Chương 28
Tôi tập trung.
Tập trung hơn nữa.
Chữ dần rõ hơn một chút.
Chỉ thấy vài mảnh vụn.
“Quản lý Thẩm”
“sắp xếp”
“đánh tráo”.
Không phải bình luận của Lệ Trần Phong.
Mà là của người phục vụ đó.
Phạm vi cảm nhận mở rộng.
Năng lực tiến hóa rồi.
Nhưng cái giá cũng đến ngay.
Thái dương bắt đầu giật.
Sau hốc mắt có cảm giác bị ép, như có người dùng khớp ngón tay ấn vào xương chân mày.
Tôi đưa tay chạm mũi —
Đầu ngón tay đỏ.
Chảy máu mũi.
Tôi nhanh chóng lấy khăn giấy ấn lại, cúi đầu giả vờ lau mồ hôi.
Không ai chú ý.
Ngoại trừ bình luận.
Lệ Trần Phong vừa lúc nhìn về phía tôi.
【Cô ấy cúi đầu rồi. Đang lau cái gì? Sắc mặt không tốt. Có phải không khỏe? Hay là ——】
Tôi lập tức ngẩng đầu, nở nụ cười “tôi không sao” với anh.
Bình luận do dự một giây:
【Cô ấy đang cười. Chắc là không sao. Nhưng vừa rồi… thôi, có lẽ mình nghĩ nhiều.】
Trong lòng bàn tay tôi nắm chặt tờ giấy dính máu.
Nắm rất chặt.
Bữa tiệc kết thúc.
Mười giờ rưỡi.
Khách khứa lần lượt ra về.
Tôi đứng ở cửa đại sảnh tiễn nhóm khách cuối cùng.
Phía sau vang lên tiếng bước chân.
Không cần quay đầu tôi cũng biết là ai.
Bởi vì bình luận đến trước —
Rồi một chiếc áo vest.
Được khoác lên vai tôi từ phía sau.
Ngón tay anh chạm vào phần cổ trần của tôi — chiếc khăn lụa đã lỏng ra trong lúc bận rộn, một phần cổ áo lộ ra.
Chỉ khoảnh khắc chạm đó.
Đầu ngón tay chạm vào da.
Cả hai đều khựng lại.
Ngón tay anh lạnh.
Cổ tôi nóng.
Sự chênh lệch nhiệt độ giống như một luồng điện nhỏ.
Vùng bình luận toàn là khối mờ.
Những thứ liên quan đến tôi.
Tất cả đều bị che lại.
Nhưng trong khe hở của khối mờ lộ ra màu sắc.
Màu hồng đậm.
Giống màu tràn ra khi vỡ tối qua.
Anh rút tay lại.
Đứng sau lưng tôi.
“Sau này chuyện kiểu này nói với tôi.”
Giọng rất thấp.
Không phải giọng ra lệnh.
Không phải giọng ông chủ nói với cấp dưới.
Mà là một giọng lần đầu tôi nghe từ miệng anh —
Mang theo sự căng thẳng, kiềm chế, giống như muốn nói nhiều hơn nhưng không biết bắt đầu từ đâu —
“Nói với tôi.”
Tôi không quay lại.
Bởi vì mắt tôi lại đỏ.
“Vâng, Lệ tổng.”
Anh đứng thêm hai giây.
Rồi quay người đi.
Tiếng giày da gõ trên sàn đá cẩm thạch dần xa.
Tôi đứng trong đại sảnh đã trống.
Trên vai khoác áo vest của anh.
Rất rộng.
Lớp lót còn giữ hơi ấm của anh.
Trên cổ áo có mùi rất nhẹ.
Sạch sẽ.
Giống mùi áo sơ mi trắng.
Trên đường về nhà, tôi dựa vào cửa sổ taxi.
Đèn đường lướt qua từng chiếc một.
Tôi đưa tay chạm cổ —
Nơi ngón tay anh từng chạm.
Luồng điện nhỏ đó dường như vẫn còn.
Giống một bí mật được giấu đi.
Của anh.
Của tôi.
Một giờ sáng.
Tôi nằm trên giường.
Thái dương vẫn còn nhói — di chứng của việc mở rộng cảm nhận.
Nhắm mắt.
Trong đầu xoay hai chuyện.
Thứ nhất: sự hãm hại của Thẩm Minh Nguyệt đã được xác nhận. Việc tạt rượu và đánh tráo đều do cô ta sắp xếp. Bằng chứng nằm trong những mảnh bình luận của người phục vụ.
Thứ hai: chiều mai là cuộc bỏ phiếu của hội đồng quản trị.
Lệ Trần Dật chắc chắn còn chiêu sau.
Tôi mở mắt.
Nhìn trần nhà.
“Tô Noãn Noãn.”
“Ngày mai dù xảy ra chuyện gì, phải giữ vững.”
Tôi xoay người.
Nhắm mắt.
Hình ảnh cuối cùng trôi qua trong bóng tối —
Không phải bình luận.
Mà là khoảnh khắc ngón tay anh chạm vào cổ tôi.
Lạnh.
Nhưng khiến tôi cảm thấy rất an toàn.
Chương mười lăm
Hội đồng quản trị và cú ngã
Ba giờ chiều thứ sáu.
Tầng sáu mươi của tập đoàn Lệ Thị. Phòng họp lớn.
Hai mươi ba vị giám đốc. Một chiếc bàn dài hình bầu dục. Trước mỗi chỗ ngồi đặt một xấp tài liệu nghị quyết dự án Lan Đình dày cộp.
Lệ Trần Phong ngồi ở vị trí chủ tọa. Bộ vest sẫm màu, cài đến chiếc cúc trên cùng. Trên mặt không có biểu cảm dư thừa.
Nhưng tốc độ của những dòng bình luận nhanh hơn bất cứ lúc nào trước đây. Như cần gạt nước trong cơn mưa lớn, điên cuồng quét qua quét lại.
【Bình tĩnh. Chuẩn bị ba tháng rồi. Dữ liệu không vấn đề. Phương án không vấn đề. Pháp lý không vấn đề.】
【Nhưng Lệ Trần Dật sẽ ra chiêu gì?】
【Hắn nhất định có hậu chiêu. Không thể để cuộc bỏ phiếu diễn ra suôn sẻ được.】
【Hậu chiêu là gì? Không đoán ra. Đáng sợ nhất chính là không đoán ra.】
Tôi ngồi ở khu vực dự thính trong góc — vị trí của trợ lý đặc biệt. Trong tay cầm sổ ghi biên bản cuộc họp.
Thái dương vẫn âm ỉ đau. Di chứng của việc mở rộng cảm nhận tối qua vẫn chưa hết.
Nhưng tôi không thể rời đi.
Không phải vì công việc.
Mà vì nếu xảy ra chuyện, tôi nhất định phải có mặt.
Bốn mươi lăm phút đầu.
Mọi thứ thuận lợi.
Lệ Trần Phong trình bày báo cáo dự án. Dữ liệu chi tiết, logic chặt chẽ, mỗi trang PPT đều được trau chuốt đến mức không thể bắt bẻ. Khi anh nói, cả phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng máy điều hòa ù ù.
Những dòng bình luận trong lúc báo cáo trở nên cực kỳ yên tĩnh. Chỉ thỉnh thoảng lướt qua vài dòng —
【Trang tiếp theo. Dữ liệu đúng. Không vấn đề.】
【Vị giám đốc hàng thứ ba bên trái đang nhíu mày — có phải nghi ngờ về tỷ suất lợi nhuận không? Lát nữa bổ sung.】
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận