Chương 30
Không còn là dữ liệu tài chính của Lệ Trần Dật.
Thay vào đó là bản ghi chữ của một đoạn ghi âm cuộc gọi.
Ngày: hai tuần trước.
Hai bên đối thoại: Lệ Trần Dật, và một nhà đầu tư bên ngoài có cái tên xa lạ.
Nội dung từng câu từng chữ —
Rõ ràng ghi lại toàn bộ quá trình hai người lên kế hoạch làm giả báo cáo đánh giá môi trường, liên hệ nhà cung cấp hủy hợp đồng, và tạo dữ liệu tài chính giả.
Bên cạnh là ba ảnh chụp màn hình WeChat.
Ảnh Lệ Trần Dật chỉ đạo trợ lý “sửa lại con số trong chứng từ gốc”.
Cả phòng im phăng phắc.
Những bằng chứng này từ đâu ra?
Một phần đến từ những mảnh bình luận của người phục vụ mà tôi thoáng thấy tối qua khi mở rộng cảm nhận — “quản lý Thẩm”, “sắp xếp” — khiến tôi xác nhận được chuỗi hợp tác giữa Thẩm Minh Nguyệt và Lệ Trần Dật, cũng như đường truyền thông tin.
Nhưng bản thân bằng chứng —
Bản ghi âm, ảnh chụp màn hình, bản sao chứng từ gốc —
Là do tôi và Vương Nham bí mật thu thập từng chút trong ba ngày qua.
Bình luận cho tôi phương hướng.
Nhưng từng bước đi —
Từng cuộc gọi.
Từng lần truy xuất hồ sơ.
Từng lần đối chiếu giữa đêm khuya —
Là do chính chân tôi đi.
Lệ Trần Dật đứng tại chỗ.
Nụ cười biến mất.
Không phải biến mất từ từ.
Mà giống như chiếc mặt nạ bị giật xuống trong một khoảnh khắc.
Biểu cảm lộ ra bên dưới rất phức tạp.
Có tức giận.
Có không cam lòng.
Còn có thứ khác —
Những thứ mà có lẽ anh ta không muốn bất kỳ ai nhìn thấy.
Anh ta nhanh chóng khôi phục kiểm soát biểu cảm.
Không còn rực rỡ như ánh nắng.
Cũng không dữ tợn.
Mà là một sự bình tĩnh nhợt nhạt, trống rỗng.
Anh ta chỉnh lại cà vạt.
Nhìn quanh phòng họp một vòng.
Rồi quay người.
Khi đi ngang qua Lệ Trần Phong, anh ta dừng lại một bước.
“Anh.”
“Anh thắng rồi.”
Lệ Trần Phong không nhìn anh ta.
Bình luận cuối cùng cũng trở lại.
Màu xanh lam.
Một màu xanh rất sâu, rất nặng.
Chỉ một dòng chữ.
【Anh không thắng. Anh chỉ… mất đi một người em trai.】
Lệ Trần Dật rời đi.
Cánh cửa phòng họp đóng lại sau lưng anh ta.
Không khí vẫn đông cứng.
Nhưng thành phần đã thay đổi —
Từ căng thẳng thành một sự phức tạp trầm lặng.
Cuộc bỏ phiếu tiếp tục.
Dự án Lan Đình —
Được thông qua toàn phiếu.
Nhưng khi thông qua, không ai vỗ tay.
Bởi vì tất cả đều cảm nhận được —
Hôm nay xảy ra không chỉ là chiến thắng của một dự án.
Mà là vết nứt của một gia đình.
Tan họp.
Mọi người lần lượt rời đi.
Tôi cất sổ biên bản.
Đứng lên.
Đi về phía cửa.
Hành lang rất dài.
Đèn rất sáng.
Ánh đèn trắng chiếu lên thảm xám, sạch đến mức không thật.
Tôi đi được ba bước.
Thái dương tôi giật mạnh một cái.
Mạnh hơn bất cứ lần nào trước đó.
Như có người dùng búa nện từ bên trong hộp sọ.
Rồi đến mắt. Tầm nhìn bắt đầu mờ đi. Ánh đèn trong hành lang biến thành một mảng trắng loang ra — một màu trắng không ranh giới.
Bình luận đâu rồi?
Không nhìn thấy nữa.
Không phải vì khoảng cách xa — Lệ Trần Phong vẫn ở trong phòng họp, chưa đến mười mét.
Mà chính những dòng bình luận đang biến mất.
Những con chữ như mực bị nước thấm vào, từng chữ từng chữ tan ra. Mờ đi. Nhạt đi. Trở thành một khoảng trắng hư vô.
Những ngày liên tiếp lạm dụng năng lực. Việc mở rộng cảm nhận tối qua. Sự căng thẳng cực độ hôm nay.
Tất cả cái giá phải trả cùng lúc ập đến.
Ý nghĩ tỉnh táo cuối cùng —
“Bình luận… sao không nhìn thấy nữa?”
Rồi đầu gối mềm nhũn.
Mặt đất xoay tròn lao lên.
Trong khoảnh khắc ngã xuống, mơ hồ nghe thấy phía sau có người gọi.
Không phải nghe qua bình luận.
Là âm thanh thật.
Giọng của Lệ Trần Phong.
“Tô Noãn Noãn!”
Lần đầu tiên.
Khi anh gọi trọn tên tôi, trong giọng có nỗi sợ.
Một nỗi sợ thuần túy.
Không ngụy trang.
Không mặt nạ.
Rồi mọi thứ tối sầm.
Bình luận biến mất.
Chương mười sáu
Thế giới không có bình luận
Tôi tỉnh dậy vì mùi táo.
Không phải nước hoa mùi táo.
Không phải nước xịt phòng mùi táo.
Là mùi táo thật, đang được gọt một cách vụng về.
Âm thanh con dao chạm vào vỏ táo rất nhẹ.
Sột sột sột.
Thỉnh thoảng dừng lại một chút.
Rồi tiếp tục.
Nhịp điệu không ổn định — giống một người hoàn toàn không quen làm việc này, nhưng vẫn cố cứng đầu làm tiếp.
Tôi mở mắt.
Trần nhà trắng.
Đèn huỳnh quang.
Ống truyền dịch.
Mùi thuốc khử trùng.
Bệnh viện.
Tôi quay đầu.
Lệ Trần Phong ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bệnh.
Bộ vest nhăn rồi.
Đó là điều đầu tiên tôi chú ý.
Bộ vest của anh.
Chiếc vest đen từ trước đến nay chưa từng có một nếp gấp, luôn thẳng tắp như áo giáp —
Nhăn rồi.
Gấu áo bị ép ra mấy nếp gấp.
Giống như một người đã ngồi trên chiếc ghế này rất lâu, rất lâu, rất lâu, chưa từng đứng dậy.
Cà vạt nới lỏng.
Hai cúc áo sơ mi đã mở.
Ở cổ lộ ra một đoạn xương quai xanh.
Mắt đỏ.
Không phải đỏ vì khóc.
Là đỏ vì quá lâu không ngủ.
Đầy tia máu.
Quầng thâm xanh dưới mắt.
Anh đang gọt táo.
Gọt rất chậm.
Rất vụng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận