Mộng Hoa Lâu
Nạp Tiền

Chương 20

Nói thì nhẹ nhàng. Trong lòng cũng thật sự không để ý.

Trong phim tổng tài bá đạo, nữ phụ trà xanh lặp đi lặp lại chỉ có vài chiêu đó, xem nhiều rồi.

Nhưng Lệ Trần Phong để ý.

Anh không để ý chuyện “nhà cô ấy mở quán ăn sáng”.

Anh để ý cuộc sống của tôi.

“Sữa đậu nành, quẩy, bánh kếp.” Tôi trả lời. “Bữa sáng bình thường nhất.”

“Ừm.”

Bình luận:

【Nghe ngon quá.】

【Hôm nào… không đúng mình sao có thể đi tiệm ăn sáng nhà cô ấy. Quá xa. Cũng quá… thôi vậy.】

【Nhưng rất muốn ăn bánh kếp do ba mẹ cô ấy làm.】

Tôi đặt tài liệu xuống. Chuẩn bị đi.

Đến cửa bỗng dừng lại.

Quay đầu.

“Lệ tổng, ngủ ngon.”

Bình thường tôi không nói “ngủ ngon”. “Vâng Lệ tổng”, “tạm biệt Lệ tổng” mới là tiêu chuẩn.

Nhưng hôm nay muốn nói.

Anh không trả lời. Cúi đầu đọc tài liệu.

Bình luận là màu vàng.

Chỉ hai chữ —

【Ngủ ngon.】

Ra khỏi cổng công ty, trời đã tối hẳn.

Điện thoại rung.

WeChat của Lệ Trần Dật.

“Chị Noãn Noãn~ gần đây anh tôi áp lực lớn, đối tác dự án Lan Đình hình như hơi do dự, em sẽ xử lý, chị yên tâm nha~”

Phía sau là một emoji mặt cười.

Tôi nhìn tin nhắn đó. Không trả lời.

Trực giác nói mục đích của tin nhắn này không phải “để tôi yên tâm”.

Nhưng không rõ rốt cuộc có gì không đúng.

Tôi cất điện thoại.

Lại nhìn lên tầng sáu mươi.

Đèn vẫn sáng.

Không thấy bình luận. Xa quá.

Nhưng tôi biết anh vẫn ở đó.

Có lẽ đang nhìn tin nhắn WeChat của Lệ Trần Dật.

Có lẽ bình luận trên đầu anh đang chuyển thành một màu mà tôi không dám đoán.

Sau này tôi mới biết —

Lúc đó, bình luận trên đầu anh là màu xanh lam.

Xanh lam lạnh.

Lần đầu tiên xuất hiện màu xanh lam đậm như vậy.

Chỉ có một câu —

【Yên tâm? Lệ Trần Dật, cậu bảo tôi yên tâm thế nào.】

Gió rất lạnh.

Tôi kéo chặt áo khoác, bước vào ga tàu điện ngầm.

Phía sau, ánh đèn tầng sáu mươi vẫn sáng giữa màn đêm thành phố.

Giống như một ngôi sao cô độc, không biết kêu cứu.

Chương mười một

Dòng ngầm và bó hoa

Dự án Lan Đình xảy ra chuyện.

Chính xác hơn thì không phải “xảy ra chuyện” — mà là có người ở trong bóng tối rút từng khối gạch ra khỏi tòa tháp.

Thứ hai, nhà cung ứng cốt lõi bỗng tuyên bố “cần đánh giá lại ý định hợp tác”.

Thứ ba, bản báo cáo đánh giá môi trường nội bộ không biết bằng cách nào lọt ra ngoài truyền thông, tiêu đề là:

《Dự án Lan Đình của Lệ Thị bị nghi ngờ gian lận báo cáo môi trường?》

Thứ tư, ba đối tác đồng loạt gửi email “tạm hoãn ký kết”.

Ba ngày.

Ba cú đánh ngầm.

Chính xác đến mức như đã được sắp lịch sẵn.

Lệ Trần Phong ba ngày liền không rời khỏi văn phòng.

Không phải nói quá — anh thật sự ăn ngủ ngay trên tầng sáu mươi. Vương Nham mang lên một chiếc giường gấp quân đội đặt vào phòng nghỉ. Quần áo thay là tôi giúp anh lấy từ nhà mang tới.

Trên mặt anh không nhìn ra điều gì.

Nhưng bình luận nổi đã thay đổi.

Không còn những nội dung đáng yêu, ngốc nghếch, khiến tôi phải nhịn cười đến nội thương nữa.

Bình luận trở nên dày đặc, hỗn loạn.

Màu sắc liên tục chuyển giữa trắng và xanh lam.

Giống như mặt biển bị bão khuấy nát.

【Thời điểm nhà cung ứng hủy hợp đồng quá trùng hợp.】

【Báo cáo môi trường chỉ có năm người nội bộ có quyền truy cập. Thứ bị lộ không phải nội dung — mà là số phiên bản nội bộ. Chỉ người từng cầm bản gốc mới biết số phiên bản.】

【Quá nhiều trùng hợp.】

Bình luận dừng lại ở đây một chút.

Một dòng chữ màu xanh lam xuất hiện —

【Gần đây Lệ Trần Dật gặp ai?】

Tôi ngồi trong văn phòng của mình, nhìn qua bức tường kính thấy bóng lưng anh.

Một mình ngồi sau chiếc bàn làm việc khổng lồ.

Trước mặt là đống tài liệu cao như núi.

Ánh sáng màn hình chiếu lên mặt anh, cắt bóng dưới cằm sắc hơn.

Bình luận thỉnh thoảng lóe lên màu xanh —

【Trước đây không phải như vậy.】

Rồi xảy ra một chuyện khiến tôi nín thở.

Hình ảnh bình luận thay đổi.

Không còn là chữ.

Mà là một khung hình mờ.

Giống như một bức ảnh độ phân giải thấp trên màn hình điện thoại, lơ lửng trên đầu anh.

Trong hình là hai cậu bé.

Một khu vườn.

Ánh hoàng hôn.

Cậu lớn dắt tay cậu nhỏ.

Bóng hai người kéo dài trên mặt đất.

Cậu lớn mặc bộ vest nhỏ màu xanh đậm — có lẽ là trang phục trong một bữa tiệc gia đình.

Cậu nhỏ mặc áo T-shirt trắng, dây giày bị tuột.

Nhưng cậu lớn không buông tay — như đang đợi em buộc lại dây.

Bình luận nổi chậm rãi trôi phía trên bức ảnh:

【Bắt đầu thay đổi từ khi nào?】

【Là sau khi mẹ mất? Hay sau khi bố bắt mình làm CEO?】

【…Đừng nghĩ nữa.】

Bức ảnh biến mất.

Bình luận trở lại dạng chữ bình thường.

Nhưng hình ảnh đó để lại trong đầu tôi một dấu vết rất sâu.

Hai cậu bé.

Một lớn một nhỏ.

Cậu lớn nắm tay cậu nhỏ.

Lệ Trần Phong và Lệ Trần Dật.

Tôi ngồi trên ghế, ngẩn người rất lâu.

Cũng chính buổi chiều hôm đó, một bó hoa xuất hiện trên bàn làm việc của tôi.

Hoa cẩm chướng.

Màu hồng.

Kèm theo một tấm thiệp.

“Chúc hợp tác vui vẻ — Lục Tranh”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận