Chương 1

Đăng lúc 18:30 - 22/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

Cả nhà ta đều là những kẻ si tình.

Đại ca mưu đồ dẫn Thái tử phi bỏ trốn.

Nhị ca vừa gặp đã yêu Ninh Vương điện hạ.

Nương ta thì ngày đêm nhung nhớ vị biểu ca từng thề non hẹn biển trước lúc thành hôn, nay bỗng dưng “chết đi sống lại”.

Cha ta hận nương ta thấu xương nhưng lại giam cầm, nâng niu bà như báu vật.

Còn ta, cố tình muốn gả cho vị Đương triều Thủ phụ trẻ tuổi nhất – Thẩm Nguy.

Nào ngờ, vị Tiểu Hầu gia vừa mới tập tước lại trèo tường vào viện của ta, bảo ta hãy gả cho hắn.

Hắn nói, hắn là người trọng sinh.

Hắn còn nói kiếp trước, sau khi ta gả cho Thẩm Nguy, phải vò võ phòng không suốt mấy năm trời. Cuối cùng, cả phủ Trấn Quốc công đều chết thảm trong tay Thẩm Nguy.

Chỉ có gả cho hắn, mới có thể thay đổi vận mệnh của cả gia tộc ta.

01

“Dực nhi, con nghĩ kỹ chưa?” Giọng Thái hậu từ trên phượng tọa vọng xuống.

Ta quỳ rạp trên mặt đất: “Bẩm Thái hậu, thần nữ nghĩ kỹ rồi. Thần nữ ngưỡng mộ Tạ Uyên đã lâu, nguyện gả cho chàng.”

“Nhưng tháng trước, con mới nói con để ý Đế sư Thẩm Nguy. Mới có mấy ngày mà đã thay lòng rồi?”

“Thần nữ… nhất thời hồ đồ.” Giọng ta nhỏ đến mức gần như chỉ mình ta nghe thấy.

“Nhất thời hồ đồ?” Thái hậu chậm rãi bước xuống phượng tọa, “Ai gia thấy, con là to gan lớn mật thì có!”

Ta nằm rạp xuống đất, chẳng dám hé răng nửa lời.

Thẩm Nguy lúc này đang đứng cách ta không xa, toàn thân tỏa ra luồng áp bách khiến người khác không dám đến gần. Chàng tuổi trẻ đã vào Nội các, hai mươi hai tuổi ngồi lên vị trí Thủ phụ, thủ đoạn độc ác, tâm can cũng lạnh lùng.

Nay quyền khuynh triều dã lại bị ta từ hôn, không biết chàng sẽ nổi trận lôi đình thế nào đây.

Thái hậu vẫn từ trên cao nhìn xuống ta: “Ai gia cho con cơ hội cuối cùng, con thật sự muốn từ hôn?”

“Thần nữ…” Ta hít sâu một hơi, “Từ hôn.”

Thái hậu cuối cùng cũng bị ta chọc tức đến cạn lời, phẩy tay: “Thôi bỏ đi.”

Người quay sang nhìn Thẩm Nguy: “Thẩm ái khanh, Dực nhi tuổi còn nhỏ, làm việc theo cảm tính. Chuyện ban hôn, coi như Ai gia chưa từng nhắc đến.”

“Thần, tuân chỉ.”

Giọng chàng phẳng lặng như mặt nước.

Nhưng chẳng hiểu sao, ta cứ có cảm giác ánh mắt ấy đã dừng lại trên người ta rất lâu.

02

Bước ra khỏi cổng cung, ánh mặt trời mùa xuân chói chang khiến ta không mở nổi mắt.

Thẩm Nguy đi phía trước, quan phục khẽ bay trong gió, đến cả bóng lưng cũng khiến người ta rung động.

Ta muốn đuổi theo, nhưng vừa nghĩ đến lời Tạ Uyên nói, bước chân lại khựng lại.

Chàng tuy khiến người ta rung động, nhưng lại gần là mất mạng như chơi.

Đến giờ ta vẫn không hiểu, mọi chuyện sao đột nhiên lại biến thành thế này.

Rõ ràng một tháng trước, ta vẫn là quý nữ được cả kinh thành ngưỡng mộ. Thái hậu ban hôn, Thẩm Nguy nhận lời, không biết bao nhiêu tiểu thư khuê các ghen tị đến mức cắn nát cả khăn tay.

Nhưng ngay đêm hôm đó, Tạ Uyên lại đến.

Đêm đen gió lớn.

Hắn ngồi vắt vẻo trên đầu tường, bận y phục đen, lười biếng đung đưa chân.

Hắn bảo hắn đã tương tư ta nhiều năm, đối với ta tình hữu độc chung, ngày nhớ đêm mong, phi ta không cưới.

Vốn dĩ ta định gọi người ném hắn ra ngoài.

Nhưng xui xẻo thay, hắn lại nói ra rất nhiều bí mật mà lẽ ra hắn không thể nào biết được.

Hắn bảo Đại ca ta âm thầm đầu quân cho Thụy Vương, bí mật điều binh phù, nuôi dưỡng tử sĩ, cuối cùng có kết cục bi thảm.

Lại bảo Nhị ca ta dây dưa không rõ với Ninh Vương, ba năm sau theo ngài ấy bức cung, thất bại rồi cả hai cùng tự vẫn.

Còn nói cha ta sẽ vì một vụ án cũ của Đông cung mà xé rách mặt với Thái tử. Thậm chí mang binh xông vào Đông cung mưu phản, rước lấy kết cục tru di tam tộc.

Đúng là nói hươu nói vượn, giật gân dọa người.

Lần này ta không muốn ném hắn ra ngoài nữa, ta muốn giết hắn luôn.

Nhưng hắn bỗng nhiên đỏ hoe mắt, ánh mắt nhìn ta tuyệt vọng và đau đớn.

Hắn bảo, thật ra hắn là người trọng sinh.

Kiếp trước, hắn trơ mắt nhìn ta thành thân với Thẩm Nguy mà chẳng làm gì cả. Không ngờ sau khi thành thân, Thẩm Nguy đối xử với ta lạnh nhạt vô cùng.

Một mình ta ôm lấy phủ Đế sư trống trải, đợi từ xuân sang đông, lại từ đông sang xuân.

Thứ chờ được, lại là tin Thẩm Nguy hạ lệnh chém đầu cả nhà phủ Trấn Quốc công.

Kiếp này, hắn quyết định dũng cảm theo đuổi tình yêu, kháng chỉ cướp dâu, tuyệt đối không để ta bước vào con đường chết đó.

03

Lời âu yếm thì bùi tai, mà kể chuyện ma cũng sống động phết.

Nhưng ta vẫn không tin.

“Làm sao ngươi chứng minh?”

Hắn suy nghĩ một chút: “Ba ngày sau sẽ có kết quả. Nhị ca nàng sẽ bị hạch tội ở trường ngựa ngoại ô, mất đi chức quan.”

Hoang đường.

Nhị ca ta tuy tính tình phô trương, nhưng làm việc luôn cẩn trọng, sao có thể ngã ngựa ở trường đua được.

Thế mà chạng vạng ngày hôm sau, Nhị ca thật sự ủ rũ rũ rượi trở về.

Có người đã lén hạ thuốc vào con ngựa ngự dụng của Nhị ca, làm kinh động thánh giá.

Ta còn chưa kịp đi kiểm tra xem cái miệng của Tạ Uyên có phải đã khai quang hay không, thì tối hôm đó, vị đại tiên này lại trèo tường vào.

“Lần này lại là ai sắp gặp chuyện đây?” Ta bực dọc hỏi.

Tạ Uyên trầm mặc một lúc.

“Đại ca nàng.”

“Huynh ấy vì điều tra vụ án muối lậu, đêm khuya đột nhập phủ Bình Dương Hầu, bị bắt quả tang. Không chỉ bị thương mà còn ầm ĩ rất khó coi.”

Ta hoảng hốt, ngay trong đêm sai người khóa chặt viện của Đại ca, mặc kệ huynh ấy ở trong phòng nhảy dựng lên chửi bới.

Sáng sớm hôm sau, kinh thành quả nhiên lan truyền tin vỉa hè. Nói rằng tối qua phủ Bình Dương Hầu có ác tặc đột nhập, Hầu gia sớm có phòng bị, tại trận bắn tên biến tên tặc đó thành cái sàng.

04

Ta càng nghĩ càng sợ.

Mấy chuyện thối nát ngấm ngầm trong nhà, ta đâu phải không biết.

Đại ca ta quả thật đã đầu quân cho Thụy Vương, nhưng không phải vì ngôi vị Thái tử.

Huynh ấy chỉ cảm thấy Thụy Vương binh đông, phần thắng cao, sau này tiện đi cướp Thái tử phi thôi.

Nhị ca ta quả thật dây dưa rất sâu với Ninh Vương.

Nhưng huynh ấy chỉ là thích Ninh Vương, thích đến mức ngay cả mạng cũng không màng.

Cái gì mà kết bè kết phái, mưu đồ tạo phản, thực chất chỉ là hai kẻ si tình đang phát điên.

Cái tầm nhìn hạn hẹp đến mức này, ta còn ngại không dám kể sự thật cho Tạ Uyên nghe.

Nhưng nếu những chuyện này bị kẻ có tâm cơ chắp vá lại, phủ Quốc công chưa chắc đã gánh nổi tội danh “mưu phản”.

Dù sao thì một bên là Thụy Vương, một bên là Ninh Vương. Đều là những kẻ bề ngoài làm thần tử cung kính, thực chất luôn nhòm ngó ngôi vị Trữ quân.

Còn Thẩm Nguy, vừa là Đế sư, vừa là Thủ phụ.

Nếu vì muốn chỉnh đốn triều cương, bảo vệ Thái tử thuận lợi đăng cơ, chàng tự tay đẩy cả phủ Quốc công vào chỗ chết, cũng là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.

05

Thấy ta im lặng hồi lâu, Tạ Uyên dịu giọng lại.

“Ta đã tính toán rồi, chỉ cần nàng gả vào Hầu phủ, cắt đứt quan hệ với Thẩm Nguy, những kiếp nạn này sẽ từng cái được hóa giải.”

“Nếu nàng không tin, chúng ta có thể lập giấy biên nhận. Đợi bề yên sóng lặng, nếu nàng vẫn muốn đi, ta tuyệt đối không giữ.”

Hắn nói rất nghiêm túc, sự thâm tình trong ánh mắt cũng không giống giả vờ.

Ta xiêu lòng.

Từ đó đêm nào hắn cũng trèo tường.

Hôm nay mang đến một gói mứt hoa quả phải xếp hàng nửa canh giờ mới mua được, ngày mai lại tặng một con dao găm Tây Vực nghe đồn có thể trừ tà.

Lần nào cũng nhét đồ vào lòng ta rồi đỏ mặt cáo lui.

Miệng vẫn chẳng có mấy câu đứng đắn, nhưng ta dần buông lỏng cảnh giác.

Cuối cùng đồng ý với hắn, hủy hôn với Thẩm Nguy, chuyển sang gả cho hắn.

06

Thẩm Nguy vẫn không nhanh không chậm đi phía trước.

Ta nghĩ dù sao cũng là ta từ hôn trước, chi bằng chủ động nói một câu, để sau này gặp lại đỡ khó xử.

“Thẩm đại nhân.” Ta cất tiếng gọi.

Thẩm Nguy dừng bước, xoay người lại, lẳng lặng nhìn ta.

Thanh lãnh, cao quý, tựa vầng trăng sáng treo trên cao.

Các quý nữ kinh thành đều nói, Đế sư Thẩm Nguy lạnh lùng như sương tuyết, không gần nữ sắc, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa.

Nhưng ta lại từng thấy dáng vẻ vầng trăng ấy rơi xuống nhân gian.

Ba tháng trước, kinh thành có tuyết rơi, mặt hồ trong ngự hoa viên đóng một lớp băng mỏng.

Ta khoác áo choàng, ngồi xổm bên hành lang cầu, bẻ vụn cái bánh bao trong tay rồi từng chút từng chút ném xuống lỗ băng. Lũ cá chép bên dưới đói điên cuồng, chen chúc bơi loạn lên giành ăn.

Ta đang hăng say cho cá ăn, phía sau bỗng vang lên một giọng nói: “Nàng mà cho ăn nữa, chúng sẽ bị no chết đấy.”

Ta giật mình, quay đầu lại thấy Thẩm Nguy đứng phía sau, không biết đã nhìn bao lâu.

Chàng che một chiếc ô trúc xanh, phần lớn tán ô đều nghiêng về phía đỉnh đầu ta, còn vai chàng thì đọng một lớp tuyết trắng.

Ta chớp chớp mắt: “Mặt hồ đóng băng hết rồi, cung nhân chắc quên cho chúng ăn. Đã mấy ngày ta mới vào cung một chuyến, đương nhiên phải cho chúng ăn thật no.”

“Cá chỉ bị no chết, chứ không chết đói.” Giọng chàng nhạt nhòa, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên, “Nàng đối xử với chúng thật tốt.”

“Chúng đã bơi đến trước mặt ta, nghĩa là có duyên với ta, đương nhiên phải đối tốt với chúng rồi.”

Chàng im lặng một lúc.

Ánh mắt rơi xuống mặt hồ phủ tuyết, cuối cùng cất giọng ôn hòa: “Tâm tư cô nương trong sáng, thật sự thông suốt hơn tại hạ rất nhiều.”

Nói xong, chàng cúi người, nhẹ nhàng đặt chiếc ô trúc xanh vào tay ta, rồi xoay người bước vào màn tuyết.

Gió thổi qua mặt hồ, tuyết vụn nhẹ nhàng vương trên tán ô.

Ta nắm chặt chiếc ô đó, đứng chôn chân tại chỗ, tim đập lúc nhanh lúc loạn.

Về đến phủ, ta trằn trọc cả đêm không ngủ được.

Sáng hôm sau, mang theo hai quầng thâm mắt đen xì, ta chạy đi cầu xin Thái hậu ban hôn cho ta và Thẩm Nguy.

Thái hậu vốn luôn chiều chuộng ta, không ngờ lại thật sự giúp ta làm bà mai mối này.

07

“Thẩm đại nhân.” Giọng ta khô khốc, “Xin lỗi.”

“Không sao.” Ánh mắt chàng tĩnh lặng, “Chuyện chung thân đại sự, vốn dĩ nên do tự nàng làm chủ.”

“Ta…”

“Bùi Dực.” Chàng rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay đưa cho ta, “Mong nàng một đời bình an vui vẻ.”

Nhận lấy mở ra xem, lại chính là chiếc khăn tay ta đánh rơi ở ngự hoa viên một tháng trước.

Góc khăn còn thêu một chữ “Nguy” xiêu vẹo của ta. Mũi kim thô kệch như con sâu róm bò qua, xoắn lại một cục. Không nhìn kỹ thì chẳng nhận ra thêu chữ gì.

Đó là sau khi Thái hậu ban hôn, ta đặc biệt học từ Vân cô cô – người có tay nghề thêu thùa tốt nhất Thượng Y cục.

Vốn định thêu xong, vào ngày thành thân sẽ tặng cho chàng.

Kết quả thêu xong thấy mất mặt quá, nhét vào tay áo định mang về phủ tiêu hủy, ai dè rơi mất giữa đường.

Không ngờ, lại bị chàng nhặt được.

“Đại nhân…” Viền mắt ta bỗng chốc đỏ hoe, không biết là vì xấu hổ hay vì buồn.

“Vật quy nguyên chủ.” Chàng rút tay về, rủ mắt xuống, “Đi đi, Tạ Hầu gia đang đợi nàng.”

Ta lưu luyến nhìn chàng một lúc, cuối cùng siết chặt chiếc khăn tay, quay lưng bước xuống những bậc thềm dài.

Tạ Uyên đang lười biếng tựa vào xe ngựa đợi ta.

Sáng sủa, phóng khoáng, hoàn toàn là một kiểu người trái ngược với Thẩm Nguy.

Nếu Thẩm Nguy giống vầng trăng lạnh lẽo trên cao, thì Tạ Uyên lại giống ngọn gió xuân ấm áp nhất nhân gian.

Thấy ta ra, hắn nhướng mày.

“Mắt nàng sao lại đỏ như con thỏ thế kia?”

“…”

Ta lườm hắn một cái.

Tạ Uyên lại đứng thẳng người dậy, đưa tay che bớt ánh nắng chói chang cho ta.

“Đừng buồn.”


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay