Chương 2465: Hóa đơn
Mãn Bảo thấy hai cha con sắp cãi nhau đến nơi, vội vàng chuyển chủ đề: “Tứ ca, xem chừng khi nào rảnh thì đi chủng đậu với muội nhé? Ừm, để bọn Lập Học xin nghỉ học vài hôm, mọi người kéo nhau vào Hoàng trang chủng đậu luôn một thể.”
Lão Chu đầu thắc mắc: “Chủng ở nhà không được à? Sao lại phải lóc cóc chạy vào Hoàng trang?”
Mãn Bảo giải thích: “Bên đó an toàn hơn, lại có sẵn chỗ. Để lát nữa con bàn bạc với Tiêu viện chính xem có cần tốn thêm phí tổn gì không.”
Chi phí thì không cần thiết, chí ít là hiện tại không cần. Tiêu viện chính còn mong người tới chủng đậu càng đông càng tốt. Ông ấy đã liệt kê một danh sách những người trong Thái y viện, về cơ bản các thành viên trong gia đình từ tám đến mười sáu tuổi đều đã có mặt đầy đủ.
Nếu đại thần trong triều còn nghi ngờ, Thái y viện sẽ đưa ra lời cam đoan chắc nịch.
Ngay cả người nhà Tiêu viện chính cũng tham gia, đứa cháu đích tôn sáu tuổi của ông cũng được đưa vào đó. Lư thái y cũng rục rịch muốn gửi người vào, ngặt nỗi ông chỉ có mỗi cô cháu gái, tuổi lại quá nhỏ nên ông không nỡ, đành ngậm ngùi chọn đứa con trai út đưa vào.
Thế là, vắc-xin chưa kịp quảng bá rộng rãi, người nhà của các thái y trong Thái y viện đã rủ nhau đi chủng đậu trước, trong đó người nhà Chu Mãn là đông nhất.
Mãn Bảo đối diện với ánh mắt của các đồng liêu, bất đắc dĩ dang hai tay phân trần: “Hết cách rồi, nhà ta neo người đâu có được.”
Cháu chắt ít nhất thì có Lục Đầu, gộp cả Chu Lập Trọng vào, toàn bộ đều lũ lượt kéo nhau đi chủng đậu, cơ mà xét cùng vai vế với Mãn Bảo thì chỉ có Chu tứ lang đi thôi.
Những người khác rất ít khi xuất hành xa, đ.â.m ra không nhất thiết phải chủng đậu bằng mọi giá.
Tuy nhiên Hướng Minh Học và Chu Lập Quân cũng đi, họ thường phải bôn ba nay đây mai đó, nhất là những chuyến đi đến tận thảo nguyên xa xôi, nên cẩn tắc vô ưu là tốt nhất.
Cả một đám ồn ào dọn vào Hoàng trang, Mãn Bảo và Lư thái y lại một lần nữa bị nhốt lại bên trong.
Vì lần này người tham gia toàn là gia quyến quan lại, số lượng lại không hề nhỏ, nên đích thân Hoàng đế cũng sốt sắng quan tâm, ngày nào cũng phải hỏi han một lượt, e ngại lỡ đâu có vị quan quyến nào hy sinh vì việc công.
Cũng may có đông đảo thái y thay phiên nhau túc trực theo dõi, vắc-xin đậu mùa lại là loại đã qua không biết bao nhiêu lần thử nghiệm, đơn t.h.u.ố.c cũng được điều chỉnh kỹ lưỡng, thành thử chẳng xảy ra sự cố ngoài ý muốn nào. Cùng lắm chỉ có ba người sốt cao một trận, nhưng đậu nổi lên không nhiều, chỉ vật vã qua một đêm hoặc một ngày là êm xuôi.
Bởi thế mọi quan quyến sau nửa tháng cư trú tại Hoàng trang đều bình an xuất viện. Hoàng đế thấy vậy, lòng lại rạo rực muốn lấy d.a.o rạch cho mình một nhát để chủng đậu.
Sau đó ông bị bá quan văn võ đồng thanh can gián, Thái t.ử thì đứng ra xung phong đi chủng đậu thay Hoàng đế.
Tuy nhiên vẫn bị các triều thần gạt phắt đi.
Thái t.ử tuổi tác cũng không còn nhỏ, theo số liệu do Thái y viện cung cấp, mức độ nguy hiểm đối với người lớn khi tiêm chủng cao hơn trẻ nhỏ, vậy nên Thái t.ử vẫn không nên mạo hiểm đi hứng chịu rủi ro này làm gì.
Mặc dù Hoàng đế và Thái t.ử không thể chủng đậu, nhưng đám quần thần lại nhận thấy rõ ràng lợi ích của việc này. Nếu chủng đậu một lần mà mai này vĩnh viễn đoạn tuyệt được dịch bệnh đậu mùa, thì đó quả là một bước tiến vĩ đại bảo vệ an toàn tính mạng cho con cháu hậu duệ nhà bọn họ.
Nghĩ vậy, rất nhiều đại thần liền rục rịch chọn lọc những đứa trẻ dưới mười sáu tuổi trong gia tộc, lên kế hoạch đưa tất thảy vào Hoàng trang tiếp nhận tiêm chủng vắc-xin bò.
Hoàng đế thấy kết quả này vô cùng mỹ mãn, nên không khăng khăng đòi đi chủng đậu nữa, mà gọi Tiêu viện chính tới dặn dò: “Nếu đã có đông quan quyến muốn vào Hoàng trang chủng đậu như vậy, Thái y viện các khanh hãy chuẩn bị tiếp đón cho chu đáo, tốt nhất là nên soạn ra một quy trình bài bản.”
Tiêu viện chính tuân lệnh, về đến nơi liền triệu tập toàn bộ nhân sự Thái y viện lại: “Theo ý của bệ hạ, chúng ta sẽ bắt đầu làm từ gia quyến của quan lại tam phẩm trở lên, rồi giảm dần xuống dưới, dĩ nhiên là phải trên tinh thần tự nguyện. Các khanh cũng phải theo dõi nghiêm ngặt, ai thể trạng không phù hợp chủng đậu thì phải kiên quyết gạt ra, tuyệt đối không được qua loa đại khái, nếu trong quá trình này xảy ra sơ xuất, bao công sức của chúng ta coi như đổ sông đổ bể hết.”
Tiêu viện chính cùng mọi người bàn bạc việc bổ sung thêm chăn màn nệm gối mới cho Hoàng trang, lại còn phải phân khu nam nữ riêng biệt.
Đã gọi là quan quyến, tất nhiên có cả nam lẫn nữ, ai nấy đều là con cháu quan lại tam phẩm trở lên, hoặc là con cháu huân quý. Nếu lơ là quản lý để xảy ra cơ sự gì, sau này bọn họ kéo người tới đập nát cái Thái y viện này thì biết làm sao?
Đừng tưởng bọn họ không dám, đám đại thần ấy, đặc biệt là tầng lớp huân quý, cục súc và nóng nảy phết đấy, Tiêu viện chính chẳng dại gì mà đi rước họa vào thân.
Với tư cách là người có học vị cao nhất, đầu óc lanh lợi nhất và tuổi đời nhỏ nhất, Mãn Bảo đành ngậm ngùi ôm bàn tính rọt rẹt gõ, tính toán số tiền cho những thứ bọn họ vừa liệt kê.
Càng tính Mãn Bảo càng xót hết cả ruột, ghi chép lại tổng số tiền đưa cho Tiêu viện chính, ngập ngừng hỏi: “Cũng hoàn toàn miễn phí ạ?”
Tiêu viện chính kinh ngạc: “Đắt thế cơ à?”
Mãn Bảo: “Chẳng phải ngài nói chăn nệm đều phải thay mới sao, mỗi đầu giường còn phải sắm thêm một cái bàn nhỏ, trong phòng còn phải kê thêm tủ đựng đồ, ta đã tính giá mua rẻ nhất trên phố rồi đấy.”
Tiêu viện chính cũng thấy đứt từng khúc ruột, ông ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo: “Để ta đi bẩm báo với bệ hạ.”
Hoàng đế cầm tờ hóa đơn trên tay, im lặng như tờ.
Tiêu viện chính chắp tay cúi đầu đứng bên dưới, thì thào: “Bẩm bệ hạ, đây mới chỉ tính đến những vật dụng cần sắm sửa thêm, còn chi phí vắc-xin và d.ư.ợ.c liệu thì chưa cộng vào, thêm cả khoản ăn ở trong nửa tháng của mỗi đợt người vào chủng đậu nữa ạ.”
Hoàng đế: “…Trẫm nhớ là quan quyến bên Thái y viện các khanh đi chủng đậu được miễn phí cơ mà.”
“Vâng, nhưng vì quan quyến của thần đều là người nhà, nên có phần dễ dãi, lúc đó không sắm sửa thêm thứ gì, ăn uống cũng tuềnh toàng, d.ư.ợ.c liệu tốn kém tổng cộng có mười ba thang…”
Ý là, tuy bọn họ được miễn phí, nhưng bọn họ tiêu tốn ít, với lại ý nghĩa của họ khác bọt hoàn toàn! Nếu không nhờ bọn họ xả thân làm chuột bạch tiên phong trước một đợt, thì liệu thiên hạ có ai dám vác xác đi chủng đậu không?
Hoàng đế nghe cũng thấy lọt tai, liền hào phóng vung tay: “Vậy thì cứ thu tiền bọn họ, ừm, mỗi người thu…”
Hoàng đế liếc nhìn con số tổng trên tờ hóa đơn, tính toán ráng một hồi rồi phán: “Cứ thu mỗi người một lượng bạc đi, chắc không đắt đâu nhỉ?”
Tiêu viện chính vội vã phụ họa: “Không đắt, nếu đổi lại là thần, thần sẵn lòng móc hầu bao ngay.”
Hoàng đế yên tâm, phẩy tay cho Tiêu viện chính lui ra.
Tiêu viện chính mang theo thánh chỉ của Hoàng đế quay về Thái y viện.
Vừa nghe tin phải thu tiền, Lưu thái y cau mày bảo: “E rằng bọn họ không chịu đâu.”
Lư thái y cũng chêm vào: “Hồi trước chúng ta đi chẳng tốn một cắc, giờ bắt bọn họ nôn tiền, e rằng các quan lớn trong triều sẽ có ý kiến.”
Mãn Bảo suy nghĩ một lúc rồi hiến kế: “Hay là đưa cho bọn họ xem cái danh sách, việc này cũng vì muốn tốt cho họ thôi. Nếu không trang bị thêm đồ đạc, miễn phí cũng chẳng c.h.ế.t ai.”
Tiêu viện chính lườm nàng: “Cô nghĩ cháu nội cháu ngoại của Triệu Quốc công, Túc Quốc công sẽ cam tâm tình nguyện đắp chung chăn với người khác chắc?”
Mãn Bảo đảo tròn mắt: “Thế thì để ta lập cho bọn họ một danh sách.”
Danh sách Mãn Bảo đưa ra thì một lượng bạc làm sao mà đủ, nhưng không thành vấn đề, Mãn Bảo tuyên bố hùng hồn khoản tiền chênh lệch sẽ do Hoàng đế và Thái y viện cưa đôi bù lỗ.
Tiêu viện chính đọc mà đờ cả người, thấy trên đó ghi cả những d.ư.ợ.c liệu dùng cho hai phương t.h.u.ố.c, nhịn không được hỏi lại: “Không phải ai cũng cần uống t.h.u.ố.c cơ mà?”
“Cũng chẳng phải ai cũng trâu bò đến mức không cần ngụm t.h.u.ố.c nào vẫn tự lết qua được,” Mãn Bảo lý luận: “Chúng ta chuẩn bị sẵn sàng, đấy là thể hiện tâm huyết của chúng ta. Mà đã cất công chuẩn bị thì phải tính vào chi phí chứ, mấy lão đại nhân có thông cảm được hay không thì ta không biết, nhưng phu nhân ở các hậu viện chắc chắn sẽ đồng tình.”
Nàng nhớ Lưu tổ mẫu từng dạy, vật dụng tiếp khách trong hậu viện, không sợ dư thừa, chỉ sợ thiếu hụt. Thế nên nếu bọn họ tinh tế chuẩn bị trước những đồ đạc mà các vị kia có khả năng cần dùng đến, tin chắc các phu nhân sẽ giơ hai tay tán thành.
Hóa đơn ư, cứ báo cáo lấy lệ với các vị đại nhân trong triều, rồi quay ngoắt đi đưa thẳng tới từng phủ đệ, người rút hầu bao chi tiền chẳng phải là các phu nhân hay sao?
Hẹn gặp lại lúc 6 giờ chiều.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận