Chương 5
Tôi đúng là có thể chủ động thay đổi tiếng lòng của mình.
Nhưng tất cả mọi người sẽ không tin chuyện đó.
Bao gồm cả Chu Nhã và Mạc Ninh.
“Tiếng lòng của một người thì làm giả kiểu gì? Tô Tiểu Tiểu, cô còn muốn lừa bọn tôi à?
“Có phải bây giờ biết bọn tôi lợi hại rồi nên hối hận không? Biết hôm nay thế này, lúc trước sao không quản được cái miệng mình?
“Hay là hôm qua về nhà, ba mẹ nuôi của cô không ra mặt giúp cô, cô biết mình chẳng qua chỉ là con chó họ nhặt về, nên bây giờ bắt đầu mềm giọng rồi?”
Biểu cảm đắc ý của Mạc Ninh bỗng thay đổi, cô ta hung tợn hét lên:
“Muộn rồi! Tôi sẽ cho cô biết, chọc giận tôi sẽ có hậu quả nghiêm trọng thế nào!”
10
Những ngày tiếp theo, Tô Tiểu Tiểu đều sống trong sự ngược đãi và hành hạ của Chu Nhã cùng Mạc Ninh.
Chuyện công ty quá bận, ba mẹ trực tiếp ném chuyện của Tô Tiểu Tiểu ra sau đầu.
Mấy ngày nay, cô ta gọi điện cho họ đều không thể kết nối.
Tô Tiểu Tiểu thật sự không chịu nổi nữa, một mình đi báo cảnh sát.
Ở đồn cảnh sát, phía cảnh sát ra mặt, đưa những người liên quan cùng phụ huynh của từng bên tới.
Một đám người đông nghịt chen vào, cảnh sát trước tiên hỏi Chu Nhã và Mạc Ninh có thừa nhận hành vi phạm tội hay không.
Đương nhiên họ sẽ không thừa nhận.
“Chú cảnh sát, đây rõ ràng là vu khống! Bọn cháu vẫn chỉ là mấy đứa mười mấy tuổi, không thể làm ra chuyện như vậy được!”
Nói xong, Mạc Ninh còn trừng mắt nhìn Tô Tiểu Tiểu, đổ ngược tội cho cô ta.
“Chẳng phải vì công ty nhà cô ta gần đây xảy ra chút chuyện, đến cầu xin ba mẹ cháu giúp đỡ. Bọn cháu không đồng ý, họ thẹn quá hóa giận nên tới đây vu khống cháu sao!
“Cháu muốn kiện họ tội phỉ báng!”
Ba mẹ Mạc Ninh đương nhiên cũng theo con gái mình, hắt nước bẩn ngược lại lên người Tô Tiểu Tiểu.
Còn ba mẹ tôi đang bận chuyện công ty, nửa đường bị gọi tới. Khi phát hiện đối phương vẫn là hai kẻ đầu sỏ kia, họ cũng không nhịn nổi, thậm chí còn chửi tục.
Hai bên tranh cãi không ngừng. Ban đầu còn xoay quanh chuyện của bọn trẻ, cuối cùng lại kéo sang chuyện công ty.
Cứ giằng co như vậy hơn hai tiếng đồng hồ, sự việc cuối cùng cũng chẳng có kết quả gì.
Dù Tô Tiểu Tiểu khai rằng họ đã bạo hành mình và còn quay video, cảnh sát lại không tìm thấy cái gọi là video đó trong điện thoại của tất cả nghi phạm.
Vậy nên, không có chứng cứ, chuyện này chỉ có thể tạm gác lại.
Trên đường về nhà, ba mẹ tôi và ba mẹ Mạc Ninh vì tranh cãi quá kích động mà lao vào xô xát, lại bị đưa vào đồn cảnh sát.
Còn vài người chúng tôi trên đường về, Mạc Ninh và Chu Nhã lại kéo Tô Tiểu Tiểu đi.
Đêm hôm đó đã rất khuya, tôi ở bên ngoài, nghe thấy tiếng hét khản cả giọng của Tô Tiểu Tiểu vọng ra từ khu rừng nhỏ.
11
Tôi không biết bọn họ đã làm gì Tô Tiểu Tiểu.
Tôi chỉ biết, đến ngày hôm sau cô ta mới trở về. Quần áo xộc xệch, trên mặt treo nụ cười ngây dại, cười hì hì nhìn tôi.
“Tôi là đồ rẻ tiền, tôi là đồ rẻ tiền, tôi không xứng làm thiên kim, tôi chỉ là một con chó…
“Nữ vương Mạc Ninh, xin lỗi! Xin hãy tha thứ cho tôi, tôi tình nguyện liếm giày của cô, trở thành nô lệ thấp hèn nhất của cô!
“Cầu xin các người, đừng đánh tôi nữa. Các người bảo tôi làm gì tôi cũng làm!”
Cô ta điên rồi. Cô ta quỳ dưới đất học tiếng chó sủa, rồi lại hoảng sợ co rúm trong góc, kêu cứu mạng.
Cuối cùng, cô ta trợn mắt giận dữ, gào thét về phía tôi.
“Chỉ cần Tô Vy chết, tôi lập tức sẽ là thiên kim thật! Rồi sẽ có ngày tôi tìm các người báo thù!
“Tại sao, tại sao các người không đi bắt nạt Tô Vy!
“Tôi muốn tất cả các người chết!”
Cô ta gầm khẽ một tiếng, lao về phía tôi.
Tôi đã chuẩn bị từ sớm, cầm cây gậy chuẩn bị sẵn đánh bật cô ta ra ngoài rồi đóng cửa lại.
Cô ta điên cuồng đá đập cánh cửa. Qua nửa tiếng, cô ta lại cười ngây ngốc rời đi.
“Tôi mới không phải chó, tôi là người.
“Tôi muốn báo thù, tôi nhất định phải báo thù!”
Ngày hôm sau tan học, khi tôi đi ra khỏi cổng trường, vừa hay nhìn thấy trong tay Tô Tiểu Tiểu cầm một con dao nhọn.
Không biết cô ta từ đâu xông thẳng về phía Mạc Ninh, trực tiếp đâm cô ta.
Liên tiếp mười một nhát, nhát nào cũng chí mạng.
Mạc Ninh không thể tin nổi nhìn cô ta, chết không nhắm mắt.
Chu Nhã bên cạnh hoảng hốt, vội vàng muốn trốn vào trong trường, nhưng Tô Tiểu Tiểu lúc này đã phát điên. Có lẽ cô ta vẫn nhận ra kẻ thù của mình, nhưng tinh thần dù sao cũng không bình thường, tốc độ cơ thể cũng nhanh hơn bình thường mấy lần.
Mấy nhát dao đâm vào bụng Chu Nhã, khiến cô ta lập tức mất khả năng chống cự.
Tô Tiểu Tiểu vẫn chưa thấy hả giận. Cô ta ngồi đè lên người Chu Nhã, tát liên tiếp vào mặt cô ta.
Cuối cùng, trước đám đông hoảng loạn, cô ta cởi quần ra, làm lại điều Chu Nhã từng làm với mình.
Đợi đến khi bảo vệ trường phản ứng lại, Tô Tiểu Tiểu chạy ra ngoài, miệng gào lên:
“Tôi tự do rồi, tôi sẽ không bao giờ bị bắt nạt nữa!”
Nhưng cơ thể cô ta nhảy xuống từ phòng học trên tầng thượng.
Cảnh tượng máu me kinh hoàng khiến vô số người qua đường mềm nhũn chân.
Cảnh sát chạy tới đưa họ vào bệnh viện, nhưng không ai sống sót.
12
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận