Chương 6
“Cũng không biết trên đời này có chuyện trùng hợp đến vậy không.”
Tim ta đập nhanh dữ dội, kích động ngẩng đầu.
“Ngươi có thể đi xem thử. Nếu thật sự là ca ca ngươi, vậy đúng là trời cao thương xót.”
Ta không dám tin.
15
Kiếp trước, ta từng nghe nói đến cái tên Hứa Tĩnh.
Khi ấy ta đã thành trắc phi của Tiêu Mặc Ngọc, từng nghe người ta nhắc đến vị mãnh tướng biên cương này. Họ nói hắn anh dũng thiện chiến, là một lương tướng hiếm có.
Nhưng ca ca ta tên Hứa Bất Ly, không phải Hứa Tĩnh.
Người kia thật sự sẽ là ca ca ta sao?
Thái hậu cho ta thủ lệnh, để ta xuất cung gặp một lần.
Ta ra khỏi cổng cung, ngồi lên xe ngựa đến phủ tướng quân, trong lòng thấp thỏm.
Đến cổng, bỗng nhiên ta không bước nổi nữa.
Môn phòng thông báo xong, dẫn ta đến chính sảnh.
Ở đó có một người đang đứng.
Giống ca ca, lại không giống ca ca.
Trên mặt hắn có vài vết sẹo, đường nét cứng cỏi.
Nhưng đôi mắt kia giống hệt trong ký ức của ta.
Ta đứng tại chỗ, nước mắt bỗng trào lên, làm mờ tầm mắt.
Khoảnh khắc hắn nhìn thấy ta, cả người sững lại, mắt cũng trợn to.
“Tiểu… Tiểu Nha?”
Ta không nhịn được nữa, nhào tới ôm chầm lấy hắn, khóc đến khàn cả giọng.
“Ca… ca!”
Hắn sững một thoáng rồi siết chặt ta trong lòng, khóc còn thảm hơn ta.
Rất lâu sau, hắn mới từ từ buông ta ra.
Hai tay nâng mặt ta, nhìn trái nhìn phải.
“Tiểu Nha của ta đã lớn thành đại cô nương rồi! Thật xinh đẹp!”
Ca ca ta cuối cùng cũng vừa khóc vừa cười, để lộ nụ cười ngốc nghếch trong trí nhớ của ta.
“Đúng rồi, sao muội lại đổi tên?”
Ta lau nước mắt, lúc này mới nhớ ra hỏi.
Hắn cười hì hì, có chút ngượng ngùng xoa tay:
“Cha của Trấn Viễn tướng quân tên Chu Bất Ly. Mỗi lần ông ấy gọi tên ta, ta đều cảm thấy ông ấy đang gọi cha mình, kỳ cục lắm. Ta liền…”
“Ta liền đổi tên thành Hứa Tĩnh.”
Ta nhìn hắn, dở khóc dở cười.
“Tiểu Nha, sao muội cũng đổi tên?”
Ta đáp:
“Đó là tên quý nhân trong cung ban cho.”
Hầu hạ bên cạnh Thái hậu, sao còn có thể gọi là Tiểu Nha được.
Sau khi trở về, ta quỳ trước mặt Thái hậu, cảm kích dập đầu.
“Thái hậu, huynh ấy thật sự là ca ca của nô tỳ! Thật sự là huynh ấy!”
Thái hậu nhìn ta, đáy mắt hiện lên tầng ấm áp, đưa tay kéo ta dậy.
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”
“Ai gia đã chuẩn bị cho ngươi ít đồ, ngươi mang theo đi. Ngày mai đến phủ tướng quân đi, đừng trì hoãn nữa.”
Ta nước mắt lưng tròng bái biệt, ngàn vạn lời đều nghẹn trong cổ họng, cuối cùng chỉ hóa thành một câu:
“Tạ ơn Thái hậu ân điển.”
16
Ngày hôm sau, ta thu dọn hành lý, ra khỏi cổng cung, dọn vào phủ tướng quân.
Ca ca đối với ta cực kỳ tốt.
Huynh ấy chuẩn bị cho ta đầy một tủ y phục, món nào cũng là vải vóc thượng hạng.
Ngày đầu tiên dùng cơm, huynh ấy đặt hết những món ta thích trước mặt ta, bản thân thì chỉ lo gắp thức ăn cho ta, đũa chẳng đưa vào miệng mình lấy một lần.
Ta cười huynh ấy:
“Ca, muội đâu phải heo.”
“Nói bậy! Muội muội xinh đẹp như vậy của ta sao có thể là heo?”
…
Cuộc sống bỗng nhiên có hy vọng.
Khi ca ca không bận, huynh ấy sẽ ngồi trong sân kể cho ta nghe chuyện những năm qua trong quân doanh, kể mình từ một tiểu binh đánh đến vị trí tướng quân ra sao.
Ta nghe mà kinh hồn bạt vía, còn huynh ấy thì chẳng để tâm, cười ha ha, nói đều đã qua rồi, bây giờ chẳng phải vẫn tốt đó sao.
Ta dần dần quên đi chuyện kiếp trước.
Vốn tưởng những ngày như vậy sẽ cứ tiếp tục mãi.
Cho đến ngày hôm ấy, Như Nguyệt bỗng đến cửa.
Khi môn phòng đến báo, ta sững ra một chút rồi bảo người mời nàng vào.
Lúc Như Nguyệt bước vào, ta gần như không nhận ra nàng.
Cả người gầy đi một vòng lớn.
Sắc mặt cũng không tốt, dưới mắt thâm đen, phấn son cũng không che nổi.
Ánh mắt nàng đảo quanh sân một vòng, rơi trên người ta rồi bỗng khựng lại.
Hôm nay ta mặc một chiếc áo bối tử màu sen nhạt, vải là thứ ca ca đặc biệt nhờ người mang từ Giang Nam về.
Trên đầu cài trâm vàng đỏ do Thái hậu ban thưởng.
Trong mắt Như Nguyệt lướt qua một tia ghen ghét.
Khóe miệng nàng động đậy, cố gượng ra một nụ cười.
“Thật hâm mộ tỷ, vậy mà đã thành tiểu thư.”
“Không giống ta…”
“Muội đến có việc gì?”
Giọng ta không lạnh không nhạt.
Ta tự nhận mình đã nhường đủ nhiều rồi.
Dù nàng có ân với ta, ta cũng từng trả rồi.
Năm ấy nàng giúp Thái hậu sắp xếp đồ đạc, không cẩn thận làm rơi chuỗi Phật châu cũ trên bàn thờ Phật.
Phật châu lăn đầy đất, nàng sợ đến trắng bệch mặt, quỳ dưới đất run rẩy không ngừng.
Thái hậu coi trọng chuỗi Phật châu kia nhất, đó là di vật của tiên đế. Nếu biết là nàng làm rơi, e rằng không chỉ bị phạt quỳ đơn giản như vậy.
Là ta đứng ra.
Ta nói là khi ta lau bàn thờ Phật, không cẩn thận làm rơi.
Hai mươi thước đánh vào lòng bàn tay, từng cái từng cái rơi xuống, đau đến mức cả người ta run rẩy.
Tay sưng như bánh bao, ngay cả khớp ngón tay cũng không nhìn thấy, đũa cũng cầm không nổi.
…
17
Sắc mặt Như Nguyệt cứng lại một thoáng, nàng cắn môi:
“Lê Lạc, vì sao tỷ không đi?”
“Ta tìm được ca ca rồi, vì sao phải đi?”
Ta nhìn nàng, cảm thấy câu hỏi này thật khó hiểu.
Hốc mắt nàng bỗng đỏ lên:
“Ta có thai rồi.”
Ta ngẩn ra.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận