Chương 1
Chồng tôi cùng bảo mẫu sinh được một đứa con trai, còn với tôi thì sinh một đứa con gái.
Vì thói trọng nam khinh nữ, anh ta đã âm thầm đánh tráo hai đứa trẻ.
Con trai của bảo mẫu dưới bàn tay nuôi dạy của tôi đã thi đỗ Thanh Bắc .
Còn con gái ruột của tôi lại bị bảo mẫu nuôi thành một kẻ phế vật, đến cả bằng cao đẳng cũng chẳng thi đậu.
Ngày có điểm thi đại học, chồng tôi thú nhận tất cả.
Anh ta yêu cầu tôi trả lại con trai cho bảo mẫu.
Tôi không đồng ý.
Sau này, đứa con trai ấy chỉ nhận bảo mẫu làm mẹ, không thèm nhận tôi.
Thậm chí lúc tôi ốm nặng, nó cũng chẳng buồn về thăm lấy một lần.
Mở mắt tỉnh lại, tôi trở về đúng ngày chồng tôi thú nhận mọi chuyện.
Anh ta nói: “Dịch Trạch là con trai của anh và Thu Nhã, em hãy trả thằng bé lại cho cô ấy đi.”
Lần này, tôi gật đầu:
“Được thôi.”
Chương 1
01
Động tác hút thuốc của Lục Đình khựng lại.
Trên gương mặt lởm chởm râu ria của anh ta tràn ngập vẻ khiếp sợ.
“Em… em không lừa anh chứ?” Anh ta hỏi.
Tôi cười nhạt: “Với sự hiểu biết của anh về em, xác suất em lừa anh là bao nhiêu?”
Khóe miệng anh ta từ từ nhếch lên, trong mắt lấp lánh tia sáng hưng phấn. Trong cơn kích động, anh ta chủ động nắm lấy hai tay tôi.
“Văn Văn, anh biết mà, em quả nhiên là người phụ nữ thấu tình đạt lý nhất trên đời! Đời này cưới được em đúng là vinh hạnh của anh!”
Tôi lạnh nhạt hất tay anh ta ra. Nụ cười của anh ta có chút cứng đờ.
“Có phải em định ly hôn với anh không?”
Anh ta thở dài: “Em muốn ly hôn cũng là điều bình thường, rốt cuộc là anh có lỗi với em.”
“Năm đó anh và Thu Nhã chỉ là nhất thời bốc đồng mới khiến cô ấy có thai. Đêm đó anh thực sự đã uống say, tưởng cô ấy là em, cho nên mới…”
Tôi ngắt lời: “Không cần nói nữa, em đều hiểu. Yên tâm đi, em không ly hôn.”
Kiếp trước, tôi nuôi nấng con trai của bảo mẫu bao nhiêu năm trời nên đã nảy sinh tình cảm sâu đậm, nhưng đồng thời cũng không thể chịu đựng được sự phản bội của chồng.
Vì thế, tôi đã đề nghị ly hôn, điều kiện là tôi muốn giành quyền nuôi cả con trai và con gái, đồng thời chia một nửa tài sản của anh ta.
Kết quả là, số tài sản đó bị đứa con trai lén lút chuyển hết cho bảo mẫu.
Con gái ruột của tôi cũng đã có tình cảm gắn bó với bảo mẫu, thế là hai đứa trẻ cùng nhau hùa vào chống lại tôi.
Cuối cùng, tôi rơi vào kết cục trắng tay, chẳng còn lại gì.
Tôi vẫn nhớ như in những lời đắc ý mà bảo mẫu đã nói trước giường bệnh của tôi khi ấy:
“Cô nghiêm khắc dạy dỗ con trai tôi, bồi dưỡng nó thành tài, nhưng lại khiến nó chán ghét cô đến tận xương tủy. Còn tôi, tôi chiều hư con gái cô, tuy không để nó thi đỗ trường điểm, nhưng trong mắt nó, tôi là người mẹ tốt nhất trần đời.”
“Bây giờ, tôi chỉ cần đối xử với con trai cô tốt một chút, rồi nói cho nó biết tôi mới là mẹ ruột của nó, thì nó đã tự chạy đến nhận tôi rồi.”
“Cô có đi tìm Lục Đình cũng vô ích thôi. Ngay từ đầu chính anh ấy là người chê cô không sinh được con trai, nên mới cố tình đánh tráo hai đứa trẻ.”
“Anh ấy nói rồi, con trai là ‘vũ khí hạt nhân’ của gia tộc, bắt buộc phải để người có học thức như cô dạy dỗ thì mới có thể thành tài. Còn con gái thì sao cũng xong, cho tí tiền nuôi lớn là được, có lớn lên hư hỏng thì sau này cũng đi họa hại nhà người khác thôi.”
“Giáo sư Văn, cô có tức không? Tức cũng chẳng làm được gì, mọi thứ của cô giờ đều là của tôi rồi.”
Nghĩ đến đây, ý định không ly hôn của tôi càng thêm kiên định.
Lục Đình và thằng con Lục Dịch Trạch trong lòng hướng về ai, tôi hoàn toàn không quan tâm nữa.
Đời này, tôi chỉ muốn bọn họ phải nếm mùi đau khổ!
02
Ngày thứ hai sau khi ngửa bài, tôi quay lại công ty làm việc.
Lúc tôi lấy Lục Đình, sự nghiệp của anh ta mới chỉ ở bước khởi đầu.
Chính tôi là người đã dùng các mối quan hệ khi còn làm giáo sư đại học của mình để chạy vạy, quảng bá cho anh ta khắp nơi. Sau đó, vì muốn dốc sức giúp chồng, tôi đã từ bỏ luôn công việc giáo sư.
Làm được vài năm, vì mang thai nên tôi đành ở nhà dưỡng thai.
Sau khi sinh xong, nghĩ đến tương lai của con, tôi cắn răng nghe theo lời Lục Đình, lùi về làm một bà mẹ bỉm sữa toàn thời gian.
Việc chăm con ấy kéo dài đằng đẵng suốt mười tám năm.
Cho đến tận đầu tháng này, tôi vẫn còn thức đêm thức hôm vì kỳ thi đại học của thằng bé.
Theo kế hoạch của tôi, sau khi nó thi đại học xong, tôi sẽ trở lại công ty làm việc.
Nhưng kiếp trước, tôi đã bị chọc tức đến hồ đồ. Sau khi ly hôn chia tài sản, tôi bỏ đi một mạch.
Lục Đình ngay lập tức đưa Tống Thu Nhã (bảo mẫu) vào công ty, cho ả tiếp xúc với các mảng kinh doanh cốt lõi. Chưa đầy ba năm, ả đã nắm giữ một nửa quyền lực kinh tế.
Vì vậy, hiện tại tôi chỉ muốn nắm trọn quyền lực kinh tế trong tay mình.
Thấy tôi xuất hiện ở công ty, Lục Đình rất kinh ngạc.
Thực ra, tối hôm qua sau khi tôi nói không ly hôn, anh ta cứ im lặng mãi. Chắc hẳn anh ta không ngờ tôi lại có phản ứng như vậy.
Theo kịch bản của anh ta, tôi đáng lẽ phải khóc lóc thảm thiết, ầm ĩ cãi vã, rồi đường ai nấy đi. Chắc chắn anh ta đã hứa hẹn điều gì đó với Tống Thu Nhã từ trước rồi.
Bây giờ thấy mọi chuyện không đi theo đúng hướng, anh ta chau chặt mày.
Nhưng tôi là người bị hại cơ mà. Việc tôi quay lại công ty, anh ta không có tư cách nói nửa chữ “không”.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, tôi đã nắm lại toàn bộ nghiệp vụ, kết nối lại xong xuôi với tất cả những người phụ trách dự án chính.
Lúc bận rộn xong, đồng hồ đã điểm bảy rưỡi tối.
Vừa ngẩng đầu lên, tôi đã thấy Lục Đình đứng ở cửa phòng.
“À này, anh muốn nói với em một chuyện.”
“Thu Nhã nói tụi nhỏ đã quen với việc sống ở nhà chúng ta, nên cô ấy đã đưa cả con gái qua đây, sau này sẽ sống chung với chúng ta.”
“Anh thấy như vậy cũng tốt. Vốn dĩ Thu Nhã cũng đã ở nhà mình rồi, giờ chỉ là đón thêm con gái của chúng ta về thôi, coi như là gia đình đoàn tụ.”
“Con trai vui lắm, em biết đấy, từ nhỏ nó đã rất thích Thu Nhã, cũng rất quý đứa em gái cùng cha khác mẹ này. Biết hai mẹ con họ dọn tới sống chung, nó còn vui hơn cả anh.”
“Ờm, nếu em thấy không thoải mái, anh có thể mua cho em một căn nhà gần đây, sau này em dọn qua đó ở. Anh tuyệt đối sẽ không để Thu Nhã đến quấy rầy em đâu. Căn nhà đó cũng đẹp lắm, bây giờ anh đưa em qua xem luôn nhé.”
Cái bộ dạng nóng lòng đó của anh ta.
Rõ ràng là đã sắp xếp xong xuôi tất cả, chỉ chờ đuổi tôi ra khỏi cái nhà đó.
Tôi xách túi lên, cười nói: “Không cần đâu, đi thôi.”
Anh ta nghi ngờ đi theo tôi về nhà.
Căn biệt thự lớn quen thuộc, khoảng sân ngập tràn hoa tươi quen thuộc. Nhưng lại vô cùng tĩnh lặng.
Lục Đình mở cửa, ngớ người: “Sao họ vẫn chưa về nhỉ?”
Tôi thay giày, bước vào trong: “Đều không phải là người nhà tôi nữa, còn về đây làm gì?”
Anh ta sững lại: “Em có ý gì?”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta: “Tống Thu Nhã chưa nói với anh sao? Tôi sa thải cô ta rồi, ngày mai sẽ có bảo mẫu mới đến nhận việc. Đã là người bị đuổi thì tất nhiên phải dọn đi chỗ khác, và vì hai đứa con đều chọn đi theo cô ta, tất nhiên cô ta đi đâu thì chúng đi đó.”
Lục Đình trợn trừng mắt: “Đầu em bị úng nước à? Dịch Trạch là đứa con do chính tay em nuôi lớn, còn Minh Duyệt là cốt nhục ruột thịt của em! Thu Nhã không có việc làm, sau này lấy gì nuôi chúng nó?”
Giọng anh ta đột ngột cao vút lên, hoàn toàn không còn chút áy náy nào như lúc mới ngửa bài.
Tôi cứ lẳng lặng nhìn anh ta, nhìn cái đuôi cáo của anh ta từ từ lộ ra.
“Rồi sao? Chuyện đó thì liên quan gì đến tôi? Tại sao tôi phải lo lắng cho vấn đề của người khác?”
Anh ta nhíu chặt mày: “Em đừng có nói với anh là em không có chút tình cảm nào với Dịch Trạch nhé! Từ lúc nó còn bé đến lớn, em đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, anh đều nhìn thấy hết! Lần trước thi thử nó tụt mất một điểm, em đã lo lắng đến mức cả đêm không ngủ được! Hôm qua có điểm thi đại học, em đã vui mừng khóc suốt hai tiếng đồng hồ!”
Tôi tự cười giễu chính mình.
Hỏi ngược lại anh ta: “Thế thì sao? Với những hành động đó của tôi, thằng bé đánh giá thế nào?”
Hôm qua tra điểm, Lục Dịch Trạch vô cùng xuất sắc, thi được 709 điểm.
Cứ nghĩ đến việc tôi và nó đã nỗ lực hơn mười năm trời vì số điểm này, tôi đã vui sướng đến rơi nước mắt, vừa khóc vừa cười, theo bản năng dang tay ra muốn ôm thằng bé.
Nhưng lúc đó, nó lại rất ghét bỏ mà né tránh, nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Đồ ngu”.
Câu nói đó, Lục Đình cũng nghe thấy.
Lúc này, anh ta lắc đầu: “Anh không tin em có thể tuyệt tình đến vậy. Anh nói cho em biết, anh sẽ không cho mẹ con họ một đồng nào đâu! Bọn trẻ đi theo Thu Nhã, chỉ có nước chịu khổ!”
“Học phí và sinh hoạt phí của đại học Thanh Bắc, cộng thêm tiền cho Minh Duyệt đi du học ít nhất cũng phải sáu con số! Hai đứa nhỏ chưa từng phải chịu khổ, sự tụt dốc thê thảm thế này sẽ gây ra hậu quả gì, em tự mà suy nghĩ cho kỹ đi!”
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, cười hỏi: “Anh thực sự không cho một đồng nào sao? Đừng đùa nữa, đó là con trai con gái của anh mà.”
Anh ta kiên quyết: “Anh nói không cho là không cho! Em cứ việc kiểm tra tài khoản!”
Bỏ lại câu nói đó, anh ta quay về phòng. Tiếng đóng cửa vang lên rất to.
Nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng anh ta gọi điện hỏi thăm tình hình của Tống Thu Nhã.
Sự an ủi dịu dàng đó, từ lâu đã vượt qua giới hạn thân mật giữa tôi và anh ta.
Tôi gọi điện cho thư ký.
“Khóa toàn bộ thẻ của Lục Dịch Trạch lại, hủy luôn chiếc xe tôi đã đặt cho cậu ta.”
Thư ký không chắc chắn hỏi lại: “Sếp Văn, vậy… tiệc mừng thi đỗ đại học của thiếu gia có tổ chức nữa không?”
À, tôi suýt thì quên mất chuyện này.
Từ trước khi nó thi, tôi đã cho người đi chuẩn bị tiệc tùng, dự định mời bạn bè người thân đến chung vui. Mọi tiêu chuẩn đều được đặt ở mức cao nhất, chỉ cốt để làm nó vui.
“Hủy đi. Ngoài ra hãy tung tin ra ngoài, nói rằng cậu ta không phải là con ruột của tôi. Giữa mẹ ruột và tôi, cậu ta đã chọn mẹ ruột, cho nên từ nay về sau cậu ta không còn chút quan hệ nào với tôi nữa.”
“Thêm nữa, sao kê toàn bộ lịch sử giao dịch tài khoản cá nhân của Lục tổng từ trước đến nay. Chỉ cần là phần tiền chuyển cho Tống Thu Nhã, tiến hành khởi kiện đòi lại toàn bộ.”
03
Sáng sớm hôm sau, Lục Đình đã xách vali đi công tác.
Trước khi đi, anh ta còn đặc biệt nhấn mạnh với tôi rằng sẽ không cho Lục Dịch Trạch một xu nào.
“Tối qua con trai phải chen chúc trong khách sạn với Thu Nhã, ngủ không ngon giấc, quầng thâm mắt cũng hiện lên rồi, em tự mở WeChat lên mà xem đi!”
“Anh không tin là em nỡ để con chịu khổ! Anh nhắc cho em nhớ, nếu nó thực sự tức giận, sau này không thèm nhận một đồng nào từ em nữa, lúc đó em có quỳ xuống khóc lóc cũng vô dụng!”
WeChat à?
Nhắc mới nhớ.
Tôi trực tiếp xóa và chặn Lục Dịch Trạch.
Giờ nghỉ trưa, tôi tranh thủ xem điện thoại.
Vừa liếc mắt đã thấy nhóm chat phụ huynh báo hơn chín mươi chín tin nhắn chưa đọc.
Mọi người đều đang bàn tán xôn xao về chuyện Lục Dịch Trạch không phải là con ruột của tôi.
[Tội nghiệp Giáo sư Văn quá, nuôi con trai mười tám năm trời hóa ra lại là con của bảo mẫu! Con mụ bảo mẫu đó đáng hận thật!]
[Thảo nào trước đây hay thấy bà bảo mẫu đó đến trường đưa đồ cho Lục Dịch Trạch, không biết còn tưởng họ là mẹ con, ai dè là mẹ con thật!]
[Tôi cũng xem mấy cái dòng trạng thái tụi nhỏ đăng rồi, Lục Dịch Trạch đúng là không phải con người. Nó dám chửi bới người mẹ đã nuôi lớn mình ngay giữa chốn đông người như thế.]
[Chắc là thấy mất mặt quá đấy. Mời bao nhiêu bạn bè đến xem xe hơi mới, kết quả chưa kịp sờ vào đã bị thu hồi, còn bị tuyên bố thẳng thừng là thiếu gia rởm trước mặt bao người.]
[Buồn cười chết mất, chọn mẹ ruột bỏ mẹ nuôi, thế mà còn mặt mũi đòi quà của mẹ nuôi? Chắc có tí IQ nào đem dùng hết vào việc thi cử rồi, chẳng có nổi một chút tình cảm của người bình thường!]
Mọi người càng mắng càng hăng, các video liên quan cũng xuất hiện ngày càng nhiều.
Tôi nhấp bừa vào một video xem thử.
Lập tức nhìn thấy cảnh Lục Dịch Trạch mặt hầm hầm tức giận, lớn tiếng quát tháo nhân viên cửa hàng xe.
“Chiếc xe này là của tôi! Tôi xem ai dám lái nó đi!”
Nhân viên vẫn giữ thái độ bình tĩnh: “Chiếc xe này do bà Văn Văn đứng tên đặt mua, bà ấy có toàn quyền quyết định với chiếc xe này.”
Lục Dịch Trạch buột miệng: “Bà ấy là mẹ…”
Thế nhưng, chữ “mẹ” đó chỉ mấp máy ở môi chứ không phát ra tiếng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận