Chương 7

Đăng lúc 20:40 - 29/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

Phòng tiệc hoàn toàn hỗn loạn. Truyền thông điên cuồng chụp ảnh, khách khứa bàn tán ầm ĩ.

“Thái tử gia của Lưu thị lại là con riêng?”

“Vừa lên sàn đã lộ hối lộ thương mại?”

“Lưu Đổng không phải doanh nhân yêu vợ sâu sắc sao? Sao lại có tiểu tam và con trai riêng?”

Từng câu từng câu như dao đâm vào bố tôi. Mặt ông ta càng lúc càng trắng, gân xanh trên trán nổi lên. Bỗng nhiên ông ta ôm ngực.

“Học Quân!”

Mẹ tôi cố ý kinh hô, nhưng thật ra lại nói bên tai ông ta:

“Anh còn nhớ lời thề lúc chúng ta kết hôn không? Anh nói cả đời sẽ đối xử tốt với em, nếu không sẽ bị trời đánh sét đánh.”

“Bây giờ em không cần anh bị trời đánh sét đánh nữa. Em chỉ cần anh chết đúng chỗ.”

Bố tôi khó tin trợn to mắt, cả người đổ thẳng xuống đất.

Hiện trường lập tức vang lên tiếng hét.

Sau khi đưa đến bệnh viện, bác sĩ rất nhanh đã phát thông báo nguy kịch.

Xuất huyết não.

Bên ngoài phòng cấp cứu, cuối cùng bố tôi cũng sợ.

Ông ta nắm chặt tay mẹ tôi, giọng run rẩy:

“Tú Bình… cứu anh… anh không thể chết…”

“Công ty… không thể xảy ra chuyện…”

Mẹ tôi bình tĩnh rút tay ra.

“Yên tâm đi đi. Công ty có em và Noãn Noãn.”

“À đúng rồi, em bị ung thư dạ dày giai đoạn đầu, chữa khỏi rồi. Giai đoạn cuối là em lừa anh đấy!”

Đồng tử bố tôi co mạnh.

Ông ta như cuối cùng cũng nhận ra vì sao mẹ tôi muốn ông ta ký thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần.

Khi đó ông ta nghĩ mẹ tôi dù sao cũng sắp chết rồi, ký đại một chút cũng được.

Nhưng bây giờ, tất cả đều là lừa ông ta!

Tôi cũng nói theo:

“Đúng đó bố, bố cứ yên tâm đi.”

Đêm hôm đó.

Hà Trí Châu bị chính thức bắt giữ vì xâm phạm chức vụ và hối lộ thương mại.

Hà Hạ bị nghi ngờ hỗ trợ chuyển tài sản bất hợp pháp, cũng bị đưa đi điều tra.

Còn tin tức trên mạng về con riêng của chủ tịch Lưu thị, tiểu tam lên ngôi hoàn toàn bùng nổ.

Cổ đông phẫn nộ, hội đồng quản trị họp khẩn trong đêm.

Tôi và mẹ cầm chứng cứ cùng giấy ủy quyền cổ phần đã chuẩn bị từ trước, lấy thân phận người đại diện của cổ đông lớn nhất, chính thức tiếp quản tập đoàn.

Ba ngày sau, bố tôi cấp cứu không hiệu quả, qua đời.

Ngày tang lễ, có rất nhiều người đến.

Nhưng không còn ai khen ngợi ông ta nữa. Sau lưng, người ta chỉ nói đó là báo ứng của kẻ phản bội tình cảm.

Còn Hà Hạ và Hà Trí Châu vì số tiền liên quan quá lớn, bị tuyên án hơn mười năm tù.

Nghe nói ngày vào tù, hai người họ chửi bới lẫn nhau trong trại tạm giam, hoàn toàn trở mặt.

Còn tôi và mẹ.

Chúng tôi chuyển về căn nhà cũ năm xưa mẹ từng cùng bố tay trắng lập nghiệp.

Hoa nhài ngoài ban công lại nở.

Sau khi phẫu thuật, mẹ hồi phục rất tốt.

Một tối nọ, mẹ bỗng cười hỏi tôi:

“Noãn Noãn, con có hối hận không?”

Tôi lắc đầu.

Nhìn ánh đèn muôn nhà ngoài cửa sổ, tôi khẽ cười.

“Sao có thể chứ?”

“Những thứ thuộc về chúng ta, cuối cùng chúng ta cũng lấy lại hết rồi.”

Hết.


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay