Chương 1
Kết hôn ba năm, vào ngày nhận lương mỗi tháng, tôi đều đặn chuyển tiền cho mẹ không sai một ngày.
Bốn vạn hai (42.000 tệ ~ 140 triệu VNĐ).
Không giữ lại một cắc.
Mẹ tôi bảo, đàn ông không biết giữ tiền, bà cầm giúp để dành dụm, đợi khi tôi và Diệp Ninh có con rồi bà đưa lại cho cả hai.
Tôi tin sái cổ.
Diệp Ninh chưa bao giờ hỏi han chuyện tiền bạc. Cô ấy chỉ ngày càng trầm mặc, đi làm về là nằm dài trên sô pha lướt điện thoại, kệ bếp đóng một lớp bụi mờ.
Hôm nay là ngày thứ ba tôi tăng ca đến 10 giờ đêm mới về.
Mở cửa ra, trên bàn chẳng có gì.
“Diệp Ninh.”
Cô ấy ló đầu ra từ phòng ngủ, tóc buộc vội, mặc bộ đồ ngủ đã giặt đến bạc màu.
“Sao anh?”
“Cơm đâu?”
“Trong tủ lạnh có sủi cảo đông lạnh đấy.”
Tôi đứng trước bàn ăn trống trơn, ngọn lửa giận kìm nén suốt ba năm bỗng chốc bùng lên.
“Mỗi tháng anh đưa hết 42 ngàn tệ cho gia đình, em đến bữa cơm cũng không nấu nổi sao?”
Chương 1
Kết hôn ba năm, cứ đến ngày nhận lương, tôi lại đều đặn chuyển tiền cho mẹ.
Bốn vạn hai.
Không giữ lại một cắc.
Mẹ tôi bảo, đàn ông không biết giữ tiền, bà cầm giúp để dành dụm, đợi khi tôi và Diệp Ninh có con rồi bà sẽ đưa lại.
Tôi tin sái cổ.
Diệp Ninh chưa bao giờ hỏi han chuyện tiền bạc. Cô ấy chỉ ngày càng trầm mặc, đi làm về là nằm dài trên sô pha lướt điện thoại, kệ bếp đóng một lớp bụi mờ.
Hôm nay là ngày thứ ba tôi tăng ca đến 10 giờ đêm mới về.
Mở cửa ra, trên bàn chẳng có món gì.
“Diệp Ninh.”
Cô ấy ló đầu ra từ phòng ngủ, tóc buộc vội, mặc bộ đồ ngủ đã giặt đến bạc màu.
“Sao anh?”
“Cơm đâu?”
“Trong tủ lạnh có sủi cảo đông lạnh đấy.”
Tôi đứng trước bàn ăn trống trơn, cơn giận kìm nén ba năm bùng lên.
“Mỗi tháng anh đưa hết 42 ngàn tệ cho gia đình, em đến bữa cơm cũng không nấu nổi sao?”
Diệp Ninh nhìn tôi, không đáp.
“Em xem lại mình đi, kết hôn ba năm, em không đi làm cũng được, không làm việc nhà cũng xong, nhưng ít nhất cũng phải nấu cơm chứ? Mẹ anh ngày nào cũng cằn nhằn em ăn không ngồi rồi, anh đều đứng ra đỡ lời cho em—”
“Anh đỡ được cái gì?”
Giọng Diệp Ninh rất nhẹ, nhẹ đến mức tôi suýt không nghe thấy.
“Em nói gì?”
“Em hỏi, anh đỡ được cái gì?”
Cô ấy bước ra khỏi phòng ngủ, dựa lưng vào khung cửa.
“Mẹ anh mỗi tháng đưa em bao nhiêu tiền sinh hoạt, anh có biết không?”
Tôi sững người.
Tiền sinh hoạt? Mỗi tháng tôi chuyển hết 42 ngàn tệ cho mẹ, chi tiêu trong nhà chẳng phải đều do mẹ sắp xếp sao?
“Bao nhiêu?”
“Hai trăm tệ.” (Khoảng 700.000 VNĐ)
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Hai trăm tệ, để mua gạo, mua dầu mắm, mua thức ăn, rồi còn đóng tiền điện nước. Anh tính xem, đủ không?”
Mắt Diệp Ninh đỏ lên, nhưng cô ấy không khóc.
“Không phải em không nấu cơm. Mà là em không có tiền đi chợ.”
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, tay vẫn chống lên mép bàn, bát đũa vừa nãy suýt bị tôi hất văng vẫn còn rung rinh.
Đầu óc tôi ong lên.
Hai trăm tệ?
Mỗi tháng tôi đưa 42 ngàn tệ, mà mẹ chỉ đưa Diệp Ninh hai trăm?
“Không thể nào,” tôi buột miệng, “Mẹ anh không phải người như vậy.”
Diệp Ninh nhếch mép cười.
Không phải nụ cười vui vẻ, mà là kiểu cười của một người đã nhịn quá lâu, đến mức lười chẳng buồn nhịn nữa.
Cô ấy quay lại phòng, cầm ra một túi hồ sơ bằng nhựa, kéo khóa, đổ ập một xấp biên lai siêu thị và lịch sử chuyển khoản lên bàn.
“Anh tự xem đi.”
Tôi cầm tờ trên cùng.
Lịch sử chuyển khoản ngân hàng ICBC.
Người gửi: Lưu Quế Phương.
Người nhận: Diệp Ninh.
Số tiền: 200,00 tệ.
Ngày chuyển: Tháng trước.
Tôi lật tiếp xuống dưới.
Mỗi tháng, cố định 200.
Ba năm, ba mươi sáu tờ.
Không dư một tờ, không thiếu một tờ.
“Vậy 42 ngàn tệ của anh đâu?”
Diệp Ninh không nói gì.
“Số tiền còn lại đâu? Anh đưa mẹ 42 ngàn tệ, mẹ tiêu vào đâu rồi?”
“Anh hỏi em à?” Diệp Ninh ngước lên, “Anh nên đi hỏi mẹ anh ấy.”
Tôi nắm chặt xấp giấy chuyển khoản, tay run rẩy.
Không phải giận Diệp Ninh. Mà là không dám tin.
Tôi rút điện thoại, mở lịch sử chat với mẹ. Tháng trước tôi còn hỏi bà nhà có thiếu tiền không, bà bảo đủ tiêu đủ tiêu, Diệp Ninh tiêu xài hoang phí lắm, con quản vợ chặt vào.
Tiêu xài hoang phí?
Với 200 tệ tiền sinh hoạt, tiêu hoang kiểu gì?
“Ngày mai anh sẽ về hỏi cho ra nhẽ,” tôi thu dọn xấp giấy lại.
Diệp Ninh liếc nhìn tôi, xoay người về phòng.
Đến cửa, cô ấy khựng lại.
“Chu Hành, anh không cần về hỏi đâu.”
“Vì sao?”
“Vì anh có hỏi cũng vô dụng. Mẹ anh nói gì anh cũng tin sái cổ mà.”
Cửa phòng đóng sập lại.
Còn lại một mình tôi đứng giữa phòng khách, nhìn xấp biên lai nằm im lìm trên bàn.
Chương 2
Đêm đó tôi không chợp mắt được.
Nằm trên sô pha, tôi lật xem từng tờ biên lai siêu thị. Toàn là những loại rau củ rẻ nhất. Bắp cải, khoai tây, mì sợi, thỉnh thoảng mới có vỉ trứng.
Không có thịt. Không có trái cây.
Tôi chợt nhớ tháng trước Diệp Ninh xào đĩa khoai tây ớt xanh, tôi chê không có thịt, đập đũa xuống bàn gắt gỏng: “Ngày nào cũng ăn mấy thứ này.”
Cô ấy chẳng nói gì, lặng lẽ gắp phần khoai của tôi sang bát mình, rồi đứng dậy vào bếp úp cho tôi bát mì gói.
Lúc đó tôi còn thấy thái độ cô ấy lồi lõm.
Giờ nghĩ lại, với hai trăm tệ, cô ấy biến ra thịt cho tôi ăn bằng niềm tin à?
Hôm sau là thứ Bảy.
Sáu giờ tôi đã thức dậy. Diệp Ninh vẫn đang ngủ, cửa phòng đóng kín.
Tôi rửa mặt rồi lái xe về nhà bố mẹ đẻ. Mất bốn mươi phút.
Về đến nơi, mẹ tôi đang chiên cá trong bếp. Hai con cá vược xèo xèo trong chảo ngập dầu, thơm lừng cả nhà.
“Hành về đấy à con? Ăn sáng chưa?” Mẹ tôi quấn tạp dề, cười híp mắt.
“Mẹ.” Tôi ngồi xuống bàn ăn, đặt xấp sao kê chuyển khoản lên. “Đây là cái gì?”
“Mẹ tự xem đi.”
Mẹ tôi chùi tay vào tạp dề, cầm lên lật lật vài tờ. Sắc mặt không hề thay đổi.
“Diệp Ninh cho con xem à?”
“Mẹ, mỗi tháng mẹ chỉ đưa cho cô ấy 200 tệ tiền sinh hoạt?”
“200 tệ còn ít à?” Mẹ tôi quăng xấp giấy xuống bàn. “Nó có đi làm đâu, hai đứa ở nhà ăn thì tốn bao nhiêu? Thời bọn mẹ ngày xưa, một tháng mấy chục tệ cũng sống tốt.”
“Mẹ, bây giờ một cân thịt lợn đã hơn 30 tệ rồi. 200 tệ không trụ nổi một tuần đâu.”
“Thế sao nó không biết tiết kiệm? Con xem nó kìa, đi tiệm làm tóc hết bay 200 tệ…”
“Cô ấy đã hai năm nay không ra tiệm làm tóc rồi.”
Mẹ tôi khựng lại.
“Mẹ, mỗi tháng con đưa mẹ 42 ngàn tệ, rốt cuộc mẹ tiêu đi đâu?”
Trong bếp, chảo dầu vẫn xèo xèo.
Mẹ tôi không đáp, quay người đi tắt bếp.
“Tiêu đi đâu con không cần quan tâm. Mẹ là mẹ con, mẹ lừa con chắc? Tiền mẹ đều gửi tiết kiệm cho con hết rồi.”
“Tiết kiệm được bao nhiêu?”
“Con đang tra khảo mẹ đấy à?”
“Mẹ, con chỉ muốn biết tiền đi đâu thôi.”
Mẹ tôi tháo tạp dề, ngồi phịch xuống ghế.
“Được, con cứ đòi hỏi cho ra nhẽ đúng không? Năm ngoái em gái con con Tuyết mua nhà thiếu 30 vạn (300.000 tệ) tiền cọc, mẹ đắp vào. Thằng Khải (con rể) mở công ty kẹt vốn, mượn lắt nhắt mười mấy vạn. Năm ngoái bố con nằm viện, tốn 8 vạn. Mấy khoản đó, con tưởng từ trên trời rơi xuống à?”
Đầu óc tôi quay cuồng với từng con số.
30 vạn, mười mấy vạn, 8 vạn.
“Thế cũng mới hơn 50 vạn. Ba năm qua con đưa mẹ hơn 1,5 triệu tệ cơ mà.” (150 vạn).
Sắc mặt mẹ tôi biến đổi.
“Con tính toán với mẹ à?”
“Con không tính toán, con chỉ muốn biết 1 triệu tệ còn lại ở đâu.”
“Gửi tiết kiệm.”
“Gửi ở đâu? Cho con xem sổ tiết kiệm.”
“Chu Hành!”
Mẹ tôi đập bàn.
“Mày cưới vợ rồi quên luôn mẹ đúng không? Con Diệp Ninh xúi mày về đòi tiền tao à? Tao đã biết ngay con đàn bà đó bước vào cái nhà này chỉ vì tiền mà—”
“Đủ rồi.” Tôi ngắt lời.
“Đến 200 tệ tiền sinh hoạt cô ấy còn chật vật, mẹ bảo cô ấy vì tiền?”
Mẹ tôi đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt tôi.
“Mày cút. Hôm nay tao không nấu nướng gì sất. Mày thích sống với ai thì đi mà sống.”
Tôi đứng lên, thu lại xấp sao kê.
“Mẹ, 1 triệu tệ đó, mẹ phải cho con một lời giải thích.”
“Giải thích? Muốn giải thích thì đi mà tìm em gái mày ấy.”
Giọng mẹ tôi rất lớn, bố tôi ở phòng trong nghe thấy, đi dép lê lẹp xẹp bước ra.
“Có chuyện gì thế? Sáng sớm ra đã ầm ĩ?”
“Ông đi mà hỏi con trai ông.” Mẹ tôi quay ngoắt vào phòng ngủ, đóng sập cửa đánh rầm.
Bố tôi nhìn tôi, rồi nhìn đĩa cá vược trên bàn, thở dài.
“Hành, có chuyện gì không thể từ từ nói?”
“Bố, tiền con đưa mẹ, mẹ cho cái Tuyết bao nhiêu?”
Bố tôi im lặng rất lâu. Lâu đến mức trong lòng tôi đã có câu trả lời.
“Lúc em gái con cưới, mẹ bảo của hồi môn không thể quá bèo bọt. Sau này thằng Khải khởi nghiệp, mẹ bảo người nhà phải giúp đỡ nhau. Sau đó nữa—”
“Rốt cuộc là bao nhiêu?”
“Bảy, tám mươi vạn cũng phải có.”
Chương 3
Tôi vịn tay lên bàn đứng lặng một lúc.
Bảy, tám mươi vạn (700-800 ngàn tệ ~ hơn 2,5 tỷ VNĐ).
Tiền mồ hôi nước mắt của tôi ba năm trời, hơn một nửa chui vào túi Chu Tuyết và Triệu Khải.
Còn vợ tôi, mỗi tháng sống lay lắt bằng 200 tệ.
Tôi quay người bước ra ngoài.
“Hành!” Bố tôi gọi với theo. “Con đừng bốc đồng, có gì từ từ nói…”
Tôi không quay đầu lại.
Lúc lên xe, tay tôi vẫn còn run.
Tôi gọi điện cho Chu Tuyết. Đổ chuông ba tiếng thì nó bắt máy.
“Anh? Sao sáng sớm đã gọi thế?”
“Chu Tuyết, tiền mẹ cho cô, cô có trả lại được không?”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Tiền gì cơ?”
“Đừng giả vờ nữa. 30 vạn tiền mua nhà, mười mấy vạn tiền Triệu Khải khởi nghiệp, cộng thêm mấy thứ lặt vặt, gom lại cũng phải bảy tám mươi vạn.”
“Anh à, đó là mẹ tự nguyện cho em mà.”
“Đó là tiền lương của anh.”
“Anh đưa cho mẹ thì là tiền của mẹ rồi. Mẹ muốn tiêu thế nào là quyền của mẹ chứ.”
“Chị dâu cô mỗi tháng sống bằng 200 tệ tiền sinh hoạt, cô có biết không?”
“Chị ấy không đi làm, 200 tệ thì đã sao? Hồi em chưa lấy chồng, mỗi tháng tiền tiêu vặt cũng chỉ có 500 tệ thôi.”
“Hồi đó cô ở nhà, ăn cơm nhà. Diệp Ninh phải tự mua thức ăn nấu nướng, điện nước ga tự trả hết. 200 tệ, cô làm thử xem?”
“Anh nói thế thì là do chị ấy kém cỏi. Không biết tự đi kiếm tiền à? Sao cứ phải dựa dẫm vào một mình anh?”
Tôi nắm chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch.
“Chu Tuyết, số tiền đó, cô trả lại không thiếu một cắc cho tôi.”
“Anh điên rồi à? Công ty của Khải vừa mới có chút khởi sắc, anh bây giờ bắt em trả tiền?”
“Trong vòng nửa năm.”
“Em không có tiền! Anh muốn tìm ai đòi thì đòi.”
Điện thoại bị cúp.
Tôi ngồi trong xe, thẫn thờ mất mười phút.
Rồi tôi mở app ngân hàng trên điện thoại, kiểm tra số dư.
Trong thẻ còn đúng 4.300 tệ. Đây là tiền ăn trưa và tiền đổ xăng của tôi tháng này.
Ba năm. Hơn 1,5 triệu tệ.
Cuối cùng, trong thẻ còn lại 4.300.
Tôi nổ máy, lái xe về nhà.
Lúc mở cửa, Diệp Ninh đang lau nhà. Thấy tôi về, cô ấy dừng tay, không nói gì.
“Anh vừa về nhà mẹ.”
Diệp Ninh không có vẻ gì là bất ngờ, dường như đã lường trước kết quả.
“Mẹ anh nói sao?”
“Mẹ bảo tiền cho Chu Tuyết hết rồi. Mua nhà, đầu tư, đủ các danh nghĩa, trước sau bảy tám mươi vạn.”
Diệp Ninh nắm chặt cán chổi lau nhà, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ.
“Thế phần còn lại?”
“Bà bảo gửi tiết kiệm. Nhưng anh nghĩ cũng chả còn bao nhiêu.”
Diệp Ninh dựng cây lau nhà vào góc tường.
“Em biết rồi.”
Chỉ ba chữ ngắn gọn.
“Diệp Ninh—”
“Chu Hành, em nói cho anh nghe chuyện này.” Cô ấy quay lưng lại với tôi. “Tháng trước, em đi viện khám. Viêm loét dạ dày. Bác sĩ bảo do ăn uống thất thường thời gian dài, không đủ dinh dưỡng.”
Cổ họng tôi như bị ai bóp nghẹn.
“Tiền khám bệnh em cũng phải mượn Lâm Vi. Thuốc cũng là cô ấy mua giúp. Vì em chẳng có đồng nào để đi khám bệnh.”
Cô ấy xoay người lại, trên mặt không có nước mắt. Có lẽ đã khóc cạn từ lâu rồi.
“Ba năm rồi. Em chưa mua một bộ quần áo mới. Chưa dùng chai dầu gội nào quá 20 tệ. Sinh nhật mẹ anh, em mừng bà 500 tệ, đó là tiền em giấu bà, bớt xén từng đồng tiền đi chợ mà ra.”
“Tết năm ngoái mẹ anh chê em không mua áo khoác lông vũ cho bà, mắng em keo kiệt, bất hiếu trước mặt bao nhiêu họ hàng. Em không hó hé một lời.”
“Bởi vì em nghĩ, chỉ cần anh đối tốt với em là đủ.”
Cô ấy dừng lại một chút.
“Nhưng anh cũng đâu có đối tốt với em. Mẹ anh nói gì anh tin nấy. Bà bảo em lười, anh cũng nghĩ em lười. Bà bảo em tiêu xài hoang phí, anh cũng nghĩ em xài hoang. Anh chưa từng hỏi han em lấy một câu.”
“Chu Hành, ba năm rồi.”
“Anh còn chẳng biết một ngày em ăn cái gì.”
Phòng khách tĩnh lặng như tờ.
Tôi há miệng, nhưng chẳng nói được lời nào. Bởi vì những gì cô ấy nói đều là sự thật.
Tôi luôn nghĩ Diệp Ninh ở nhà rảnh rỗi, có ăn có uống, thảnh thơi nhàn hạ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận