giờ giúp tôi làm chút việc chẳng phải chuyện đương nhiên
Từ đó trở đi, tôi không còn về nhà cha mẹ ruột mỗi dịp nghỉ hè nữa
Mọ tuy chẳng mấy khi cưới với tôi, nhưng mỗi dịp Tết đến, vẫn luôn sắm cho tôi một bộ đồ mới
Không như cha mẹ ruột, suốt năm năm liền, tôi toàn mặc lại đồ của hai chị đã lal
Quần lót thùng mấy lỗ cũng chẳng ai chịu mua mới cho tôi
Ai tốt số xấu, tôi nhìn là biết
Năm tôi tốt nghiệp tiểu học, anh hai thị đầu trường Nhất Trung
Anh cả gửi về hai ngăn tự, nói là cho anh hai đồng học ph
Anh cả làm việc ở nhà máy cực nhọc, lương không cao, hai ngàn tự lúc đó là số tiền không nhỏ
Năm đó anh cả tròn hai mươi tuổi, mơ bắt đầu lo chuyện cưới vợ cho anh
Nhưng anh cũ cứ nói
“Dhus căn với
Đêm khuya vắng lặng, mơ tôi năm khốc thút thít với câu
“Nhà thì chẳng có cái gì, còn hai đứa phải đi học, con gái nhà nào mà chịu lấy nó chứ. Không khéo nó ế đến già mất thôi
“Còn nhỏ mà anh dây năm hai mươi ba một cưới em đấy thôi
“Nhỏ gì mà nhỏ, bạn cũng lớp nó giờ đứa nào cũng có hai mặt con rồi
Anh hai học cấp ba ở trường nội tr
Lớn lên rồi, tính khí cũng chững chạc hơn trước
Hồi đó, trào lưu “phi chính thống” đang rộ lên
Tan học là cổng trường tụ tập đủ kiểu nam nữ tốc nhuộm vàng chói tai đạo đầy khuyên, mất thì liề đen sẽ như gấu trúc
Tôi thường tránh xa, vòng đường khác mà đi
Nhung hãm đãi ngày học cuối trước kỳ nghỉ Quốc khánh mồng Một tháng Mười, tôi ở lại trực nhật nên ra muộn
Con bé cầm đầu nhóm đã chặn tôi lại Nó nhai chewing gum chấp chép, giật tóc tối, hồi “Có tiền không?”
Tôi lắc đầu lia lja
“Vậy cất cái bím tóc này đi cũng bán được từ tiền
Nó kéo tôi đi về phía tiệm cắt tóc bên dương
Ngay lúc đã, một tiếng quát vang lên đầy uy lực
“Mấy đứa tụi bây định làm gì đấy
Anh hại tôi cưới xe đạp lạo tốt như gió, thắng cái “hết ngay trước mặt tôi
Bùn đất văng lên, bụi bay mù mịt
Anh cau mày quất lớn
“Còn không buông em gai tao ra
Trên đường về, anh cứ liên tục măng tô
“Phải biết phản kháng chất Hết lên, để lại đánh lại cũng được, đùng để tụi nó ức hiếp mãi như vậy
Mắng một hồi, anh lại thở dài:
Thuyen duoc sang tải duy nhất tại Manangemankayama-cong-luu-chung-
“Thôi tốt nhất vẫn đùng phần thăng tốc cắt rồi còn mọc lại được người mới là quan trọng
Hôm sau, anh dẫn tôi đi gặp một đứa bạn học cũ từ hồi cấp hai
Đó là một thằng bé mập mạp, tốc văng, mình đây mình xâm
Nó cũng thường xuyên làng vàng ở cổng trường tôi
Từ năm đã trở đi, dù tôi có đi ngang qua tụi con gái da cũng chẳng còn ai dâm đồng vào tối
Lên lớp chín, mấy bà trong xóm bắt đầu xô xào về tốc
“Lưu Châu sấp tốt nghiệp cấp hai rồi phải không
“Câu mơ con bé nuôi nó từng ấy năm, sau này nhất định phải biết báo đáp đó nhe
Họ cần nói với mọ tới
“Con bể lớn lên xinh xắn, tính tình lại ngoan. Sang năm là có thể đi làm kiếm tiền rồi, đến lúc đó có phải tiền sảnh lễ cho thằng lớn nhà bà cũng đủ luôn không?”
Mọ tối hông hồn đáp lại
“Tôi nuôi nó bao năm nay chưa bao giờ bạc đãi nó. Sau này nó hiếu thảo với vợ chồng tôi là điều đương nhiên
Hồi tôi học tiểu học, nghề đi xay lửa đạo của cậu còn tốt lắm
Nhưng sau này hầu hết các làng đều có máy xay điện
Người ta chỉ việc chất lóe lên xe ba gác rồi tự chờ đi xay
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận