Editor: Kingofbattle
Tiểu nha đầu nhà họ Trương có thể đi học võ, tốt hơn nhiều so với việc ở lại Vân Thành.
Nửa đêm, trong phòng trực nha môn nội thành.
Tống Kính Tùng nói với thành chủ Vân Thành đang đứng trước mặt: “Đại nhân, nếu không có việc gì thì ngài nên nghỉ ngơi, thuộc hạ và các huynh đệ sẽ canh giữ bên ngoài, có chuyện gì ngài cứ hô lớn tiếng!”
Thành chủ Vân Thành khẽ gật đầu: “Ngươi lui xuống đi, tên nô tài Vệ Phàm này dám không tuân lệnh, đợi qua mấy ngày này, khi cao thủ từ Tô Thành đến, ta sẽ xử lý hắn, một tên võ phu mà dám không nghe lệnh, thật quá ngạo mạn.”
Liên tục có người chết, mà toàn là người trong phủ thành chủ, nên thành chủ Vân Thành đã không dám ở lại phủ đệ của mình, tối nay mang theo người thân quan trọng đến nha môn tạm trú.
Hiện tại, hắn không dám xử lý Vệ Phàm, thậm chí không dám cách chức, bởi vì chuyện yêu ma đã khiến hắn đau đầu không dứt, mà còn lúc này đi gây sự với Vệ Phàm thì đúng là não vào nước.
Tuy nhiên, chuyện này vẫn chưa kết thúc, khi cao thủ mà hắn cầu viện từ gia tộc ở Tô Thành đến, hắn sẽ tính sổ với Vệ Phàm.
Tống Kính Tùng không nói gì, Vệ Phàm có thiên phú cao nên hắn không dám đắc tội, nhưng cũng không thể đắc tội với thành chủ, không phải ai cũng có gan như Vệ Phàm, dám đối đầu với một thành chủ.
“Lão gia, mau đến đây, người ta mệt lắm rồi!”
“Tam đại đô đầu các ngươi cứ canh giữ bên ngoài, có bất cứ động tĩnh gì lập tức báo cho ta!”
Nghe tiếng rên nhẹ quyến rũ của tiểu thiếp, thành chủ Vân Thành lại dặn dò Tống Kính Tùng một câu, rồi vội uống chút thuốc bổ thận tráng dương, lập tức tắt đèn mò lên giường.
“Thành chủ n·h·a·n·h quá!”
Nửa chén trà sau, tiếng động trong phòng dừng lại, bên ngoài, Tống Kính Tùng và những người khác không nhịn được lẩm bẩm trong lòng.
Nếu không gặp phải chuyện này, bọn họ cũng chẳng có cơ hội nghe lén thành chủ.
Đêm đó trôi qua yên bình, đến gần sáng, đột nhiên trong phòng thành chủ vang lên tiếng hét đầy sợ hãi của tiểu thiếp.
“Xảy ra chuyện rồi!”
Tống Kính Tùng và những người khác lập tức xông vào phòng, chỉ thấy tiểu thiếp của thành chủ không mảnh vải che thân, hoảng hốt lăn xuống từ giường, còn thành chủ Vân Thành thì mặt mày xanh xám, nằm bất động trên giường, không biết đã chết từ bao giờ.
“Thành chủ chết rồi!”
Nhìn thấy cảnh tượng này, ba đô đầu chỉ cảm thấy đầu óc nổ tung.
Ba đô đầu dẫn theo một nhóm tinh nhuệ canh giữ bên ngoài, vậy mà lại không biết thành chủ chết từ khi nào, nếu không phải tiểu thiếp của thành chủ thức dậy phát hiện cơ thể thành chủ đã lạnh ngắt rồi hét lên, thì bọn họ còn chẳng hề nhận ra.
“Thành chủ chết rồi?”
Vệ Phàm không ngờ sáng sớm đã nghe tin tốt như vậy, hắn đã mong thành chủ chết, nhưng không ngờ là chết thật.
Đây là một thành chủ, không phải hạng vô danh tiểu tốt, người như vậy bị yêu ma giết, chắc chắn sẽ khiến Trấn Ma Ty phái người điều tra.
Nguỵ Khánh N·g·u·y·ê·n chỉ là một điển lại, dù hắn muốn giết Nguỵ Khánh Nguyên cũng không dám làm một cách công khai.
Hắn không nghĩ rằng có yêu ma lại gan to đến mức dám giết cả thành chủ.
“Có nên đi xem không?”
Hồ Tình tiến lại hỏi Vệ Phàm, giờ thành chủ đã chết, Vệ Phàm có thể đi diệt trừ yêu ma.
La Văn nói: “Tốt nhất là đừng dính vào chuyện rắc rối này, ta nghe nói tối qua ba đô đầu và mấy chục tinh nhuệ nội thành đều canh giữ bên ngoài phòng của thành chủ, vậy mà không biết thành chủ chết từ khi nào.”
“Yêu ma này thần bí đến đáng sợ, Vệ Phàm đi có thể sẽ gặp nguy hiểm.”
“Bây giờ thành chủ chết rồi, Trấn Ma Ty sẽ nhanh chóng phái cao thủ đến, Vệ Phàm không cần nhúng tay vào chuyện này!”
Hồ Tình lắc đầu: “Nếu muốn gia nhập Trấn Ma Ty, tốt nhất là nên đi xem, dù không tìm ra yêu ma t·h·ì lúc này cũng nên làm cho ra vẻ.”
“Hơn nữa, cha ta nói loại yêu ma không có máu thịt này, đáng sợ nhất là tính ẩn nấp, chỉ cần không để nó nhập vào cơ thể là được.”
“Hơn nữa, chỉ là đi xem thôi, đâu phải đến là đối đầu cùng với yêu ma.”
Vậy thì đi xem một chuyến!
Vệ Phàm đứng dậy, hắn có Chân Khí Chí Tôn và Đao Ý hộ thể, cũng không quá sợ loại yêu ma không có máu thịt này.
Hơn nữa, lời Hồ Tình cũng có lý, nếu muốn gia nhập Trấn Ma Ty thì lúc này không thể khoanh tay đứng nhìn, dù chỉ là làm cho có thì cũng được.
Hắn có bảng hiển thị, nếu phát hiện yêu ma quá mạnh không thể đối phó, hắn hoàn toàn có thể rút lui.
Chuyện thành chủ chết đã lan truyền khắp nội thành từ sáng sớm, khi Vệ Phàm và Hồ Tình đến nơi, nha môn nội thành đã bị vây chật kín.
“Thành chủ chết rồi, chúng ta biết làm gì đây?”
“Đợi người của Trấn Ma Ty đến thôi!”
“Nghe nói bộ đầu khu đông, Vệ Phàm, có khả năng trấn áp yêu ma này, thành chủ đã thăng hắn làm đốc đầu, để hắn đến diệt trừ yêu ma, nhưng hắn lại không chịu.”
Vì những người sống trong nội thành đều là phú quý, nên bọn sai nha đứng đó không dám đuổi đi, thậm chí những người này đứng đó bàn tán về cái chết của thành chủ cũng không ai ngăn cản.
Trước đây, khi thành chủ còn sống, Vân Thành là do hắn làm chủ, nhưng giờ hắn chết rồi, còn ai nể sợ hắn nữa.
“Tên Vệ Phàm này là ai, ngay cả lệnh của thành chủ hắn cũng dám không tuân, giờ thành chủ chết rồi, hắn không sợ bị truy cứu sao?”
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.