Chương 4
Hắn cong mắt cười.
“Ta đã hứa với nàng rồi.”
Không hiểu sao tim ta đập rất nhanh.
Cảm giác tim đập nhanh này là điều kiếp trước ta chưa từng có khi đối diện với Bùi Chiêu.
Khi ta gả vào hầu phủ, Bùi Chiêu đối xử với ta rất tốt.
Nhưng sự tốt ấy có chút xa cách.
Không giống sự tốt đẹp giữa phu thê bình thường.
Hơn nữa, hắn thường xuyên treo ân cứu mạng bên miệng.
Cứ như thể hắn cưới ta không phải vì trong lòng có ta.
Mà là vì ta đã cứu hắn.
Hắn cưới ta chỉ để báo đáp ta.
Đúng vậy, có thể trở thành thế tử phu nhân của hầu phủ, quả thật cũng coi như một kiểu báo đáp.
Thấy ta không nói gì.
Chu Ngạn nói:
“Nếu Ý nhi không từ chối, ta sẽ xem như nàng đồng ý.”
“Ta đã viết thư về nhà, mấy ngày nữa ta sẽ tới cửa cầu thân.”
9
Mẫu thân nghe nói Chu Ngạn thích ta, vui đến mức liên tục niệm A Di Đà Phật.
“Tốt quá rồi, Ý nhi, cuối cùng con cũng có thể gả vào nhà quan, trở thành quan thái thái rồi!”
“Chu Ngạn có nói bao giờ tới cầu thân không?”
Ta không ngờ, người tới cầu thân trước Chu Ngạn lại là Bùi Chiêu.
Khi hắn mang sính lễ tới nhà ta.
Phụ mẫu ta đều không có ở nhà.
Nhìn hạ nhân khiêng từng rương đồ vào phủ, ta ngẩn người.
“Thế tử, ngài đây là…”
Bùi Chiêu rũ mắt nhìn ta.
“Nàng đều biết rồi.”
“Người cứu ta lúc đầu là nàng.”
Ta hơi kinh ngạc.
Kiếp trước, cũng gần như là nửa năm sau.
Bùi Chiêu bỗng đá tung cửa viện của ta.
Hắn đỏ mắt nói:
“Ta biết rồi, người cứu ta lúc đầu là Xuân Hiểu!”
“Ngươi vì vị trí thế tử phi này mà mạo nhận ân cứu mạng, đúng là lòng dạ độc ác!”
Kiếp này, rõ ràng ta đã trả lại ân cứu mạng cho Xuân Hiểu.
Vì sao hắn lại nói như vậy?
Thấy ta nhìn chằm chằm hắn, Bùi Chiêu đột nhiên mở miệng.
“Ta đã hỏi thái y. Dựa theo thương thế của ta lúc đó, Xuân Hiểu chỉ là một nha hoàn, căn bản không có nhiều bạc như vậy để cứu ta.”
“Người bỏ tiền mời đại phu là nàng, cho nên nàng mới là ân nhân cứu mạng của ta.”
Ta vội giải thích:
“Không phải, người cứu ngài là Xuân Hiểu. Là nàng ấy đưa ngài về, là nàng ấy quỳ trước mặt ta cầu xin ta mời đại phu. Người sắc thuốc cho ngài là nàng ấy, người chăm sóc ngài cũng là nàng ấy…”
Bùi Chiêu khẽ cười.
“Những chuyện đó, chẳng phải đều là việc một tỳ nữ như nàng ta nên làm sao?”
“Nếu không phải nàng ngầm cho phép, nàng ta có thể làm những chuyện đó sao?”
“Lục Chi Ý, nàng cứu ta, ta đương nhiên nên cưới nàng.”
Ta vội xua tay.
“Không không không, ngài đã có chính thê rồi…”
Lời còn chưa nói xong đã bị Bùi Chiêu cắt ngang.
“Ta sẽ nghĩ cách giáng nàng ta từ thê xuống làm thiếp.”
Nghe thấy mấy chữ giáng thê làm thiếp, sống lưng ta lạnh buốt.
Kiếp trước, Bùi Chiêu cũng từng nói với ta lời giống vậy.
Hắn nói ta mạo nhận ân cứu mạng, lòng dạ thật sự độc ác.
Không xứng làm thế tử phi, muốn giáng ta từ thê xuống làm thiếp.
Sau này vì sao hắn không làm vậy?
Vì hầu phu nhân không nỡ bỏ của hồi môn của ta.
Khi ấy mẫu thân vì không muốn ta bị bắt nạt trong hầu phủ.
Gần như đã lấy một nửa gia sản Lục gia làm của hồi môn cho ta.
Nhiều tiền như vậy, hầu phu nhân sao nỡ bỏ?
Vì vậy, bọn họ thiết kế hãm hại ta.
Đuổi ta khỏi phủ bằng một tờ hưu thư.
Như vậy, toàn bộ của hồi môn của ta sẽ thuộc về hầu phủ.
Bùi Chiêu đi rồi, bước chân vội vã.
Trước khi đi còn để lại một câu:
“Ý nhi, nàng đợi ta!”
Bùi Chiêu đi rồi.
Để lại đầy sân sính lễ.
Nha hoàn Xuân Mai nhìn ta.
“Tiểu thư, những thứ này…”
Đồ đạc đương nhiên không thể để lại trong phủ.
Ta nói:
“Đưa hết về hầu phủ.”
“Nhưng…”
Ta quay đầu nhìn Xuân Mai.
Xuân Mai cúi đầu không nói nữa.
Ta biết nàng ấy là vì muốn tốt cho ta.
Thế tử phi, rốt cuộc vẫn cao quý hơn thám hoa phu nhân rất nhiều.
10
Phụ mẫu trở về, nghe nói chuyện ban ngày xảy ra thì hơi kinh ngạc.
Dù sao Bùi Chiêu cưới Xuân Hiểu mới chỉ nửa năm.
Sao bây giờ lại quay về cầu cưới ta?
Mẫu thân nắm tay ta.
“Ý nhi, con nghĩ thế nào?”
Hiện giờ trước mặt ta có hai con đường.
Một là gả cho Chu Ngạn.
Hai là gả cho Bùi Chiêu.
Hai lựa chọn này trong mắt người thường, căn bản không cần nghĩ.
Nhắm mắt cũng sẽ chọn Bùi Chiêu.
Dù hầu phủ là hang rồng đầm hổ, thì đó cũng là thế tử phi.
Dù thế nào cũng tôn quý hơn thám hoa phu nhân trăm lần.
Nhưng ta lắc đầu.
“Mẫu thân, con đã đồng ý với Chu Ngạn rồi.”
Mẫu thân rũ mắt, khẽ thở dài.
“Thôi vậy, con thích là được.”
Chu Ngạn nghe nói Bùi Chiêu tới nhà ta cầu thân.
Hai ngày sau, hắn dẫn song thân tới cửa cầu thân.
Số lượng sính lễ đương nhiên không thể so với phủ Nam Dương hầu.
Nhưng đó cũng là thành ý lớn nhất mà nhà họ có thể lấy ra.
Sau khi trao đổi canh thiếp, hôn sự xem như đã định.
Chu Ngạn sợ giữa chừng xảy ra biến cố.
Ngày thành thân được định rất sớm.
Lại qua hai ngày, phủ Nam Dương hầu truyền ra tin giáng thê làm thiếp.
Chuyện này ồn ào khắp nơi.
Nghe nói thế tử phi phủ Nam Dương hầu trộm khuyên tai đông châu của hầu phu nhân.
Còn đeo lên tai mình.
Bị Nam Dương hầu phu nhân bắt ngay tại trận.
Bị đánh mười gậy, trực tiếp giáng từ thê xuống làm thiếp.
Dân chúng lén bàn tán.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận