Editor: Kingofbattle
Bây giờ danh tiếng của Vệ Phàm cũng không nhỏ, nhưng không phải ai cũng nhận ra hắn.
“Sợ cái gì, Vệ Phàm là người có thực lực, không phải loại thăng chức nhờ nịnh nọt, Mãnh Hổ bang, một nhà Hổ Vương, Lục gia và Hoàng Đại Tiên đều bị hắn giết, ai dám tìm hắn tính sổ.”
“Làm ơn tránh đường, chúng ta phải vào trong!”
Khi mọi người đang bàn tán, một nam một nữ sai nha chen qua đám đông tiến vào nha môn nội thành.
“Người đó là Vệ Phàm, thành chủ chết rồi, hắn đến làm gì?”
Đám đông lập tức im lặng, ai nấy đều ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Vệ Phàm khuất dần, lúc thành chủ còn sống thì không đến trừ yêu diệt ma, giờ thành chủ chết rồi thì đến làm gì nữa?
“Ngươi đến làm gì?”
Tống Kính Tùng cũng ngơ ngác nhìn Vệ Phàm vừa xuất hiện, ý tưởng để thành chủ mời Vệ Phàm đến trừ yêu diệt ma chính là do hắn đề xuất.
Nhưng hắn không ngờ rằng Vệ Phàm lại ghét bỏ thành chủ đến mức thà bị cách chức chứ không thèm quan tâm đến sống chết của thành chủ.
Vệ Phàm đưa mắt nhìn quanh, ở giữa sân có một thi thể được phủ khăn trắng, mấy người phụ nữ mặc đồ tang đang khóc lóc đốt vàng mã, miệng lẩm bẩm những câu như “Lão gia, ông chết thảm quá”, “Lão gia sao lại bỏ chúng tôi như thế này.”
Vệ Phàm tỏ ra ánh mắt đau buồn: “Ta đến xem thử, xem có thể tìm ra yêu ma để báo thù cho thành chủ đại nhân không.”
Khóe miệng Tống Kính Tùng giật giật, chẳng lẽ ta không biết h·ô·m qua ngươi còn nói muốn đến xem thành chủ bị yêu ma ăn thịt thế nào à?
Báo thù cho thành chủ?
Ngươi đến để xem thành chủ chết thảm thế nào thì có.
“Thành chủ bị giết rồi ngươi mới đến? Đã muộn rồi! Người đâu, bắt Vệ Phàm lại, bổn quan nghi ngờ hắn cấu kết với yêu ma!”
Nguỵ Khánh Nguyên cũng có mặt ở đây, vừa thấy Vệ Phàm xuất hiện liền hét lên, ra lệnh bắt Vệ Phàm lại.
Hắn sợ rồi, Vệ Phàm quá liều lĩnh, sống chết của thành chủ hắn cũng không quan tâm, không lạ gì nếu một ngày nào đó Vệ Phàm xách đao đến giết hắn.
Nhưng dù Nguỵ Khánh Nguyên là điển lại, quyền lực của hắn chỉ giới hạn ở khu đông, không thể điều động sai nha nội thành, nên chẳng có ai tiến lên, mà tất cả đều nhìn về phía đô đầu Tống Kính Tùng.
Vệ Phàm quay đầu nhìn Nguỵ Khánh Nguyên: “Cẩn thận lời nói của ngươi, giờ ngay cả thành chủ cũng đã chết, nếu yêu ma giết thêm một điển lại thì cũng là chuyện bình thường thôi mà.”
Lời đe dọa trắng trợn khiến mặt Nguỵ Khánh Nguyên biến sắc.
Tống Kính Tùng đứng ra hòa giải: “Hai vị đừng cãi vã nữa, giờ cả thành đều đang hoang mang, việc quan trọng nhất là tìm ra yêu ma, Vệ bộ đầu cần gì xin cứ nói, ta sẽ phối hợp.”
Nhân cơ hội này, Nguỵ Khánh Nguyên im lặng, rõ ràng các võ nhân như Tống Kính Tùng có thiện cảm với Vệ Phàm hơn, trong tình cảnh thành chủ đã chết, nếu tiếp tục đấu đá với Vệ Phàm thì chỉ có hắn chịu thiệt.
Vệ Phàm cũng không quan tâm đến Nguỵ Khánh Nguyên nữa, giờ thành chủ đã chết, tên điển lại chẳng còn ý nghĩa gì.
Đợi khi thành chủ mới đến, đừng nói là hắn tiếp tục làm điển lại, chỉ cần không bị truy cứu tội lỗi trước đây đã là may mắn.
“Vậy thì làm phiền Tống đô đầu tập hợp tất cả những người có mặt ở đây tối qua, để ta xem có tìm ra được yêu ma hay không.”
Nhân lúc Tống Kính Tùng tập hợp mọi người, Vệ Phàm bước tới bên thi thể thành chủ và kéo tấm vải trắng ra.
Thành chủ Vân Thành không có vết thương nào trên người, thi thể vẫn nguyên vẹn, nhưng thời gian tử vong chưa đ·ế·n một ngày, cả người đã đen sạm, giống như chết vì trúng độc.
“Chết cũng khá t·h·ả·m·!·”
Điều làm Vệ Phàm hài lòng là vẻ mặt của thành chủ Vân Thành đầy đau đớn, giống như đã chịu đựng sự tra tấn trước khi chết, không hề thanh thản.
Tên này làm thành chủ Vân Thành mấy chục năm, không làm được một việc tốt, để yêu ma trong thành và ngoài thành ăn thịt người mà không thèm quan tâm, thậm chí khi thủ hạ của hắn cấu kết với yêu ma, hắn cũng không trừng trị, còn đàn áp mình.
Bây giờ bị yêu ma giết, cũng xem như là quả báo.
“Tống Kính Tùng, ngươi gọi ta đến đây làm gì? Ta còn phải nhanh chóng đi Tô Thành, tốt nhất ngươi nên cho ta một lời giải thích!”
Đột nhiên, một giọng nói đầy phẫn nộ vang lên.
Vệ Phàm nhìn về phía cửa, thấy một công tử ăn mặc hoa lệ bước vào.
“Hắn tên là Phan Vân, là nhị công tử của thành chủ, một kẻ ăn chơi trác táng, cha hắn chết mà hắn chẳng có vẻ gì là quan tâm.” Hồ Tình đứng bên cạnh Vệ Phàm nói nhỏ.
Vệ Phàm gật đầu, trước đây hắn chưa từng gặp thành chủ, nên dĩ nhiên không biết con trai của thành chủ là ai.
Có phải là kẻ ăn chơi trác táng hay không thì Vệ Phàm không rõ, nhưng nhìn bộ dạng Phan Vân, chẳng giống người vừa mới mất cha.
Tống Kính Tùng nghe vậy, mặt liền sầm xuống: “Cha ngươi chết rồi mà ngươi vẫn coi mình là quan trọng?”
“Chúng ta đang điều tra yêu ma giết hại thành chủ, tất cả những người có mặt đêm qua đều phải tập hợp lại, nhị công tử cũng phải phối hợp.”
Phan Vân cười nhạo: “Đám rác rưởi các ngươi, điều tra ra được gì chứ? Đừng làm chậm trễ thời gian ta đi Tô Thành tránh nạn!”
Tống Kính Tùng giận dữ nhưng không phát tác.
Phan gia có bối cảnh lớn, làm thành chủ ở Vân Thành mấy chục năm không phải là không có lý do, cha chết mà Phan Vân còn ngông nghênh như vậy cũng là vì có chỗ dựa.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.