Chương 2498: Lễ chế
Bạch lão gia thành công bị thuyết phục, lập tức đi tìm lão Chu đầu thương lượng chuyện mượn trạch viện để tổ chức hỷ yến.
Lão Chu đầu không có nửa điểm ý kiến, trước khi đám Mãn Bảo thành thân mà tổ chức một buổi, coi như diễn tập trước thì quá tốt rồi.
Thế là lão vui vẻ nhận lời, còn nắm lấy tay Bạch lão gia nói: “Người cùng quê với nhau cả, khách sáo làm gì. Đúng lúc nhà ta hiện giờ đang đông người, mấy đứa trẻ hai ngày nay cũng được nghỉ học, bên ngài có việc gì cứ sai bảo chúng nó đi làm, đừng có ngại.”
Hồi ở Thất Lý thôn, nhà có hỷ sự mượn bàn ghế bát đũa qua lại là chuyện bình thường. Thỉnh thoảng trong nhà không đủ chỗ thì bày cỗ ra tận ngoài đường, nếu đường không đủ bằng phẳng thì dọn sang nhà huynh đệ, nếu không có huynh đệ thì dọn sang nhà thúc bá, không được nữa thì dọn sang nhà hàng xóm, tất cả đều là những việc rất đỗi bình thường, hoàn toàn nằm trong phạm vi thấu hiểu của lão Chu đầu.
Nhất là việc thi đỗ cao thế này lại là chuyện đại hỷ, nhà họ Chu có thể ké chút hỷ khí, lão hận không thể ngày nào cũng được ké. Lỡ đâu dính dáng được chút may mắn, mấy đứa nhỏ đang đi học nhà lão sang năm cũng đỗ cao thì sao?
Được nhà họ Chu đồng ý, Bạch lão gia lập tức lấy tiền ra đi chuẩn bị đồ đạc.
Tiệc mừng thi đỗ khác với những loại hỷ yến khác, chuẩn bị dăm ba ngày là xong. Đương nhiên phải tổ chức ngay khi cái không khí vui mừng này đang hừng hực. Lần trước bọn Bạch Thiện thăng quan cũng cứ lề mề nấn ná mãi.
Nhà họ Phong hiển nhiên cũng có chung suy nghĩ ấy.
Nhưng ngày lành tháng tốt thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy ngày, cho nên vừa chọn là đã đụng lịch nhau chan chát.
Tuy nhiên không sao, người không đến được thì lễ vật đến là được. Hoặc có thể nửa ngày đầu ăn ở nhà này, nửa ngày sau chạy sang nhà kia. Chỉ cần không phải đi làm, một ngày chạy xô năm đám cưới cũng vô tư.
Triệu Lục Lang quảng giao bạn bè rộng, tất nhiên hắn cũng không thể chạy kịp năm đám, nhưng hắn cũng bon chen được bốn đám, ngang ngửa với Đường huyện lệnh.
Tổ chức xong hỷ yến rộn ràng, chuyện hôn sự của công chúa cũng có thể bắt đầu bàn tính.
Lễ bộ đến tận cửa dạm ngõ, Bạch lão gia tinh thần chấn động, lập tức dẫn hai đứa con trai đi thương nghị.
Lễ bộ đã chọn được một ngày rất đẹp, tết Hoa Triêu năm sau chính là một ngày lành.
Thế nhưng mắt Bạch lão gia sắc bén nhìn thấy bên trên vẫn còn một ngày nữa, mùng Tám tháng Hai, có vẻ cũng rất tuyệt, chủ yếu là vì nó diễn ra sớm hơn.
Lễ bộ liền giải thích: “Ngày đó đã định cho Trường Dự công chúa rồi. Trường Dự công chúa lớn tuổi hơn, cho nên xuất giá trước.”
Thực ra Hoàng đế muốn cả hai cô con gái cùng xuất giá vào tết Hoa Triêu, nhưng bị Ngụy Tri từ chối thẳng thừng, các đại thần khác cũng bày tỏ sự phản đối, họ cho rằng điều này không hợp quy củ lễ chế. Hết cách, Hoàng đế đành phải lùi một bước, để hai cô con gái xuất giá cách nhau năm ngày.
Cũng chỉ là người trước người sau mà thôi.
Định xong ngày tháng, Lễ bộ liền dẫn người nhà họ Bạch đi xem Phủ Công chúa. Đây sẽ là nơi họ bái đường thành thân. Tất nhiên, đồ đạc bên trong sẽ do Lễ bộ và Công bộ chuẩn bị, nhưng cũng có thể lắng nghe thêm vài ý kiến đóng góp từ phía nhà họ Bạch.
Lễ bộ còn vô cùng tâm lý chỉ sang phủ bên cạnh nói: “Bên đó chính là Phủ Công chúa Trường Dự.”
Bạch Nhị Lang có thể mường tượng ra viễn cảnh nhà họ sau này sẽ náo nhiệt nhường nào. Hắn gật gù, nhưng vẫn tỏ ra hứng thú hơn với Phủ Công chúa Minh Đạt. Nếu không có gì thay đổi, sau này hắn sẽ có một khoảng thời gian rất dài sinh sống ở đây.
Rời khỏi Phủ Công chúa, Bạch lão gia liền kéo tay con trai thủ thỉ: “Nhị Lang à, con cứ yên tâm, lát nữa về nhà cha sẽ lượn qua ngõ Thường Thanh xem thử còn viện nào rao bán không. Đắt mấy cha cũng phải tậu cho con một cái tiểu viện. Sau này nếu con có cãi nhau với công chúa thì cứ rút về tiểu viện của mình mà ở.”
Bạch Nhị Lang: “Cha, nhà ở kinh thành ngày một đắt đỏ. Ngay cả ở ngõ Thường Thanh, một cái tiểu viện hai gian bây giờ cũng lên tới ba ngàn lượng rồi. Nếu cha thấy áy náy trong lòng thì cứ đưa tiền mặt cho con là được.”
Hắn nói tiếp: “Sau này nếu con có cãi nhau với công chúa, con có thể chạy sang chỗ Chu Mãn, hoặc sang chỗ Bạch Thiện, không được nữa thì còn có đại ca cơ mà. Con thiếu gì chỗ để đi.”
Bạch lão gia hất tay hắn ra: “Con sắp làm phò mã đến nơi rồi, sao có thể bần hàn như thế được?”
“Đây đâu phải là bần hàn, đây gọi là tiết kiệm,” Bạch Nhị Lang cãi lý: “Tiết kiệm là mỹ đức. Mua nhà mà con không ở, đã là để làm chỗ tá túc cho con thì lại không tiện cho thuê, còn phải nuôi thêm một đám hạ nhân ở đó trông coi, tốn kém biết bao nhiêu.”
Bạch thái thái nghe mà ngớ người, sau đó là vẻ mặt đau xót, nước mắt chực trào ra: “Con trai của mẹ, mấy năm nay rốt cuộc con đã phải chịu bao nhiêu khổ cực vậy hả? Nhớ lại ngày trước có khi nào con để tâm tới tiền bạc đâu? Trong tay có bao nhiêu là tiêu xài bấy nhiêu, bây giờ lại tiết kiệm đến mức này…”
Bạch thái thái đau lòng khôn xiết.
Bạch lão gia: “…Đó là vì tiền nó xài có phải tiền của nó đâu. Nó cũng chỉ mạnh miệng lúc ở làng thôi. Nhưng Thất Lý thôn làm gì có chỗ nào để xài tiền? Đi dạo hội miếu, đi chợ phiên bên thôn Đại Lê, một xâu tiền đồng là đủ cho nó xưng vương xưng bá rồi. Bà xót cái nỗi gì, bản tính của nó vốn đã vậy.”
Bạch Nhị Lang: “Đây là bản tính lương thiện thuần phác, có gì không tốt?”
“Ta thấy con toàn học thói từ Thiện Bảo thì có.”
“Ban nãy cha vừa bảo bản tính con vốn vậy mà.”
Bạch lão gia giơ tay định đ.á.n.h hắn: “Càng lúc càng hay cãi chày cãi cối, lát nữa ta phải mách tiên sinh con, để tiên sinh đ.á.n.h con một trận.”
Bạch Nhị Lang bèn im bặt.
Bạch lão gia đưa ra quyết định độc đoán, phẩy tay nói: “Ta nói mua là mua. Nhà to thì không với tới, nhưng chẳng lẽ nhà nhỏ nhà ta lại không mua nổi sao?”
Bạch Nhị Lang lại tò mò hỏi: “Cha, mấy người bạn học Quốc T.ử Giám của con hay than vãn chuyện sống ở kinh thành gian nan đắt đỏ, hiện giờ còn có khối người phải ở trọ trong Quốc T.ử Giám hoặc thuê nhà bên ngoài. Nhà mình giàu thế cơ à, trạch viện cứ mua hết cái này đến cái khác.”
Bạch lão gia có chút tự hào, hơi hất cằm lên nói: “Đồ quý giá thì không nhiều, nhưng mua cho con và đại ca con mỗi đứa một cái trạch viện ở kinh thành thì nhà ta vẫn làm được.”
“Nhưng nhà ta ở Miên Châu cũng có biệt viện mà…”
“Ây da, mấy cái viện đó đâu có đáng tiền, hai ba trăm lượng là mua đứt được một căn tam tiến rồi. Hơn nữa đó cũng không phải do cha mua, mà là tổ phụ con mua đấy chứ…”
Năm xưa Bạch lão gia vì chuyện tranh chấp thị phi ở Miên Châu, điền sản và việc làm ăn đều bị chèn ép, lại thêm bất hòa với vị Thứ sử Miên Châu đương thời, nên mới dời nhà về Thất Lý thôn sinh sống.
Có điều vị Thứ sử kia cũng chẳng tại vị được lâu. Ông ta đi chưa được hai năm thì đã vì tội tham ô nhận hối lộ mà bị giáng chức đày đi nơi khác. Nghe nói sau đó lại bị giáng chức liên tiếp, đến giờ cũng chẳng rõ còn làm quan nữa hay không.
Chỉ là lúc đó Bạch lão gia đã an cư ở Thất Lý thôn. Dù là ông hay mẫu thân và thê t.ử đều cảm thấy cuộc sống ở nông thôn cũng không tồi. Ngoại trừ việc đi lại bất tiện, đôi lúc hơi tẻ nhạt, thì lại thoải mái hơn ở Miên Châu rất nhiều. Thêm vào đó dân phong ở Thất Lý thôn rất thuần hậu, ông cũng chẳng buồn dọn nhà nữa, cứ thế mà sống yên ổn định cư luôn.
Nhưng dẫu sống ở Thất Lý thôn, gia sản của ông không hề nhỏ.
Ông không chỉ là một trong ba địa chủ lớn nhất của La Giang huyện, ừm, bây giờ là một trong hai rồi.
Ở Miên Châu, ông cũng sở hữu không ít ruộng đất và cửa tiệm. Dù thu nhập hàng năm không quá nhiều, nhưng suốt hai mươi năm qua, ông tiêu xài có bao nhiêu đâu.
Tiền bạc luôn được ông tích cóp dành dụm cho các con.
Mua hai cái trạch viện vẫn dư dả chán.
Ông không chỉ có khả năng tậu trạch viện, mà còn thừa sức sắm sửa thêm những thứ khác làm đồ cưới, à không, là sính lễ cho cậu con trai út.
Về điểm này thì ông và lão Chu đầu cực kỳ đồng điệu. Nhắc đến sính lễ, thứ đầu tiên ông nghĩ đến cũng là ruộng đất.
Sinh ra đã là địa chủ, từ nhỏ đến lớn đều mang tư duy địa chủ, Bạch lão gia luôn tâm niệm rằng: Chỉ cần có đất, là sẽ có địa vị, có tiền bạc, có cả quyền lực. Vì thế, đất đai chính là thứ thiết yếu nhất.
Lúc chuẩn bị sính lễ cho Bạch Nhị Lang, thứ đầu tiên ông nghĩ tới cũng là ruộng đất.
Tất nhiên, không phải bây giờ ông mới bắt đầu rục rịch đi mua. Kể từ lúc đặt chân lên kinh, ông đã sai người dò la hỏi han khắp các vùng lân cận kinh thành, trải dài đến tận Ung Châu. Giống y như lão Chu đầu, ông chia ra nhiều đợt để thâu tóm những mảnh ruộng đất ưng ý.
Ừm, số lượng ông mua được nhiều hơn lão Chu đầu gấp mấy lần.
Ông đem đống khế ước đất này phân loại rõ ràng, rồi chìa ra trước mặt Bạch Nhị Lang: “Thấy chưa, trạch viện thì bõ bèn gì, chẳng đáng giá là bao. Mấy thứ này mới thực sự là mỏ vàng này.”
Bạch Nhị Lang há hốc mồm kinh ngạc, không nhịn được vươn tay ra mân mê đống khế ước, hỏi: “Cha, chỗ này đều là của con hết ạ?”
Bạch lão gia lập tức gạt tay hắn ra: “Đương nhiên là không phải, một nửa trong số này là của đại ca con.”
Ông nói tiếp: “Lễ bộ đã dặn dò kỹ lưỡng rồi, bảo chúng ta không được chuẩn bị sính lễ quá phô trương, phải tuân theo lễ chế.”
Mặc dù Bạch lão gia chẳng hiểu mô tê gì về cái quy củ cưới công chúa lại phải nộp ít sính lễ, nhưng Lễ bộ đã ám chỉ rành rành như thế, ông đành phải răm rắp nghe theo.
[Lời tác giả]: Hi hi, báo cho mọi người một tiếng, đoạn trước có một hạt sạn (bug) nhỏ. Nhờ có bạn đọc nhắc nhở, ta mới phát hiện mình tính nhầm thời gian. Cứ đinh ninh là đợt bùng dịch đậu mùa xảy ra đúng vào năm Thái hậu băng hà, nhưng thực ra là vào dịp tết năm sau. Vậy nên thời gian thủ hiếu của Minh Đạt và mọi người kéo dài đến tận tháng Chạp năm ngoái mới mãn tang. Tức là lúc bọn Mãn Bảo từ Tây Vực trở về Hạ Châu là họ đã mãn tang rồi.
Cho nên đoạn này không đề cập đến việc họ mãn tang nữa. Đợi vài bữa rảnh rang, ta sẽ quay lại sửa cái bug ở đoạn trước, mong mọi người lượng thứ nhé.
Còn nữa, đây là chương cuối của tối nay rồi, chúc mọi người ngủ ngon.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận