Chương 36
Đèn đường trong con hẻm kéo dài bóng của hai người.
Chồng lên nhau.
Anh bỗng nói một câu —
“Anh cũng nhìn thấy bình luận trên đầu em rồi.”
Tôi hóa đá.
“…Từ khi nào?”
“Vừa nãy.”
“Anh thấy hết rồi?”
“Ừ. Cả dòng ‘tỏi băm’ nữa.”
“!!!”
Tôi ôm mặt quay người định chạy.
Bị anh kéo lại.
“Đừng chạy.”
Anh cúi xuống nhìn tôi.
Bình luận của anh — chính anh — tôi cũng thấy.
Màu hồng.
Phát sáng.
【Cô ấy dễ thương quá.】
【Đừng chạy.】
【Anh vẫn chưa nhìn đủ.】
Tôi nhìn bình luận của anh.
Anh cũng đang nhìn của tôi.
Hai người đứng trong con hẻm.
Dưới ánh đèn đường.
Nhìn những dòng chữ lơ lửng trên đầu đối phương, chỉ có hai chúng tôi nhìn thấy.
Bức thư tình kỳ lạ nhất thế giới.
Cũng là bức thư tình đẹp nhất thế giới.
Chương hai mươi
Bình luận trên đầu em, anh đều nhìn thấy
Những ngày sau đó như thế nào?
Có mùi dâu.
Buổi sáng đầu tiên sau khi chúng tôi ở bên nhau.
Lệ Trần Phong làm trứng ốp.
Anh mặc đồ ở nhà đứng trong bếp.
Tạp dề buộc lệch.
Niên Cao ngồi chồm hổm bên chân, ánh mắt kiểu “anh rốt cuộc có làm được không”.
Trứng ốp ra khỏi chảo.
Hơi cháy.
Hơi mặn.
Lòng đỏ vỡ mất một nửa.
Tôi ngồi trước bàn ăn.
Cắn một miếng.
Bình luận của tôi — anh nhìn thấy —
【Mặn quá! Nhưng anh ấy làm! Ăn! Ăn cứng luôn! Mặt cảm động.jpg】
Anh nhìn thấy xong, mặt không cảm xúc bưng đĩa đi.
“Đĩa này không được. Làm lại.”
Bình luận của tôi:
【Anh thấy rồi! Xấu hổ quá! Nhưng ngọt quá! Vừa xấu hổ vừa ngọt!】
Anh quay lưng về phía tôi trong bếp.
Nhưng tôi thấy bình luận của anh bay ra một dòng chữ hồng —
【Cô ấy nói ngọt.】
【Ừ. Anh cũng thấy vậy.】
Ở công ty.
Tôi nằm bò trên bàn ngủ gật.
Bình luận:
【Buồn ngủ quá… cơ ngực chồng muốn dựa quá… không đúng đây là công ty! Tỉnh táo! Tô Noãn Noãn mày là phụ nữ sự nghiệp!】
Lệ Trần Phong mặt bình thường đi tới.
“Theo anh xác nhận một tài liệu.”
Anh đóng cửa văn phòng.
Cho tôi ngủ trên sofa hai mươi phút.
Anh ngồi trên ghế bên cạnh xử lý tài liệu.
Bình luận —
【Ngủ đi. Anh chắn cho em.】
Cãi nhau.
Vì một chuyện nhỏ nhặt — tôi quên vứt hộp lẩu cay mang về, để cả đêm bốc mùi.
Miệng tôi nói: “Anh thật đáng ghét.”
Bình luận:
【Anh giận mà cũng đẹp trai vậy — tức quá — không được mày đang giận không được thấy anh đẹp! Phải có nguyên tắc! Nhưng thật sự đẹp trai…】
Miệng anh nói: “Vô lý.”
Bình luận:
【Cô ấy chu môi rồi dễ thương quá làm sao đây muốn hôn quá — thôi hôn một cái rồi cãi tiếp.】
Sau đó hai người cùng nhìn thấy bình luận trên đầu đối phương.
Cùng bật cười.
Không cãi tiếp được nữa.
Một ngày nọ dọn văn phòng anh.
Trên bệ cửa sổ cạnh cây xương rồng “Gai Gai” có thêm một chậu dâu.
Tôi lật đáy chậu lên xem —
Viết hai chữ.
“Noãn Noãn.”
“Anh đặt tên xương rồng là Gai Gai, đặt tên dâu là Noãn Noãn à?”
Anh “ừ” một tiếng.
Bình luận:
【Chúng ở bên nhau rồi. Giống chúng ta. …Tại sao mình thấy hai chậu cây ở bên nhau lại lãng mạn vậy? Mình có phải bị não yêu đương không? Ừ đúng là vậy.】
Một hôm tôi bỗng nhớ ra một chuyện.
“Miếng băng cá nhân dâu tây đó — miếng dán trên trán tôi lúc tôi ngất ngày đầu tiên — là anh đúng không?”
Tay anh đang lật tài liệu khựng lại.
Không trả lời.
Bình luận bán đứng anh —
【Là anh. Lúc đó sợ chết khiếp. Nhưng phòng y tế công ty chỉ có băng thường. Miếng dâu tây là trong ví anh. Đừng hỏi anh tại sao mang băng dâu tây theo người.】
“Anh mang băng dâu tây theo người à?”
Anh mặt không cảm xúc: “Ý thức an toàn.”
Bình luận:
【Ý thức an toàn cái gì! Là dễ thương! Anh thấy nó dễ thương! Được chưa!】
Tôi cười đến mức gục xuống bàn.
Anh nhìn bình luận trên đầu tôi —
【Xong rồi người đàn ông này dễ thương đến phạm quy — CEO mang băng cá nhân dâu tây ai chịu nổi!!】
Chóp tai anh lại đỏ.
Về nhà.
Niên Cao ngồi ở cửa.
Trước kia chỉ lật bụng cho Lệ Trần Phong xem.
Bây giờ —
Nó lăn người, lộ bụng cho tôi.
Rồi dùng chân vỗ vỗ tay tôi.
Lệ Trần Phong nhìn cảnh đó.
Bình luận:
【Niên Cao mày đúng là kẻ phản bội. Bụng mày trước đây chỉ cho mình xem. …Thôi được, cô ấy là mẹ mới của mày, miễn cưỡng chấp nhận.】
Tôi ngồi xổm xuống xoa bụng Niên Cao.
Niên Cao thoải mái nheo mắt.
“Trước kia nó cũng cho anh xem bụng đúng không?” tôi hỏi Niên Cao.
Niên Cao ngáp một cái.
Lệ Trần Phong đứng bên cạnh.
Hai tay bỏ túi.
Nhìn rất bình tĩnh.
Bình luận thì chua chua màu xanh —
【Con mèo của mình. Nuôi ba năm. Bây giờ người sờ bụng nó nhiều nhất là Tô Noãn Noãn.】
【Thế giới không công bằng.】
Một ngày nọ.
Tôi làm việc ở nhà.
Đột nhiên thấy trong bình luận của Lệ Trần Phong lóe lên một hình ảnh —
Anh đang ở một cửa hàng trang sức.
Hình ảnh mờ.
Nhưng có thể nhìn ra là quầy nhẫn.
Ánh đèn chiếu lên từng hàng nhẫn kim cương, mỗi chiếc đều lấp lánh.
Bình luận —
【Cái này to quá, ngón tay cô ấy nhỏ vậy.】
【Cái này đơn giản quá, cô ấy thích sáng hơn một chút.】
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận