Mộng Hoa Lâu
Nạp Tiền

Chương 10

【Nhưng cái lúc tên cô ấy bị gạch đi… không đúng, cô ấy không cho mình thấy phản ứng, nhưng mình biết cô ấy chắc chắn sẽ để ý. Bất kỳ ai bị gạch khỏi danh sách cũng sẽ để ý.】

【Mình làm vậy là vì công việc. Vì công việc. Trợ lý đặc biệt nên tham dự những dịp thế này. Không có ý gì khác.】

【Vì công việc.】

【Ừm.】

Tôi cầm lấy tài liệu.

“Vâng, Lệ tổng.”

Tôi quay người định đi. Anh bỗng lại lên tiếng.

“Cái bánh dâu tây đó —”

Bước chân khựng lại.

“Sau này đừng đặt cạnh giá tài liệu. Dễ rơi vụn. Để trong ngăn kéo.”

Bình luận nổi màu hồng:

【Nói như vậy lần sau cô ấy sẽ còn đặt nữa nhỉ? Chắc sẽ chứ? Mình không thể nói thẳng “cảm ơn bánh của cô rất ngon lần sau tiếp tục nhé”, thế thì mất mặt quá. Cho nên mình nói “để trong ngăn kéo”. Như vậy vừa không lộ ra mình rất cảm động, vừa có thể ám chỉ cô ấy tiếp tục đưa. Hoàn hảo. Mình đúng là thiên tài ngôn ngữ.】

Tôi quay lưng về phía anh. Môi mím rồi lại mím.

“Vâng, Lệ tổng. Để trong ngăn kéo. Nhớ rồi.”

Tôi bước ra khỏi cổng công ty.

Gió đêm mùa thu mang theo cái lạnh khô khốc tạt vào mặt.

Tôi đứng dưới cột đèn đường, cúi đầu nhìn danh sách trong tay.

Chữ của anh. Nét nào ra nét đó.

Ba chữ “Tô Noãn Noãn”.

Bỗng nhiên cảm thấy tên mình sau khi được anh viết ra, trọng lượng không còn giống trước nữa.

Dường như nặng hơn một chút.

Giờ này anh chắc vẫn đang tăng ca. Không ở trong phạm vi mười mét nên tôi không nhìn thấy bình luận nổi.

Nhưng tôi đoán được.

Chắc lại làm việc đến rất khuya. Chắc lại đói bụng mà không gọi đồ ăn ngoài. Vì “đường đường CEO ăn đồ giao tận nơi trong văn phòng thì ra cái gì”.

Tôi đứng dưới đèn đường nghĩ một lúc.

Lấy điện thoại ra, mở ứng dụng giao đồ ăn, đặt một phần bánh cuộn dâu tây Thụy Sĩ. Phần ghi chú viết: “Xin đặt ở bàn lễ tân tầng sáu mươi, không cần mang vào văn phòng”.

Người nhận — “Ngài Gai Gai”.

Tên của chậu xương rồng của anh.

Như vậy dù anh có nhìn thấy cũng không tra ra được là ai.

Tôi cất điện thoại, kéo chặt áo khoác, đi về phía ga tàu điện ngầm.

Gió thổi tóc rối tung. Tôi đưa tay vuốt lại, đầu ngón tay chạm vào vành tai mình.

Nóng.

“Tô Noãn Noãn.” Tôi nói với chính mình.

“Cô đang làm cái gì vậy?”

Ánh đèn đường kéo cái bóng của tôi dài ra.

Một vệt mảnh, vươn về phía tầng sáu mươi.

Tôi không trả lời câu hỏi của mình.

Bởi vì đáp án quá rõ ràng.

Đêm đó tôi mơ một giấc mơ.

Trong mơ toàn là bình luận nổi màu hồng. Dày đặc. Như một cơn mưa cánh hoa.

Mỗi câu đều bị che bằng khối mờ.

Không nhìn rõ.

Nhưng tôi biết, trong mỗi câu đó đều có tên tôi.

Chương sáu

Sánh vai trong buổi tiệc

Sáu giờ rưỡi tối thứ bảy. Sảnh tầng một tòa nhà Lệ Thị.

Tôi đứng trước gương sát đất, kiểm tra lần cuối.

Váy liền đen — mua giảm giá vào dịp mười một tháng mười một năm ngoái, trên nhãn ghi “phong cách công sở thanh lịch kiểu Pháp”, còn hiệu quả thực tế khi mặc là “miễn cưỡng có thể ra ngoài”. Tóc buộc thấp phía sau, đôi khuyên tai mua ở vỉa hè mười lăm tệ hai đôi — không nhìn kỹ thì cũng khá ra dáng.

Trang điểm mất bốn mươi phút. Vì bình thường căn bản không trang điểm. Thành quả cuối cùng nằm ở vùng mơ hồ giữa “tươi tắn nhẹ nhàng” và “hình như chưa trang điểm”.

Tóm lại, đó là cấu hình cao nhất mà người lương tháng sáu nghìn có thể đem ra.

Hít sâu.

Xuất phát.

Buổi tiệc tổ chức ở phòng yến tiệc riêng tầng cao nhất của tòa nhà Lệ Thị. Đèn chùm pha lê, giấy dán tường ánh vàng sẫm, ly rượu vang dưới ánh đèn phản ra ánh sáng lạnh lẽo.

Những người có mặt không phải đại lão trong ngành thì cũng là người đứng cạnh đại lão. Đàn ông đồng loạt vest sẫm màu, phụ nữ đồng loạt lễ phục đặt may riêng — loại lễ phục mà tôi chỉ cần liếc giá trong tủ kính trung tâm thương mại là sẽ bước nhanh qua.

Cả hội trường chỉ có mình tôi mặc “phong cách công sở thanh lịch kiểu Pháp”.

May mà không ai nhìn tôi.

Một trợ lý đứng trong góc, chẳng khác gì một đoạn cột thừa — không cản việc ai, cũng chẳng ai buồn nhìn thêm.

Nhưng có một người nhìn.

Khi Lệ Trần Phong bước vào, ánh mắt anh quét qua đám đông một vòng. Như đang tìm thứ gì đó.

Quét tới góc tôi đứng, dừng lại 0,3 giây.

Rồi dời đi.

Bình luận nổi:

【Cô ấy đến rồi. Mặc váy đen.】

Dừng lại.

【Đẹp——】

Khối mờ.

Lại là khối mờ.

Phần sau chữ “đẹp” bị một mảng pixel nuốt mất. Hai giây sau tan đi.

Nhưng nền của khối mờ đó là màu hồng.

Tôi cầm ly rượu trong tay — thật ra bên trong là nước có ga — đầu ngón tay siết lên thành ly đến trắng bệch.

Lại nữa rồi.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận