Chương 1
Năm tôi năm tuổi, họ vì muốn sinh thêm một đứa con trai mà đem tôi cho cậu nuôi.
Từ ngày ấy, cha mẹ ruột bảo tôi: “Đừng gọi chúng tao là ba mẹ nữa, cậu và mợ mới là ba mẹ của mày.”
Mợ thì phản bác ngay: “Nó đâu phải do tôi sinh ra, gọi bậy cái gì vậy.”
Thế là, khi mới năm tuổi, tôi đã trở thành một đứa trẻ không cha không mẹ.
Chương 1:
Năm tôi tròn năm tuổi, cha mẹ ruột nhận năm trăm tệ, định gả tôi cho một cặp vợ chồng có đứa con trai bị thiểu năng.
May mà cậu tôi chạy suốt đêm tới nơi, chăn tôi ra sau lưng, bảo:
“Nhà tôi đã có hai thằng con trai rồi, cứ để Tam Muội làm con gái nuôi của tôi đi.”
Lúc đó tôi vẫn chưa có tên chính thức.
Cũng như nhiều đứa con gái thứ ba khác trong làng, tôi được gọi đơn giản là “Tam Muội”.
Về sau, mợ tôi nhắc lại chuyện này không biết bao nhiêu lần:
“Nếu không có cậu mày, thì mày đã bị gả cho thằng ngốc đó rồi!”
“Lớn lên mày nhất định phải biết ơn cậu mày nghe chưa?”
Cậu nhờ một ông cụ trong làng đặt tên cho tôi: Tống Lưu Châu.
Cậu hy vọng tôi sẽ là viên ngọc sáng lấp lánh, nhưng thực tế, tôi chỉ là một viên sỏi tầm thường chẳng có gì nổi bật. Cậu rất tốt, nhưng cậu cũng rất bận.
Ngày nào cậu cũng phải lái chiếc máy tuốt lúa đi khắp các làng giúp người ta tuốt vỏ thóc.
Từ năm, sáu giờ sáng đã ra khỏi nhà, có hôm tám, chín giờ đêm mới về tới.
Mợ thì lúc nào cũng cau có, gương mặt lạnh tanh như đá.
Anh cả lúc đó mười ba tuổi, đang tuổi nổi loạn, gần như chẳng thèm để ý đến tôi.
Anh hai hơn tôi hơn hai tuổi, suốt ngày giật tóc, kéo áo, thậm chí còn nhét chuột chết vào chăn tôi…
Tôi ngày nào cũng mong trời mưa, chỉ cần mưa thì cậu sẽ không đi làm.
Có cậu ở nhà, tôi mới cảm thấy nơi ấy thật sự là nhà mình.
Chẳng bao lâu sau, cậu cho tôi đi học lớp mầm non.
Mợ giận đến mức mặt dài cả cây số:
“Ông đem nó về cho ăn là được rồi, còn tốn tiền cho nó đi học? Ông nhiều tiền không biết tiêu vào đâu hả?”
Cậu tôi chỉ cười cười dỗ dành:
“Trưởng thôn nói rồi, giờ con nít đều phải đi học, không cho đi học là phạm pháp đó.”
Mợ vẫn tiếp tục chửi rủa không ngừng.
Tôi đứng đó, hai tay đan vào nhau, không nói một lời, chỉ mong mình là đứa điếc, không nghe thấy gì cả. Cậu tôi hạ giọng dỗ dành:
“Thôi mà, đừng nói mấy chuyện này trước mặt Lưu Châu.”
Mợ tôi liếc tôi một cái sắc như d.a.o rồi quay người bước vào bếp.
Chẳng bao lâu sau, trong bếp vang lên tiếng “bốp bốp bốp” của dao chặt thớt.
Cậu kéo tôi lại gần, nhẹ giọng khuyên:
“Mợ con tính khí hơi nóng, chữ bụng dạ không xấu đâu. Lưu Châu à, sau này con chịu khó giúp mợ làm việc nhiều một chút rồi mợ sẽ quý con thôi.”
Tan học, anh hai tôi tụ tập cùng đám con trai trong xóm chơi bản bị, chơi đập giấy.
Còn tôi thì căm đầu chạy về nhà đi cắt rau cho heo ăn.
Mấy người chắc không biết đâu, loại rau cần nước mà giờ bản mười mấy tệ một ký đó, hồi ấy mọc đầy dọc bờ ruộng.
Lũ heo nhà tôi ăn đến phát ngán.
Cắt xong rau cho heo, tôi phải phụ nấu cơm, nhặt rau, chờ mợ về chỉ việc xào là ăn được.
Cuối tuần, tôi còn phải giặt đồ cho cả nhà.
Thau đựng đồ to đến nỗi đứng lên còn cao hơn nửa người tôi.
Hồi đó, việc đồng áng nhiều không kể xiết. Trồng khoai lang, lật dây khoai, gieo đậu phộng, thu hoạch đậu, cấy mạ, nhổ cỏ, xịt thuốc, trồng vội gặt vội….
Cậu tôi bận bịu suốt ngày ở ngoài, phần lớn việc nhà đổ lên vai mợ.
Bà ấy làm đồng về thì mệt rã rời, anh cả thì cãi lời, anh hai thì nghịch phá chẳng ngơi tay.
Giờ nghĩ lại, cái tính khí khó chịu của mợ cũng là điều dễ hiểu.
Trẻ con hay buồn ngủ, nhiều khi cậu về đến nhà thì tôi đã ngủ say rồi.
Sáng dậy, việc đầu tiên tôi làm là sờ dưới gối.
Kẹo mút, kẹo viên, bột ô mai…
Đó là chút thương yêu âm thầm mà cậu dành riêng cho tôi.
Hôm ấy, tôi sờ vào – trống trơn.
Đang hụt hẫng, mợ đẩy cửa bước vào, mặt mày hầm hầm, giơ cây kẹo mút trong tay lên quát:
“Tiền đâu mà mày mua kẹo? Mày ăn cắp phải không?”
Tôi mím chặt môi, không nói một lời. Mợ tức điên lên.
“Lúc nhỏ ăn cắp kim, lớn lên ăn cắp vàng.”
“Tao không đ.á.n.h mày một trận cho nhớ đời thì không được!”
Nói rồi, bà vớ lấy cây chổi cán tre dựng ở góc tường, quất thẳng lên người tôi. Đúng lúc đó, anh cả ăn sáng xong chuẩn bị đi học.
Anh đứng ở cửa, giọng vỡ tiếng nghe gắt gỏng đầy bực bội:
“Mày bị câm à? Cái đó là ba mua cho mày mà, sao không nói?”
Tối hôm đó, tôi nghe thấy mợ khóc thút thít trong phòng.
“Tôi theo ông bao nhiêu năm rồi, có thấy ông mua cho tôi cây kẹo nào đâu… Vậy mà giờ ông đối xử với con nhỏ đó tốt quá ha.”
Cậu nhẹ nhàng dỗ:
“Tiền tôi kiếm về chẳng phải đều đưa bà giữ hết rồi sao? Bà muốn ăn gì thì mua, tôi có cản bao giờ đâu….
“Nhưng mà vậy sao giống nhau được!”
“Thôi, nhỏ tiếng chút đi, để tụi nhỏ nghe được thì mất mặt lắm.”
Tiếng trong phòng dần nhỏ lại, rồi cậu nhẹ nhàng đẩy cửa phòng tôi.
Tôi nghẹn ngào nói:
“Cậu, sau này đừng mua đồ ăn vặt cho con nữa…”
Cậu vên lại màn cho tôi, nhẹ giọng:
“Người lớn cãi nhau không liên quan gì đến con đâu, ngủ đi.”
Từ hôm sau, mỗi lần cậu mang về đồ ăn vặt đều là hai phần. Một phần cho tôi, một phần cho mợ.
Anh hai hét ầm lên:
“Con cũng muốn ăn!”
Cậu giảng cho một cái tát nhẹ sau đầu: “Con trai con đứa mà ăn cái gì!”
Mợ thì giọng mỉa mai:
“Tôi cũng nhờ phúc đứa cháu gái mới được đãi ngộ thế này đó.” Nhưng có điều, lúc ngậm cây kẹo mút đi qua nhóm bà con trong xóm, mặt mợ lại tươi như hoa.
Cười rạng rỡ khoe:
“Ông nhà tôi còn coi tôi như con gái mới lớn vậy đó, ngày nào cũng mua kẹo cho tôi ăn. Các bà nói coi, có phải ông ấy hoang phí quá không!”
Hơn một năm sau, mẹ ruột tôi cuối cùng cũng toại nguyện – sinh được một đứa con trai.
Cậu mợ dẫn tôi đi ăn tiệc đầy tháng.
Nhà mẹ ruột gần như bị ban kế hoạch hóa gia đình dọn sạch đồ, đến ghế ngồi cũng phải mượn hàng xóm.
Thế mà mặt bà ấy vẫn đầy vẻ hân hoan:
“Cuối cùng cũng để được thằng con trai rồi, xem còn ai dám nói sau lưng tôi không biết để!”
Họ đặt tên nó là Trương Vĩ.
Nó vàng khè, da đen nhẻm, mặt thì đầy lông tơ, nhìn y như một con khỉ con
Tôi chẳng hiểu sao mọi người lại cử khen là đáng yêu.
Tôi gần như theo phản xạ gọi một tiếng: “Mẹ”
Nụ cười trên mặt mẹ ruột lập tức đông cứng lại:
“Đừng gọi bậy, bây giờ cậu và mợ mới là ba mẹ của con, hiểu chưa?”
Mợ tôi thì cười gương gạo, giọng lạnh tành:
“Nó có phải từ bụng tôi chui ra đâu, đừng có gọi tôi là mẹ.”
Vậy rốt cuộc, ai mới là ba mẹ tôi?
Cuối cùng, cậu vỗ nhẹ lưng tôi, dỗ dành:
“Đi chơi với mấy chị đi con.”
Khách khứa đến dự đều được đãi rượu nếp trứng gà. Trong bát ai cũng có hai quả trứng gà to.
Còn bát của tôi, chỉ toàn nước đường loãng toẹt.
Giống như biết bao lần trước đó, mẹ ruột lại nói:
“Nhà không đủ trứng, với lại con nít ăn nhiều trứng quá cũng không tốt đầu”
“Bếp sắp tắt lửa rồi, con ra nhóm lại giùm cô một tay đi.”
Lúc đó tôi cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng lại không biết sai ở chỗ nào.
Một đứa trẻ nhỏ như tôi khi ấy, còn chưa biết phải làm sao để phản kháng lại cái gọi là “uy quyền của cha mẹ”.
Sau đó, mợ vào bếp, thấy tôi mồ hôi nhễ nhại vì hơ lửa, liền túm lấy tôi kéo ra ngoài.
Bà véo tai tôi, mảng lớn:
“Quần áo mới mua cho mày đấy, vậy mà chui vào đây nghịch lửa hả!”
“Đi ăn tiệc cũng không chịu yên thân!”
Giọng bà the thẻ, vang khắp cả sân, khiến mẹ ruột tôi cũng phải bước đến.
Mặt bà lúng túng:
“Là em bảo Tam Muội đốt lửa đó
Mợ tôi buông tay ra, mặt thần nhiên:
“Õ, vậy thì tốt quá rồi. Nó là con cô mà, sau này cứ để nó lại lo cơm nước cho cô luôn đi.”
Sắc mặt mẹ ruột tôi thoáng biến đổi, vội vàng đỡ lời:
“Em chỉ bảo con bé giúp một tay thôi, chứ đã cho người ta rồi thì sao có chuyện đòi lại được”
Hai người qua lại vài câu, đem tôi ra mà đùn đẩy như thể món đồ bỏ đi.
Cuối cùng, cha ruột tôi xuất hiện.
Ông kéo dài giọng, lạnh lùng nói: “Nếu chị dâu không nhận, tôi lại đem nó qua nhà Trương Ma Tử cũng được.”
“Người ta còn chịu trẻ năm trăm tệ, vừa hay mua sữa cho thẳng Tiểu Vĩ
Trên đường về, mợ tôi không ngừng măng tôi:
“Dù sao thì cũng là máu mủ ruột rà, không cho mày ăn trứng mà mày vẫn căm đầu làm việc cho họ
“Mày có ngoan cách mấy thì sao? Họ cũng đâu khác gì vứt rác, tiện tay là quầng mày đi.”
“Ba đứa con gái mà chỉ bỏ lại mình mày, hử, đúng là
Tôi ngồi trên gác ba-ga trước xe đạp, gió hè nóng hầm hập thốc thăng vào mặt, khiến mắt tôi cay xẻ, bỏng rát.
Từ hôm ấy, tôi có cậu mợ, có cô dượng.
Nhưng lại không có cha mẹ.
Bình thường mợ tôi cũng không đến nỗi nào, chỉ có điều – mỗi lần sắp vào năm học mới, bà lại dễ nổi cáu hơn hẳn.
Dù khi ấy giáo dục bắt buộc đã phổ cập, nhưng đi học vẫn phải đồng tiền.
Ba đứa con cùng học một lúc, đối với cha mẹ ở nông thôn mà nói, đúng là áp lực nặng nề.
Cậu tôi lần nào cũng phải tốn khôi công sức để thuyết phục mợ cho tôi tiếp tục đi học.
Mỗi kỳ nghỉ hè, cha mẹ ruột lại gọi tôi về ở một thời gian.
Tôi không muốn đi, nhưng cậu luôn nhẹ nhàng bảo:
“Dù gì họ cũng là ba mẹ ruột của con, gọi con về là vì nhớ con thôi
Nhà cha mẹ ruột tôi chỉ có một cái quạt trần ba cảnh, mùa hè thì nóng hầm hập.
Cả nhà trải chiếu ngủ ngay trên nền xi măng.
Tôi năm mép ngoài cùng, gần như chẳng cảm nhận được chút gió nào, chỉ có mùi mồ hôi nồng nặc tử khắp căn phòng phả vào mũi. Thật ra, họ chẳng hề nhớ tôi.
Chẳng qua là đến mùa gặt, việc đồng áng nhiều, bắt tôi về để có thêm người làm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận