Tiểu nương từng nói, làm thứ nữ trong nhà quyền quý là khó sống nhất. Chỉ có biết cúi đầu nhẫn nhịn, giả vờ yếu thế mới sống lâu được.
Vậy nên từ nhỏ ta đã nhát gan như chuột, cũng học được cách đoán trước mọi nguy cơ có thể xảy ra.
Năm ta tám tuổi, ngũ tỷ dọa ta rằng, đợi tiểu nương Lâm thị của nàng ta được nâng lên làm chính thất, nàng ta sẽ gả ta cho gã mã phu trong phủ.
Ta sợ đến mức lén trộm áo yếm của Lâm di nương, vừa khóc vừa chạy đến chỗ phụ thân cáo trạng, nói chiếc yếm uyên ương màu đỏ của Lâm di nương bị mã phu giấu dưới gối.
Năm ta mười lăm tuổi, chính thất mới mà phụ thân cưới về có ý tác hợp ta với cháu trai nhà mẹ đẻ của bà ta.
Nhưng ta nghe nói tên cháu trai ấy hễ say rượu là thích đánh người, còn thích ra ngoài tìm thú vui.
Ta lập tức hoảng sợ không thôi. Nhân lúc đêm đen gió lớn, ta cho hắn uống một liều thuốc mạnh, để hắn chết trong cơn khoái lạc.
Ta cũng muốn sống yên ổn lắm, nhưng cuộc đời cứ luôn tạo ra nỗi sợ cho ta. Ta thật sự quá sợ hãi, nên đành phải bóp chết nguy cơ ngay từ trong trứng nước.
Mãi đến khi thế tử phủ Định Nam hầu chủ động cầu cưới ta, ta nghe nói trong phòng hắn có một quý thiếp rất dễ phát điên vì bị kích động.
Trái tim nhát gan của ta lại bất giác đập thình thịch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận