Chương 2
Cũng có người lắc đầu thở dài, nói ta tính toán đủ đường, cuối cùng lại công dã tràng, không công làm lợi cho Như Nguyệt.
Cũng không biết Như Nguyệt dùng mê hồn kế gì, lại có thể dỗ một Tam hoàng tử vừa tỉnh táo ngoan ngoãn nghe lời, ngay cả hồn cũng bị nàng câu mất.
Ta nghe vậy, không giải thích.
Sau khi Tiêu Mặc Ngọc khỏi bệnh, hắn thường vào cung thăm Thái hậu.
Có lúc còn trực tiếp đến Phật đường.
Hắn từ nhỏ được nuôi bên gối Thái hậu, tình cảm sâu nặng. Nay vừa khỏi bệnh nặng, hắn càng đến thường xuyên hơn.
Để tránh mặt hắn, mỗi lần ta đều lui ra ngoài trước.
Hôm ấy, ta vốn định tránh đến hoa viên.
Đi qua cửa trăng, từ xa ta thấy một nhóm người vây quanh bên hồ, áo thơm tóc đẹp, tiếng cười nói rộn ràng.
Như Nguyệt đứng bên hồ, đang cho cá ăn.
Nàng ăn mặc cực kỳ xinh đẹp.
Bên cạnh vây quanh ba bốn cung nữ, có người bưng lọ thức ăn cho cá, có người che nắng cho nàng, có người cười đùa góp chuyện nói lời dễ nghe.
Một tiểu cung nữ khi đưa thức ăn không cẩn thận làm rơi vài hạt, người bên cạnh lập tức trừng mắt, thấp giọng mắng một câu tay chân vụng về.
Ý nịnh bợ gần như viết rõ trên mặt.
Ta cúi đầu, muốn lặng lẽ lui ra.
Nhưng nàng vừa liếc mắt đã thấy ta.
“Tỷ tỷ Lê Lạc!”
Như Nguyệt đưa thức ăn cho cung nữ bên cạnh, bước nhanh đến.
“Tỷ tỷ ở Phật đường có tốt không?”
Nàng vươn tay kéo tay ta, quan sát ta từ trên xuống dưới.
“Ta đều nghe nói rồi, tỷ tỷ ngày ngày quét dọn, vất vả lắm. Thái hậu nương nương thường khen tỷ đó.”
Ta rút tay về, không để lộ sắc mặt, lùi nửa bước, cười nhẹ.
“Cũng tốt, thanh tịnh.”
Nàng gật đầu, ánh mắt long lanh nhìn ta, dường như đang chờ ta nói gì đó.
Ta thuận miệng hỏi một câu:
“Còn muội? Có tốt không?”
Mặt Như Nguyệt hơi đỏ lên, nàng mím môi cười.
“Điện hạ đối với ta rất tốt… đã xin chỉ, muốn nạp ta làm trắc phi rồi.”
“Chỉ là đêm nào cũng bắt ta ngân nga khúc ru ngủ kia mới chịu ngủ. Nói là nếu không nghe thấy sẽ không ngủ được, trằn trọc mãi rồi kêu đau đầu.”
Nói đến đây, nàng nhìn ta một cái.
Mặt ta không đổi, chỉ nhàn nhạt nói:
“Khúc hát này vốn là khúc quê nhà mà ai ở quê ta cũng biết hát. Ta cũng quên gần hết rồi.”
Mặt Như Nguyệt hơi cứng lại, sau đó đỏ lên, mang theo vài phần hoảng hốt.
“Tỷ tỷ… ta nói với điện hạ rằng đó là khúc hát quê nhà ta, là mẹ ta dạy ta. Tỷ tuyệt đối đừng trách ta.”
Nàng nói xong, hốc mắt đã đỏ lên.
06
Lúc này ta mới hiểu.
Nàng đã trộm lai lịch của ta, trộm khúc hát của ta, trộm thứ mẫu thân ta dạy ta, rồi đặt không sai một chữ lên người mình.
Chẳng trách kiếp trước sau khi Tiêu Mặc Ngọc tỉnh lại, hắn chỉ vào ta, nói ta là kẻ trộm.
Như Nguyệt đỏ mắt, kéo tay áo ta cầu xin.
“Tỷ tỷ, tỷ tuyệt đối đừng vạch trần ta. Cầu xin tỷ.”
“Nể tình… nể tình ta từng cứu tỷ.”
Khi mới đến hầu hạ bên cạnh Thái hậu, ta chỉ là một cung nữ thấp kém nhất.
Từng có lần ta sốt cao mãi không hạ, chính nàng nửa đêm đi cầu thái y, dập đầu đến rách trán mới xin được một phần thuốc hạ sốt.
Ta nhìn gương mặt nàng.
Bây giờ nàng có mọi thứ.
Thân phận, sủng ái, tiền đồ, còn có sự tin tưởng của Tiêu Mặc Ngọc.
Nàng sợ chỉ một câu của ta sẽ thu hồi tất cả những thứ ấy.
Nhưng thứ Tiêu Mặc Ngọc để tâm, trước giờ không phải khúc hát này đến từ đâu.
Hắn để tâm là vào đêm hắn mất mẫu phi, có người ôm hắn, ngân nga suốt một đêm, cho hắn sự an ủi duy nhất.
Sự an ủi ấy là do ai cho, hắn đã sớm nhận định rồi.
Dù ta có nói, hắn cũng sẽ không tin.
Huống chi, ta cũng chẳng còn hiếm lạ gì nữa.
“Ta sẽ không nói.”
Như Nguyệt thu lại nước mắt trong hốc mắt, cảm kích nắm tay ta:
“Đại ân đại đức của tỷ tỷ, ta sẽ ghi nhớ cả đời. Tỷ tỷ muốn gì? Chỉ cần ta làm được, ta nhất định…”
Ta lắc đầu.
Ta chẳng muốn gì cả.
Cha mẹ đã mất từ lâu, quê nhà cũng chẳng còn người nào.
Tuy nói cung nữ hai mươi lăm tuổi có thể xuất cung, nhưng ra khỏi cung rồi, trời đất mênh mông, lại chẳng có nơi nào ta muốn đến.
Ta nói:
“Ta không cần gì cả.”
Ngẩng đầu nhìn sắc trời, mặt trời đã ngả về tây, ráng chiều nhuộm đỏ nửa bầu trời.
“Ta về Phật đường hầu hạ Thái hậu đây.”
07
Đến Phật đường, không ngờ Tiêu Mặc Ngọc vẫn chưa đi.
Ta lui sang một bên, định chờ bọn họ rời đi rồi mới vào thu dọn.
Thái hậu giữ hắn cùng đến Thọ Ninh Cung dùng cơm. Vừa liếc thấy ta, người vẫy tay:
“Lê Lạc, qua đây hầu hạ.”
Trong Thọ Ninh Cung.
Tiêu Mặc Ngọc ngồi dưới Thái hậu, dáng vẻ đoan chính, giữa mày mắt là vẻ cao quý ung dung của ngày xưa, nhìn không ra chút dấu vết từng ngốc dại.
Ta cúi đầu, qua đó gắp thức ăn rót trà.
Thái hậu gắp một đũa thức ăn, chậm rãi mở miệng:
“Nghe nói ngươi muốn nạp Như Nguyệt làm trắc phi?”
Đũa của Tiêu Mặc Ngọc khựng lại.
“Như Nguyệt bản tính thuần thiện. Tôn nhi từng nhận ân giúp đỡ của nàng, không dám phụ bạc.”
Thái hậu hơi bất ngờ, nhìn ta một cái.
“Ai gia còn tưởng ngươi sẽ muốn nạp Lê Lạc. Nàng cũng hầu hạ bên cạnh ngươi năm năm.”
Lời này vừa rơi xuống, cả phòng tĩnh lặng.
Ta vội quỳ xuống, giải thích:
“Nô tỳ phúc mỏng, không dám có vọng tưởng ấy.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận