Chương 5
Nhiều bạn trong lớp đã đi học thêm từ kỳ nghỉ hè, học trước nội dung chương trình cấp ba.
Vậy nên lúc vào học chính thức, các bạn theo kịp bài rất nhẹ nhàng, còn tôi thì như một con trâu già cần cổi, ì ạch bỏ lên phía trước.
Thầy cô thì luôn dồn tâm sức cho học sinh giỏi, đâu có rảnh bận tâm đám học sinh yêu như tụi tôi hiểu bài hay không.
Chỉ sau một tháng, tự tin trong tôi gần như sụp đổ hoàn toàn.
Đến kỳ nghỉ Quốc khánh mồng Một tháng Mười, anh hai về nhà
Tôi tranh thủ níu anh lại hỏi bài. Nhưng càng hỏi, tinh thần tôi càng chùng xuống.
Không học xuể thật sự học không xuể.
Anh hai đặt bút xuống, nhìn tôi nói:
“Lưu Châu, hồi anh mới vào cấp ba cũng giống hệt em vậy. Cảm thấy mình ngu, khoảng cách với người khác quá lớn”
“Anh muốn học tốt mọi thứ, muốn chứng minh bản thân.”
“Sau này anh mới hiểu, học hành cũng cần biết chọn lọc – cái nào nên dồn lực, cái nào nên buông.”
Anh giải thích cho tôi, lên lớp 11 sẽ tách ban tự nhiên và xã hội.
Chọn ban tự nhiên thì hầu như không cần học môn xã hội nữa, chỉ cần thì tốt nghiệp đạt là được.
Vì vậy, tôi hoàn toàn có thể chọn sớm từ bây giờ, đi trước một bước, củng cố nền tảng.
“Ban tự nhiên thì dễ xin việc hơn. Ban xã hội thì toàn mây môn học thuộc, con gái thường học tốt hơn. Em tự quyết định đì
Đêm đó, trời đây sao.
Anh hai kể chuyện của mình một cách nhẹ nhàng, như thể nó chẳng có gì to tát. Mẹ ruột tôi biết được kết quả thì lại bĩu môi, chép miệng:
“Đấy, tôi nói rồi mà. Con bé này không phải loại có thể học hành được đâu. Với cái thành tích đó, nhiều lăm cũng chỉ đậu được mấy trường hạng ba thôi.”
Người trong làng cũng bàn tán:
“Nhà ông Tổng xay lúa chắc tiên nhiều quả xải không hết, đốt tiền chơi cho vui.
“Thằng Lưu Tài đến giờ vẫn chưa lấy vợ mà họ không gấp gì mới lạ chứ!”
Ai nói là không gấp?
Mợ tôi thì sắp sốt ruột đến phát điên rồi.
Nghĩ tới nghĩ lui, bà vẫn cho rằng nguyên nhân là vì điều kiện gia đình quá kém.
Sau kỳ nghỉ đông năm lớp 10, cậu tôi bắt đầu theo một đội trưởng công trình đi làm xây dựng.
Ở công trưởng năng mưa dãi dầu, gần như không có ngày nghỉ, cực khổ vô cùng, nhưng mỗi tháng được khoảng ba nghìn tệ – còn nhiều hơn hồi làm nghề xay lúa.
Mợ tôi thì nhận nấu cơm cho công nhân ở công trường.
Ngoài tiên lương, bả còn lượm thêm được mở dây kẽm, sắt vụn các thứ, tính ra mỗi tháng cũng có gần hai nghìn. Mợ tăng tiền sinh hoạt cho tôi lên ba trăm tệ:
“Anh hai mày hồi đó chỉ có hai trăm rưỡi. Sau này đi làm rồi, mày phải trả gấp năm lần cho tao, biết chưa?”
“Biết rồi, biết rồi…”
Sống với mợ bao năm, tôi cũng dân quen tỉnh bà.
Miệng thì toàn lời sắc bén, nhưng bụng lại mềm như đậu hũ.
Năm lớp 11, kỳ nghỉ đông, cuối cùng anh cả cũng dắt bạn gái về ra mắt.
Mợ tôi mừng quýnh lên, bắt đầu lo chuẩn bị cưới xin.
Nhưng cô gái đó lại yêu cầu sính lễ là một trăm nghìn tệ, còn muốn mua nhà ở huyện.
Khoản này thì quá sức với cậu mợ tôi rồi.
Cậu tôi ngồi dưới mái hiên, thuốc lá Phù Dung cậu hút từ điều này đến điều khác, hút hết cả bao.
Ngoài trời, tuyết bay trăng xóa.
Rõ ràng là nhẹ như bông, thế mà khi rơi lên vai cậu, lại như cả ngàn cân đè nặng, khiến lưng cậu như còng thêm xuống.
Mẹ ruột tôi lại nhân cơ hội lên tiếng.
“Hồi đó mà nghe tôi, đứng cho Lưu Châu đi học, gả nó đi sớm, thì giờ đã có sính lễ cưới vợ cho thắng lớn rồi còn gì.”
Bà còn bày cho anh cả một kế
“Cứ làm nó có bầu trước đi. Có thai rồi, không cần tiên bạc gì, nó cũng sẽ phải cưới thôi.”
Hồi đó trong làng cũng có không ít người cưới vợ bằng cái cách “bắt cưới vì bầu” như vậy.
Cậu tôi, người trước giờ nổi tiếng hiền lành, lần đầu tiên nổi trận lôi đình:
“Bà im đi! Mấy chuyện trong nhà tôi, từ nay về sau bà đừng có chen vào nữa!”
Mẹ ruột tôi vừa đi vừa chửi:
“Tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho mấy người thôi, đúng là lòng tốt bị chó căn!” Chuyện cưới xin này, cuối cùng cũng không thành.
Anh cả buồn bã chán nản, bỏ việc luôn.
Mợ tôi thì đau lòng, tóc bạc đi trông thấy:
“Nó cũng gần hai mươi sáu rồi, chẳng lẽ thật sự sống độc thân cả đời sao…
Sau khi nghỉ làm, anh cả kéo mạng về nhà, mua một chiếc máy tính cũ.
Dân làng thì bàn ra tán vào, lời đàm tiếu như muốn chôn cả nhà tôi.
Người thì nói:
“Hai vợ chồng nó bị mỡ heo che mặt, nuôi con gái nhà người ta mà cuối cùng lại làm hỏng cuộc đời con trai mình.”
Người thì bảo:
“Thằng cả xong rồi, giờ không kiếm tiền, ngày nào cũng ở lì trong nhà chơi máy tính.”
Mợ tôi chạy đôn chạy đáo khắp nơi nhờ người mai mối cho anh cả.
Nhưng trong vòng mười dặm tám làng, ai vừa nghe hoàn cảnh nhà tôi là lập tức từ chối ngay.
Mợ sợ anh cả nghĩ quẩn, chăng dám để anh đi công trình nữa.
Ban ngày anh ngủ lì không dậy, nhưng đến tối thì ngồi trước bàn phím gỗ lộc cộc.
Cuối cùng mợ không chịu nổi nữa, nhẹ nhàng khuyên:
“Con gái không có người này thì sẽ có người khác, con phải gượng dậy, đừng cả ngày căm đầu vô cái máy tính như vậy”
Anh cả bình thản đáp:
“Con không chơi máy, con đang viết tiểu thuyết kiếm tiên.”
Anh cả nói làm công nhân dây chuyền cả đời cũng chẳng có tiền đô, anh muốn thử làm một việc có tương lai hơn.
Mợ không tin. Tôi cũng tò mò, hỏi anh viết truyện gì.
Anh không chịu đưa cho tôi đọc:
“Không phải thứ cho cô gái nhỏ như em xem.”
Tôi bản tín bản nghi.
Mãi về sau tôi mới biết, hồi đó mạng chưa bị kiểm duyệt gắt gao như bây giờ, anh cả viết toàn tiểu thuyết nhạy cảm gần như sát ranh giới kiểm duyệt.
Tiếng pháo nổ vang rên đón năm mới, trong chớp mắt lại thêm một cái Tết nữa trôi qua.
Tôi còn nửa năm là đến kỳ thi đại học.
Sau khi tách ban ở lớp 11, tôi được xếp vào lớp chọn khối tự nhiên.
Từ khi loại bỏ các môn kéo chân, thứ hạng của tôi bắt đầu nhảy vot.
Lúc mới chia ban, tôi xếp hạng 98 toàn khối
Thi học kỳ 1 lớp 11, lên hạng 76.
Học kỳ 2 lớp 11, nhảy lên hạng 62.
Đến thi học kỳ 1 lớp 12, tôi đứng hạng 55.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận