Chương 4
Ta cảm tạ ông trời thương xót.
Để trước khi chết, ta có thể chứng kiến hai kẻ thù lớn nhất đời mình chết đi.
13
“Cô nương, chúng ta đến rồi.”
Cẩm Hòa đưa tay lay ta.
Ta giật mình tỉnh dậy.
Thấy Cẩm Hòa muốn nói lại thôi, ta đưa tay sờ mặt, quả nhiên đầy nước mắt.
Ta không thể giải thích quá nhiều, chỉ đành tránh ánh mắt Cẩm Hòa.
“Chỉ là mơ thấy vài chuyện cũ.”
Cẩm Hòa gật đầu, không hỏi thêm.
Vừa vào nhà, cha mẹ, huynh trưởng và muội muội liền ùa tới vây quanh ta.
Cẩm Hòa theo sau ta.
Gương mặt nhỏ nhăn lại, nháy mắt ra hiệu với mọi người rồi lắc đầu.
Vẻ sốt ruột trên mặt bọn họ lập tức biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại sự bình tĩnh gượng gạo đầy cẩn thận.
Mẹ ta vỗ nhẹ lên đầu ta.
“Nha đầu này sao về muộn thế? Chân giò mẹ hầm sắp thành thạch da heo rồi!”
Tiểu muội ngơ ngác ngẩng đầu, nuốt nước bọt:
“Mùa hè cũng có thạch da heo sao? Mẹ! Con không muốn ăn chân giò, con muốn ăn thạch da heo!”
Đại ca đưa tay bịt miệng muội ấy, mặt không cảm xúc.
Nhìn cả nhà sống động náo nhiệt, ta chủ động lên tiếng:
“Con làm đổ nghiên mực, làm bẩn giấy thơ.”
Cả nhà nhìn ta, rồi lại nhìn nhau, đều thấy sự luống cuống trong mắt đối phương.
Cha ta vỗ vai ta, nửa ngày mới nghẹn ra một câu:
“Đừng buồn.”
“Con cố ý.”
Cả nhà trợn mắt há miệng.
Chỉ có đại ca vẫn mặt không cảm xúc:
“Làm tốt lắm.”
Ta không nhịn được nữa, “phụt” một tiếng bật cười.
Mẹ ta thở phào thật mạnh, bước lên làm bộ muốn vặn tai ta.
Ta thuận thế chui vào lòng bà.
Giữa tiếng cười đùa, nước mắt ta không nhịn được nữa mà trào ra.
Kiếp trước, vì Lận Tranh quanh năm ở ngoài đánh trận, bụng ta rất lâu cũng không có động tĩnh.
Dù có lão phu nhân che chở, mẹ chồng vẫn tránh không khỏi lạnh mặt, người ngoài cũng tránh không khỏi lời ra tiếng vào.
Liên lụy cả nhà ta bị người đời bàn tán, khiến ta càng không dám dễ dàng gặp họ.
Bên cạnh ta đã rất lâu, rất lâu rồi không có người thân bầu bạn.
Ta muốn nói rằng ta sống không tốt.
Ta muốn nói với họ rằng ta chịu rất nhiều ấm ức, nếm rất nhiều khổ sở.
Người ta gả cho không phải lương nhân.
Ta hối hận cả đời.
Nhưng ta không thể.
Vô số tủi thân, vô số sợ hãi sau cùng, vô số lời muốn nói, không thể giãi bày, không nơi đặt xuống.
Ta chỉ có thể giống lão phu nhân năm xưa, giống đứa con trong mộng của ta, khản giọng gọi “nương”.
14
Ta trốn trong nhà ba ngày.
Ba ngày sau, hôn sự của phủ tướng quân và nhà thị lang vẫn chưa công bố.
Ta không dám nghĩ nhiều, cũng không dám hỏi nhiều.
Các tỷ muội thân thiết đã nhiều lần dò hỏi ta gần xa.
Ta không muốn khiến họ lo lắng, suy nghĩ mãi, cuối cùng vẫn nhận thiệp mời dự thi hội.
Không ngờ lại gặp một người ngoài dự liệu ở đó.
Đương triều trưởng công chúa.
Thân thế của nàng không bình thường.
Khi đương kim thánh thượng vừa đăng cơ, triều dã chưa yên.
Thánh thượng ngự giá thân chinh. Để trấn an triều đình, người đối ngoại tuyên bố trưởng công chúa vừa sinh ra là hoàng tử, lập nàng làm trữ quân.
Một lần lập ấy chính là mười bốn năm.
Từ quan viên trong triều đến bá tánh bình dân, không ai không nói thái tử phong thái hơn người, xuất chúng bất phàm, xứng đáng kế thừa đại thống.
Mãi đến cung yến, quỳ thủy nhuộm đỏ triều phục.
Thái tử thành trưởng công chúa.
Từ đó nàng không hỏi đến triều chính, suốt ngày chìm trong thi hội nhã tập.
Hôm nay trưởng công chúa mặc một thân váy áo màu tím, tóc búi cao, chỉ cài một cây trâm bích ngọc.
Toàn thân không có trang sức rườm rà, nhưng lại có khí độ khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Ta quay mặt về chủ tọa, quỳ xuống hành lễ.
Trưởng công chúa đỡ ta dậy, mỉm cười đánh giá:
“Sớm nghe nói nữ nhi của Thẩm sử quan có tài danh trong kinh thành, hôm nay gặp mặt, quả nhiên khí chất bất phàm.”
Ta rũ mày cúi đầu, thái độ cung kính:
“Dân nữ không dám.”
Trưởng công chúa cười khẽ hai tiếng:
“Đã là đến làm thơ, thì không cần câu nệ những lễ nghi hư ấy. Mọi người cứ xưng hô tỷ muội là được.”
Ta cùng các quý nữ đồng loạt tạ ơn.
Trên tiệc, trưởng công chúa đặt ra một phần thưởng.
Người có câu thơ đứng đầu sẽ nhận được.
Các quý nữ đều lấy bản lĩnh giữ nhà ra, câu thơ viết ra cái nào cũng tranh kỳ đấu diễm.
Khí thế ấy không hề kém buổi yến thưởng hoa ở phủ tướng quân tranh Lận Tranh lúc trước.
Ta thầm suy nghĩ một lát, đoán được nguyên do.
Tin trưởng công chúa muốn lập nữ quan hẳn đã truyền ra trong vòng các nàng.
15
Kiếp trước vào lúc này, ta đã định thân với Lận Tranh.
Sau khi biết trưởng công chúa muốn chọn nữ quan phù hợp, ta cũng không đến tham gia thi hội.
Dù sao cho dù được chọn, sau khi thành thân với Lận Tranh, ta vẫn phải từ quan, ở phủ tướng quân lo liệu trong ngoài.
Vì phủ tướng quân chậm chạp chưa tới cầu hôn, Tôn Ấu Thanh cũng được mời đến.
Nàng ngồi xuống bên cạnh ta, thị nữ bên cạnh cẩn thận mài mực cho nàng.
Văn nhân khinh nhau, xưa nay vốn vậy.
Nhưng thật ra quan hệ giữa ta và Tôn Ấu Thanh không tệ.
Trong những cuộc minh tranh ám đấu ở thi hội, chúng ta cũng có chút cảm giác đồng bệnh tương liên, trân trọng tài nhau.
Tôn Ấu Thanh chỉnh lại giấy tuyên.
“Nghĩ gì thế?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận