Chương 7

Đăng lúc 08:40 - 12/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

Bà ta ca bài ca Diêu Tiểu Mãn còn bé, tôi nhường luôn cả quả trứng gà phần mình.

Bây giờ bà ta lại quỳ. Quỳ trước mặt tôi, để xin mạng tôi đi lấp đường cho người khác.

Tôi từ từ ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt bà ta.

“Đường Quế Vân.”

Trong đôi mắt đẫm lệ của bà ta lóe lên một tia hy vọng.

Tôi nói: “Bà quỳ nhầm người rồi.”

“Bà nên ra mộ mà quỳ trước mặt bố tôi mới phải.”

“Lúc sắp chết ông ấy giao tôi cho bà, là để bà bảo vệ tôi, chứ không phải để bà tự tay xé xác tôi ra làm mồi lấp hố cho nhà họ Diêu.”

Tay Đường Quế Vân rũ xuống.

Diêu Tú Trân bỗng chồm tới định giật lấy quyển sổ trong ngực tôi. Tôi túm chặt cổ tay cô ta, lôi tuột đến cạnh bàn.

“Muốn cướp hả?”

Cô ta đau đến ứa nước mắt: “Chiếu Huỳnh, buông tao ra!”

Tôi ấn mạnh tay cô ta lên lá thư thông báo nhập học.

“Chị biết đây là cái gì không?”

Cô ta giãy giụa: “Tao không biết!”

“Chị biết.” Tôi nhìn chằm chằm vào mắt cô ta. “Chị không chỉ biết, mà chị còn định cầm lá thư này lên Ban quản lý để chứng minh tôi vẫn đang ở nông thôn, không đủ tư cách quay lại trường học.”

Ánh mắt cô ta giật thót.

Ngọn lửa trong ngực tôi bùng lên tận cổ họng. Tôi đoán đúng rồi.

Đường Quế Vân rít lên the thé: “Mày nói bậy!”

Tôi quay sang nhìn bà ta: “Vậy đi hỏi là biết.”

Bà ta sững sờ.

“Lên xã, lên Ban quản lý, lên tận trường học trên thành phố. Cầm đống thư này ra mà đối chứng từng lá một.”

Diêu Tú Trân cuống cuồng, giọng lạc cả đi: “Không được!”

Nhưng vừa nói xong, cô ta chợt nhận ra mình đã lỡ lời.

Bên ngoài vọng vào một tiếng ho húng hắng. Tôi ngoái ra nhìn. Mã Trường Quý đứng sừng sững ở cổng sân, phía sau là Kế toán Tiền và Đỗ Xảo Vân. Cả mấy người trong đội sản xuất vừa làm đồng về cũng theo sau. Không biết bọn họ đã đứng nghe được bao lâu.

Mã Trường Quý mặt lạnh tanh: “Sao lại không được?”

Diêu Tú Trân lùi lại một bước. Đường Quế Vân rũ rượi ngồi bệt dưới đất.

Tôi nhét cuốn sổ, đống thư cũ, và cả bản thảo tiến cử bị tẩy xóa vào túi xách bộ đội cũ rồi vắt chéo qua vai.

“Đội trưởng.” Giọng tôi khàn đặc. “Ngày mai đội mình có tổ chức đại hội được không chú?”

Mã Trường Quý liếc nhìn tôi một cái: “Được.”

“Cháu muốn hỏi cho ra nhẽ trước mặt tất cả mọi người.” Tôi nhìn Đường Quế Vân, rồi lại nhìn sang Diêu Tú Trân. “Bao năm qua, rốt cuộc tôi đã nhường nhịn bao nhiêu thứ.”

“Và lần này, bọn họ rốt cuộc muốn cướp đi cái gì.”

5.

Đại hội đội sản xuất diễn ra vào buổi sáng hôm sau. Đống lúa trên sân phơi được gom gọn sang một bên, ở giữa dọn ra một chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Chân bàn cao chân thấp, Kế toán Tiền phải kê tạm nửa viên gạch mẻ mới giữ cho nó bớt cập kênh.

Đội trưởng Mã đứng sau bàn, tay cầm cái ca tráng men, mặt mày còn u ám hơn cả trời chuyển bão.

Bên ủy ban xã cử hai người xuống. Một người là lão Phạm bên Ban quản lý thanh niên. Người kia là cán bộ văn phòng xã, họ Phương. Cán bộ Phương đeo cặp kính gọng đen, tay lăm lăm cuốn sổ ghi chép, vừa đến đã ngồi sát mép bàn, phong thái kiệm lời.

Khi người nhà họ Diêu lục tục kéo đến, sân phơi lúa đã chật cứng người hóng chuyện. Đường Quế Vân đi đầu, quầng mắt đen kịt như thể cả đêm thức trắng. Diêu Tú Trân khoác hờ chiếc áo xám nhạt lùi lũi theo sau, mặt tái nhợt như xác chết.

Cô ta vừa xuất hiện, có người đã xì xào: “Trông yếu ớt thật.”

Ngay lập tức có người bồi thêm: “Yếu mà ôm hồ sơ người khác chạy khỏe rứa?”

Người kia vội ngậm miệng.

Tôi đứng ở mép đám đông, khoác trên vai chiếc túi bộ đội sờn rách. Đỗ Xảo Vân đứng phía sau, huých nhẹ tay tôi: “Chiếu Huỳnh, đừng sợ.”

Tôi nhìn con dấu đỏ chót nằm chễm chệ trên bàn gỗ. “Không sợ.”

Mã Trường Quý gõ gõ cộc cộc xuống mặt bàn: “Hôm nay gọi bà con cô bác tập trung ra đây, là vì vụ hồ sơ về thành phố của đồng chí Văn Chiếu Huỳnh bị người khác mạo danh nhận hộ.”

Chữ “mạo danh” vừa thốt ra, đám đông rào rào bàn tán.

Đường Quế Vân luống cuống thanh minh: “Đội trưởng, không thể nói thế được. Người một nhà cả, làm gì có chuyện mạo danh ở đây?”

Tôi bước lên trước. “Tôi và Diêu Tú Trân không chung hộ khẩu.”

Đường Quế Vân nghẹn họng.

Tôi rút tờ phô tô sổ hộ khẩu từ trong túi ra. Đó là tờ giấy tối qua Mã Trường Quý đưa tôi vào văn phòng đội để lục lại. Hộ khẩu của tôi đi theo khu thanh niên, nhập thẳng vào đội sản xuất Cờ Đỏ. Hộ khẩu của Diêu Tú Trân vẫn nằm ở nhà họ Diêu trên thành phố, cô ta chỉ mượn cớ “về quê dưỡng bệnh theo mẹ” để chui rúc ở đây thôi.

Từ đầu, cô ta vốn dĩ đã không có tư cách nằm trong danh sách thanh niên xung phong được về thành phố lần này.

Cán bộ Phương đưa tay nhận tờ hộ khẩu, lướt qua vài dòng, mày nhíu chặt lại: “Đồng chí Diêu Tú Trân không phải là thanh niên xung phong?”

Mặt Diêu Tú Trân trắng bệch.

Đường Quế Vân vội vàng bào chữa: “Hồi trước nó cũng từng đi thanh niên xung phong, nhưng vì sức khỏe yếu, nên sau đó…”

Kế toán Tiền quăng cái “bộp” cuốn sổ chấm công xuống bàn. “Có đi hay không, sổ điểm công ghi rõ rành rành đây này.”


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay