Chương 5
Hơi thở của chàng trở nên dồn dập.
Ta chấm đẫm mực, nắn nót viết xuống bốn chữ cuối cùng:
Dụ địch vào tròng.
Chương 5
Mộ Dung Hách nhìn chằm chằm bốn chữ “Dụ địch vào tròng” ta vừa viết, chìm vào trầm tư.
Ánh nến nhảy múa, hắt bóng nghiêng của chàng lên tường, trông vô cùng cao ngạo.
Hồi lâu, chàng mới ngẩng đầu lên, ánh mắt nóng rực nhìn ta.
“Nàng… có kế hoạch gì?”
Ta lắc đầu, sau đó chỉ vào chàng, rồi chỉ vào mình. Cuối cùng chụm hai ngón tay lại với nhau.
Ý là: Chúng ta cùng nghĩ.
Chàng hiểu ra. Ánh sáng trong mắt chàng càng thêm rực rỡ, thậm chí mang theo tia hưng phấn.
“Được! Chúng ta cùng nghĩ!”
Đêm đó, chúng ta không ngủ.
Trong thư phòng Đông Cung, dưới ngọn đèn leo lét, một tấm bản đồ kinh thành khổng lồ được trải ra.
Ta không thể nói, nên dùng bút viết. Chàng tư duy nhạy bén, ta viết vế trước, chàng liền đoán được vế sau.
Chúng ta suy diễn vô số khả năng:
Ngụy Chính Hoa sẽ thiết lập địa điểm giao dịch ở đâu?
Sẽ phái bao nhiêu người?
Cuốn sổ sách là thật hay giả?
Nếu lấy được sổ sách, làm sao để an toàn thoát thân?
Nếu là bẫy, thì phản công thế nào?
Hết vấn đề này đến vấn đề khác được đưa ra, rồi lại lần lượt được tìm ra phương án giải quyết.
Trời gần sáng, một kế hoạch hoàn chỉnh và táo bạo cuối cùng cũng thành hình.
Mộ Dung Hách nhìn đống giấy nháp đầy trên bàn và những ký hiệu chi chít trên bản đồ, thở hắt ra một hơi thật dài.
Chàng quay sang nhìn ta, đôi mắt hằn tơ máu, nhưng lại sáng kinh người.
“Tiệp nhi, nàng đúng là phúc tinh của ta.”
Chàng đưa tay ra, định xoa đầu ta như mọi khi. Nhưng đưa đến nửa chừng lại dừng lại.
Chàng đổi thành nhẹ nhàng vén một lọn tóc mai đang xõa của ta ra sau tai.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào vành tai, ta cảm nhận được một luồng điện xẹt qua.
Tim ta, lỡ mất một nhịp.
Ba ngày sau, chính là thời gian giao dịch đã hẹn với Tôn Đức Thắng.
Địa điểm là một miếu Thổ Địa bỏ hoang ở thành nam.
Mộ Dung Hách theo kế hoạch, chỉ mang theo Triệu Nghị và vài tâm phúc đến đó. Còn ta, ở lại Đông Cung.
Nhưng ta không hề nhàn rỗi.
Ta thay một bộ đồ thái giám nhỏ không mấy bắt mắt, lặng lẽ lẻn ra khỏi Đông Cung.
Ta đến Túy Xuân Phong – chốn tiêu tiền lớn nhất kinh thành, cũng là nơi Ngụy Tử Ngang, con trai út của Ngụy Chính Hoa, thích la cà nhất.
Ta không đi vào, chỉ ở cửa sau, tìm thấy một gã sai vặt đang đổ thùng nước gạo.
Ta nhét cho gã một thỏi bạc nặng trịch. Sau đó, làm vài động tác tay, rồi chỉ vào bên trong.
Gã sai vặt nắn nắn thỏi bạc, mắt sáng rực lên, gật đầu lia lịa.
Làm xong mọi việc, ta nhanh chóng rời đi.
Đêm đã khuya.
Miếu Thổ Địa thành nam.
Mộ Dung Hách gặp Tôn Đức Thắng. Tôn Đức Thắng quả nhiên mang theo sổ sách, nhưng đồng thời cũng đem theo hơn trăm tên thị vệ Binh bộ đã mai phục sẵn.
“Thái tử Điện hạ, đã lâu không gặp nhỉ?” Tôn Đức Thắng vẻ mặt đắc ý.
“Ta khuyên ngài vẫn là nên bó tay chịu trói đi, đỡ phải chịu nỗi khổ da thịt!”
Mộ Dung Hách cười khẩy: “Chỉ dựa vào đám tôm tép nhãi nhép này của ngươi?”
Lập tức, bên ngoài miếu Thổ Địa vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Là đội tuần tra Vệ Thú kinh thành!
Sắc mặt Tôn Đức Thắng đại biến.
“Chuyện gì thế này? Đội tuần tra sao lại đến đây?”
Mộ Dung Hách thong dong nhìn hắn. “Chắc là… có người báo quan, nói ở đây có thổ phỉ tụ tập thôi.”
Đúng lúc Tôn Đức Thắng còn đang kinh nghi bất định. Ở một đầu khác của kinh thành – Túy Xuân Phong.
Một đội nha dịch phủ Kinh Triệu đột ngột xông vào. Ngụy Tử Ngang đang say sưa tửu sắc bên trong bị bắt tại trận. Bọn nha dịch lục soát được một gói ngũ thạch tán (ma túy cổ đại) trong phòng riêng của hắn. Tang chứng vật chứng rành rành!
Tin tức Ngụy Tử Ngang bị bắt như mọc thêm cánh, nhanh chóng truyền khắp kinh thành.
Ngụy Chính Hoa đang ở trong phủ đắc ý chờ tin vui Tôn Đức Thắng bắt được Thái tử. Nghe tin con trai mình bị bắt, lão tại trận đơ người. Lão lập tức nhận ra mình đã trúng kế!
Đây là điệu hổ ly sơn!
Mục tiêu của Mộ Dung Hách ngay từ đầu không phải là quyển sổ sách chết tiệt nào cả, mà là con trai lão! Ngụy Chính Hoa không còn tâm trí bận tâm miếu Thổ Địa nữa, trong đêm tức tốc chạy đến phủ Kinh Triệu cứu người.
Còn bên phía miếu Thổ Địa.
Đám thị vệ Binh bộ mất đi người chỉ huy, rắn mất đầu. Đối mặt với tinh nhuệ Vệ Thú kinh thành, rất nhanh đã tan tác. Tôn Đức Thắng bị bắt sống tại trận.
Cuốn sổ sách vô cùng quan trọng kia cũng rơi vào tay Mộ Dung Hách.
Lúc trời hửng sáng, Mộ Dung Hách mang theo một thân đầy bụi đất trở về Đông Cung.
Chàng đi thẳng vào tẩm điện.
Ta đang ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn vệt sáng trắng hửng lên phía chân trời.
Chàng bước đến đằng sau, từ phía lưng nhẹ nhàng ôm lấy ta. Cằm chàng tỳ lên đỉnh đầu ta.
Giọng nói mang theo sự mệt mỏi, và cả niềm hưng phấn không giấu nổi.
“Tiệp nhi, chúng ta lại thắng rồi.”
Ta không nhúc nhích, mặc kệ chàng ôm.
Ánh sáng ngoài cửa sổ nhích lên từng chút một. Kéo bóng hai người chúng ta ra thật dài, thật dài.
Ta biết, bắt đầu từ đêm nay. Ta và chàng mới thực sự trói buộc vào nhau.
Vinh cùng vinh, nhục cùng nhục.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận